Xuyên Sách Về Thập Niên 70: Đoàn Văn Công Đón Một Đại Mỹ Nhân - Chương 244.2

Cập nhật lúc: 2026-05-10 01:18:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Thanh Hoan cảm thấy quan hệ giữa cô và Tần Thành chẳng qua chỉ là đôi vô tình gặp ngoài đoàn văn công, chỉ là dưng nước lã.

 

Theo lý mà , cô chẳng nên cảm giác yêu ghét gì với .

 

Hắn cũng khá trai.

 

chẳng hiểu tại , thấy gương mặt , cô cảm thấy thích.

 

Cô luôn cảm giác lành gì.

 

Nghe cô phiền phức, Tần Thành như sét đ.á.n.h, đau đớn như tim d.a.o cứa.

 

nghĩ đến những tổn thương gây cho cô ở cả kiếp lẫn kiếp , thấy việc cô ghét là đáng đời.

 

Dẫu , vẫn thích cô, vẫn ở bên cô.

 

Giờ đây cuối cùng cũng hiểu vì mỗi gặp cô, trái tim đều thể khống chế mà rung động theo cô.

 

Bởi cô mới chính là cô gái năm bất chấp sống c.h.ế.t lao biển lửa cứu .

 

Hắn cố đè nén muôn vàn đắng chát trong lòng, run rẩy giơ lá bùa bình an lên mặt cô, như đang mê sảng mà lặp :

 

sẽ cưới Cố Mộng Vãn.”

 

chỉ ở bên em.”

 

“Nguyễn Thanh Hoan, lẽ ngay từ khi còn em là ân nhân cứu mạng của , bất giác thích em .”

 

“Đừng kết hôn với Lục Thiếu Du nữa, ở bên ?”

 

“Cút ngoài!”

 

Lục Thiếu Du ngờ Tần Thành dám ngang nhiên đào góc tường của ngay mặt .

 

Cậu nhịn nổi, xoay đá mạnh cho Tần Thành một cú:

 

“Cút!”

 

“Lục Thiếu Du.”

 

Nguyễn Thanh Hoan nhẹ nhàng móc lấy ngón út của , dịu giọng dỗ dành:

 

“Em sẽ lấy khác .”

 

Dỗ xong Lục Thiếu Du, cô ngẩng đầu Tần Thành, thẳng:

 

“Tần Thành, thích , tại ở bên ?”

 

“Anh đúng là lấy oán báo ân đấy!”

 

Thật cô còn định bảo Tần Thành trả lá bùa bình an cho .

 

Hồi nhỏ hiểu chuyện, thấy suýt lửa thiêu c.h.ế.t, trông đáng thương, cô mới hào phóng tặng nửa lá bùa bình an.

 

lớn lên hiểu chuyện , cô thấy tiếc vô cùng.

 

Bởi vì lá bùa là món quà ông ngoại để cho cô lúc qua đời.

 

kiểu nuốt lời.

 

Đồ tặng khác, dù tiếc đến mấy, cô cũng sẽ đòi .

 

Tần Thành nhặt nửa lá bùa còn của cô, nửa khắc hai chữ “Tuế Tuế”.

 

Nửa cô vẫn lấy .

 

Cô liếc lá bùa trong tay , lên tiếng:

 

“Nếu nhặt lá bùa của thì trả cho , …”

 

ở bên cô là lấy oán báo ân.

 

Cô còn đòi lá bùa

 

Lòng Tần Thành đau đớn như ngàn vạn lưỡi d.a.o lăng trì.

 

Hắn trả lá bùa đó cho cô.

 

Hắn luôn cảm giác rằng, nếu trả nó, mối liên hệ cuối cùng giữa họ cũng sẽ đứt đoạn.

 

Hắn ôm n.g.ự.c lảo đảo lùi về . Không đợi cô hết câu, siết c.h.ặ.t lá bùa trong tay, bỏ chạy như trốn thoát.

 

Rời khỏi phòng bệnh của Nguyễn Thanh Hoan, l.ồ.ng n.g.ự.c Tần Thành vẫn đau đớn như vạn tiễn xuyên tim.

 

cũng càng nhận rõ ràng hơn… Nguyễn Thanh Hoan thật sự ghét .

 

thích cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-thap-nien-70-doan-van-cong-don-mot-dai-my-nhan/chuong-244-2.html.]

 

Muốn cô.

 

Muốn đời đời kiếp kiếp chỉ ở bên cô mà thôi.

 

Hắn thể buông tay.

 

Cho dù khiến Lục Thiếu Du biến mất, cho dù đối địch với cả nhà họ Lục, cũng nhất định ở bên cô!

 

“Haiz…”

 

Thấy Tần Thành cứ thế cầm luôn lá bùa của chạy mất, Nguyễn Thanh Hoan cạn lời vô cùng.

 

Người gì mà nhặt đồ của khác chịu trả chứ?

 

“Hoan Hoan…”

 

Nguyễn Thanh Hoan còn đang câm nín thì thấy giọng đầy ai oán của Lục Thiếu Du bên tai.

 

“Em từng tặng Tần Thành bùa bình an…”

 

Nguyễn Thanh Hoan: “…”

 

Tên ngốc , cái gì cũng ghen chứ!

 

Cô ghét bỏ liếc tên ngốc ghen một cái.

 

cô thật lòng thích tên ngốc .

 

Nhìn đôi mắt sưng đỏ của , cô chẳng nỡ buông lời chê bai, chỉ đành dịu dàng đầy nuông chiều mà :

 

“Em cũng sẽ tặng .”

 

“Em sẽ tự tay cho .”

 

Được cô dỗ dành như , Lục Thiếu Du lập tức vui vẻ mặt, tươi như hoa nở.

 

Đôi mắt Nguyễn Thanh Hoan cũng cong lên thành vầng trăng khuyết rạng rỡ.

 

Nếu lúc cô vẫn tiện cử động, thêm trong phòng bệnh còn bao nhiêu như , thì cho dù mặt Lục Thiếu Du chẳng ngứa ngáy gì, cô cũng hôn một cái.

 

Nhìn thấy Tống Đường và Lục Kim Yến cũng đang ở trong phòng bệnh của , Nguyễn Thanh Hoan chợt nhớ tới chuyện Tống Đường từng rằng hôm nay cô sẽ đăng ký kết hôn với .

 

Chẳng lẽ vì cô gặp t.a.i n.ạ.n xe mà hai vẫn kịp đăng ký?

 

Nghĩ , cô nhịn lên tiếng giục:

 

“Đường Đường, tớ , cần ở đây canh tớ nữa .”

 

“Cậu mau với Lục…”

 

Chợt nhớ Lục Kim Yến là ruột của Lục Thiếu Du, cô vội sửa lời:

 

“Mau với cả đăng ký kết hôn , tớ còn gọi là chị dâu đấy!”

 

“Bây giờ vẫn đang nửa đêm, đăng ký .”

 

Bị Nguyễn Thanh Hoan trêu chọc, mặt Tống Đường ửng đỏ.

 

“Đợi dân chính cục việc, bọn tớ sẽ đăng ký.”

 

“Được , cứ để Tiểu Du ở chăm sóc Hoan Hoan, về nhà nghỉ ngơi .”

 

Lâm Hà dành gian riêng cho con trai thứ ba và Nguyễn Thanh Hoan, bèn lên tiếng với .

 

Lục Thiếu Du cũng xua .

 

Thế là Tống Đường và những khác đều rời khỏi bệnh viện.

 

Lâm Hà lo Đường Niệm Niệm dây dưa với Lục Kim Yến, nên khi đưa Tống Đường về nhà, bà liền đuổi ngoài ở.

 

Tống Đường hẹn với Lục Kim Yến sáng hôm sẽ cùng ngoài ăn sáng.

 

Sáng sớm hôm , khi chuẩn xong xuôi, Tống Đường bước khỏi nhà.

 

Cô vốn nghĩ trời còn sớm thế , chắc đợi một lúc ở bên ngoài.

 

Không ngờ bước qua cổng lớn, cô thấy trong bộ quân phục, tựa bức tường phía đối diện.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

Vai rộng, eo thon, chân dài miên man; gương mặt trắng lạnh đến mức chỉ cần một là đủ khiến mê mẩn.

 

Vừa trông thấy , Tống Đường lập tức cảm thấy ánh nắng mai dịu dàng cũng bỗng trở nên nóng bỏng lạ thường.

 

nhịn bước tới, khẽ nắm lấy bàn tay thon dài với những khớp xương rõ ràng của .

 

Hôm nay, nắng đủ.

 

Hôm nay… họ sẽ đăng ký kết hôn .

Loading...