Xuyên Sách Về Thập Niên 70, Tôi Bắt Đầu Từ Việc Đi Lao Động Nông Thôn - Chương 178: Thì Ra Là Chu Hồng
Cập nhật lúc: 2025-11-28 04:29:50
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Tiểu Hoa lộ rõ vẻ khó xử. Trong lòng cô như , nhưng miệng ngại từ chối.
Thịnh Ý chỉ nhàn nhạt liếc hai một cái, xen giúp Lưu Tiểu Hoa. Cô nghĩ nếu bản Lưu Tiểu Hoa thể tự vững, thì khác giúp cũng vô ích.
Quả nhiên, vài phút Tiền Kiều Kiều năn nỉ mãi, Lưu Tiểu Hoa cuối cùng vẫn yếu lòng mà gật đầu đồng ý.
Sáng hôm , bệnh của Lưu Tiểu Hoa nặng hơn.
Tiền Kiều Kiều tỏ cực kỳ chán ghét, may mà hôm nay gói đồ của cô sẽ gửi đến, nếu chịu đựng ngủ chung với Lưu Tiểu Hoa thêm một đêm nữa, chắc cô phát điên mất.
Khi Lưu Tiểu Hoa đến khám bệnh, Thịnh Ý khẽ với cô:
“Có đôi khi can đảm từ chối yêu cầu vô lý của khác, mới bắt đầu tôn trọng cô. Nếu , cô mãi khác bắt nạt thôi.”
Lưu Tiểu Hoa đỏ mặt, lí nhí đáp:
“ .”
Thịnh Ý theo bóng dáng cô gái đang vội vàng chạy , khẽ thở dài.
Tửu Lâu Của Dạ
Buổi trưa, nhân lúc Lâm Chí Hải về ăn cơm, Tiền Kiều Kiều nhờ thị trấn lấy giúp gói đồ.
Thấy chân cô thương, Lâm Chí Hải liền đồng ý ngay, nhưng đến chiều, báo:
“ hỏi , gói của cô mai mới đến.”
Tiền Kiều Kiều mặt ủ mày chau:
“Vậy tối nay chẳng em chăn đắp ? Anh Chí Hải, là… em ngủ chung với nhé?”
Lâm Chí Hải giật :
“Cô gì ! Nam nữ thụ thụ bất , thể ngủ chung? là rể cô đấy!”
Tiền Kiều Kiều nhẹ nhàng dựa gần :
“Anh với chị Phương còn cưới mà, tính là rể. Hồi nhỏ chẳng chúng từng trần truồng chạy chơi với ?”
Lâm Chí Hải nhức đầu:
“Đó là chuyện trẻ con, giống ! Thôi, mua cho cô một cái chăn mới.”
Tiền Kiều Kiều bĩu môi:
“Thôi khỏi, em chen với khác cũng .”
Một cái chăn đắt như thế, cô tốn tiền.
Tối đến, cô sang năn nỉ Lưu Tiểu Hoa cho ngủ chung. Lần Lưu Tiểu Hoa lấy hết can đảm từ chối.
Hà Xuân Yến khi chỉ mặc mỗi cái yếm, phô bày bộ n.g.ự.c căng tròn, liếc Lưu Tiểu Hoa một cái đầy ẩn ý.
Tiền Kiều Kiều ngờ Lưu Tiểu Hoa dám từ chối , mặt cô cứng đờ trong giây lát, đó tiếp tục quấn quít buông.
Thịnh Ý thấy Lưu Tiểu Hoa thể thì khá bất ngờ. Không để cô thấy rằng nỗ lực của vô ích, Thịnh Ý liền đỡ:
“Cô , cô ?”
Tiền Kiều Kiều dám căng với Thịnh Ý, chỉ hừ một tiếng, cố tình húc vai Lưu Tiểu Hoa một cái:
“Không thì thôi.”
Vì chăn, Tiền Kiều Kiều đành đắp tạm mấy bộ quần áo dày.
Lưu Tiểu Hoa cuối cùng ôm riêng một chiếc chăn, trong lòng ngọt ngào, ánh mắt đầy ơn Thịnh Ý.
Nửa đêm, Tiền Kiều Kiều lạnh đến tỉnh giấc. Cô lơ mơ dậy, định ngoài vệ sinh.
Đi ngang qua chỗ ngủ của Hà Xuân Yến, cô thấy trong chăn , liền nghĩ chắc Hà Xuân Yến cũng đang vệ sinh nên chẳng bận tâm, nhưng đến nhà vệ sinh thấy ai.
Đầu óc mụ mị vì sốt, Tiền Kiều Kiều nghĩ nhiều, phòng và chui luôn chăn của Hà Xuân Yến để ngủ.
Sáng hôm , Thịnh Ý tiếng hét chói tai đ.á.n.h thức.
Mọi trong phòng đều về phía hét, là Tiền Kiều Kiều. Bị bao nhiêu ánh mắt dồn , cô đỏ mặt hổ.
Hà Xuân Yến uể oải dậy, vươn vai, ngáp dài.
Cô chỉ mặc mỗi cái yếm, cơ thể gần như phô hết, khiến ba trong phòng vội vàng .
Hà Xuân Yến khẽ , giọng khàn quyến rũ:
“Sao thế, em gái? Chưa gì hét ầm lên ? Mà xem, em chui chăn chị từ bao giờ thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-thap-nien-70-toi-bat-dau-tu-viec-di-lao-dong-nong-thon/chuong-178-thi-ra-la-chu-hong.html.]
Tiền Kiều Kiều mơ mơ màng màng, đầu còn choáng váng vì sốt, thật sự nhớ nổi chuyện gì xảy .
Cô lúng túng, c.ắ.n môi, lẳng lặng chui khỏi chăn của Hà Xuân Yến.
Sáng sớm hôm , Thịnh Ý mở mắt chứng kiến một màn náo loạn, tâm trạng phức tạp nên liền sang nhà bác Hoa.
Nhà mới của Lưu Hải Quân xây một nửa, Chu Hồng dạo vui vẻ mặt, cứ trông mong từng ngày để dọn ở.
Thấy Thịnh Ý tới, cô hiếm khi chủ động chào hỏi một tiếng.
Gần đây, Chu Hồng cũng rõ, Thịnh Ý căn bản để mắt tới Lưu Hải Quân, nên cô thấy chẳng cần gây khó dễ nữa.
Thịnh Ý đối với sự thiện thì chẳng mấy hứng thú.
Thấy bác Hoa đang bưng bát canh một , cô liền tới giúp một tay, trong khi Chu Hồng vẫn thản nhiên yên, chẳng nhúc nhích.
Đến giờ ăn, do quá phấn khích bất cẩn, Chu Hồng bát canh nóng hất lên mu bàn tay, liền a lên một tiếng đầy yếu ớt, nũng nịu.
Thịnh Ý thì khẽ cau mày.
Giọng … quen lắm, hình như cô từng ở , nhưng nhất thời nhớ .
Cô suy nghĩ một lúc cũng tìm manh mối, đành bỏ qua, ăn vội bữa đến phòng khám.
Có lẽ do mấy hôm đến xếp hàng quá đông, hôm nay vắng tanh.
Thịnh Ý tranh thủ thời gian mặt nạ bùn cho .
Đến chiều, cô nhận một bức điện báo.
Trong lòng đoán chắc là của Vương Đông Huy gửi đến, liên quan đến hạt giống d.ư.ợ.c liệu, Thịnh Ý nhận vội mở xem.
Quả nhiên, điện báo là của Vương Đông Huy, hỏi cô cần loại hạt nào, lượng bao nhiêu và liệt kê mấy loại d.ư.ợ.c liệu bên đó đang cần.
Thịnh Ý xong, lòng rộn ràng, lập tức tìm Lưu trưởng thôn để bàn bạc.
Hai trao đổi xong cũng đến giờ cơm tối. Sau khi ăn, cô qua châm cứu cho Phúc Mãn, thợ mộc Lý đến đón về.
Cô định về nghỉ, nhưng lúc một bác trong thôn lóc chạy đến, con dâu bà sắp sinh .
Thịnh Ý vội phòng khám lấy dụng cụ, theo bà về nhà.
Một ca đỡ đẻ kéo dài suốt bốn tiếng đồng hồ, đến khi khỏi nhà , trời gần mười một giờ đêm.
Trên đường về, ngang qua ngôi nhà mới của Lưu Hải Quân, cô mơ hồ thấy bên trong tiếng động lạ.
Khi tiến gần hơn, một giọng đàn bà khe khẽ vang lên:
“Nhẹ thôi…”
Sau đó là giọng đàn ông khẽ:
“Sao, ở trong nhà mới của Lưu Hải Quân càng thêm kích thích ?”
Một lúc lâu, phụ nữ đáp .
Thịnh Ý ý định trộm, chỉ là vô tình ngang qua mà .
Đang định bước thì cô thấy giọng phụ nữ tiếp tục:
“Tha cho em , em về . Em với Lưu Hải Quân là ngoài vệ sinh, lâu thế về, sẽ nghi mất.”
Cả Thịnh Ý lập tức cứng đờ, da đầu tê dại, giọng đó, cộng với nội dung … chính là Chu Hồng!
Trong đầu cô vụt hiện cảnh , hôm chiếu phim ở làng, cô từng thấy một giọng y hệt trong con hẻm nhỏ, cũng giống hệt tiếng kêu khi sáng nay Chu Hồng bỏng tay.
Thịnh Ý cạn lời. Cái loại chuyện mà cũng để cô vô tình bắt gặp, đúng là xui xẻo.
Cô thoáng nghĩ đến cảnh gian tình phát hiện, đôi cẩu nam nữ nếu sợ lộ chuyện, liều mà g.i.ế.c diệt khẩu .
Ý nghĩ đó lóe lên, bước chân cô liền trở nên nhẹ hơn hẳn, nhưng đúng lúc , tiếng ch.ó sủa vang lên phá tan khí tĩnh mịch. Cô , là Vượng Tài.
Thịnh Ý vội đưa ngón tay lên môi, “suỵt” một tiếng hiệu im lặng, nào ngờ Vượng Tài hiểu, còn tưởng cô đang đùa, sủa to hơn nữa.
Không dám nán , Thịnh Ý vội vàng chạy thẳng về khu tập thể thanh niên trí thức.
May mà nhờ tiếng ch.ó sủa át nên tiếng cô mở cửa, đóng cửa cũng ai thấy.