Lục Kim Yến sợ sẽ lỡ mất Tống Đường, nên xe chạy chậm.
Không lâu , tới con phố nơi Tống Đường gặp chuyện.
Những đường hiếu kỳ xem cũng nhanh nhận điều bất thường.
“Ơ? Sao con bé đột nhiên nhúc nhích nữa ?”
“Đồn Cảnh sát chẳng ở phía đông ? Sao họ về phía tây? Không lẽ bọn họ thật sự là bọn buôn ?”
“Mau lên! Báo cảnh sát ! Có bọn buôn !”
……
Sau khi kịp phản ứng, hớt hải chạy tới bốt điện thoại công cộng gần đó để báo cảnh sát, cũng lao lên cứu Tống Đường.
tất cả đều bộ, trong khi Hàn Bình và đồng bọn cưỡi xe máy, căn bản thể đuổi kịp.
Trong lúc giằng co khi nãy, mái tóc dài vốn vấn cao của Tống Đường bung .
Lục Kim Yến lái xe quan sát ven đường, bỗng phát hiện một chiếc trâm tóc của cô rơi bên lề!
“Tống Tống!”
Lục Kim Yến hiếm khi biến sắc.
Anh lập tức tấp xe lề, nhảy xuống.
Chiếc trâm gỗ do chính tay , đó còn khắc chữ cuối trong tên của và Tống Đường, tuyệt đối thể là của khác.
Nếu cô bình an vô sự, trâm tóc của cô tuyệt đối thể rơi bên đường!
Các ngón tay siết c.h.ặ.t từng chút một quanh chiếc trâm.
Nghe những lời bàn tán xôn xao của qua đường, vội tiến lên hỏi:
“Vừa thấy một cô gái ?”
“Cô … xinh , mắt to, da trắng…”
Những đường cũng để ý tới chiếc trâm đang nắm c.h.ặ.t trong tay.
Thấy lái xe, dáng vẻ chính trực, họ tranh :
“Có thấy! Cô gái bọn buôn bắt !”
“Bọn chúng giả cảnh sát, chúng tưởng cô bé thật sự phạm gì đó.”
“Sau khi dùng t.h.u.ố.c cô bé mê man, chúng còn đưa cô ngược hướng với đồn Cảnh sát, lúc đó chúng mới nhận mấy đó loại lành.”
“ muộn , chúng đuổi kịp! Cậu lái xe, mau cứu cô bé !”
“Cô gái xinh như , tuyệt đối thể để bọn buôn hủy hoại !”
……
Buôn …
Lại còn đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê…
Gương mặt tuấn tú của Lục Kim Yến dần trở nên lạnh lẽo, u ám đến đáng sợ.
Nếu thật sự là bọn buôn , chắc chắn chúng sẽ đưa cô đến ga tàu, lên tàu hỏa bán cô thật xa.
Nếu , lập tức chạy tới ga tàu, vẫn còn cơ hội cứu cô.
hướng bọn đàn ông rời … hướng về ga tàu.
Anh chỉ sợ rằng, chúng buôn , mà là kẻ sai khiến, lấy mạng cô!
Anh dám chậm trễ dù chỉ một giây, vội vàng lên xe, lao thẳng theo hướng mấy đàn ông rời .
Chỉ mong… tất cả vẫn còn kịp!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-thap-nien-70-doan-van-cong-don-mot-dai-my-nhan/chuong-207-2.html.]
___
Hàn Bình, Lưu Tam, Vương Lỗi nào từng thấy cô gái xinh như Tống Đường chứ!
Bọn chúng dĩ nhiên nảy sinh tà tâm với cô.
Cả ba đều đưa cô tới một nơi kín đáo, để “nếm thử” mỹ nhân tuyệt sắc .
Chỉ là khi phóng xe rời , bọn chúng lờ mờ thấy tiếng bàn tán của qua đường.
Có định báo cảnh sát.
Sợ xảy rắc rối, bọn chúng đành dập tắt ý định , lập tức chạy hết tốc lực tới điểm hẹn với Hứa San San.
Chúng thấy hai thỏi vàng trong tay Hứa San San, trọng lượng nặng.
Hai thỏi cộng thế nào cũng hơn nửa ký, bán cũng gần hai vạn.
Có hai vạn trong tay, chúng nghiễm nhiên thành “vạn nguyên hộ”, tìm kiểu đàn bà nào mà chẳng ?
Chúng dại gì vì nhất thời háo sắc mà mất hai thỏi vàng.
Kế hoạch của bọn chúng là dìm c.h.ế.t Tống Đường ở hồ chứa nước ngoài thành.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Nơi đó vô cùng hẻo lánh, đợi đến khi cảnh sát tìm thấy xác cô, bọn chúng cao chạy xa bay xuống phương Nam hưởng lạc từ lâu, chịu bất cứ trừng phạt nào.
Khi chúng đưa Tống Đường tới đó, Hứa San San đợi sẵn bên hồ.
“Khoan !”
Thấy Hàn Bình định bảo Lưu Tam và Vương Lỗi trực tiếp ném Tống Đường xuống hồ, Hứa San San vội vàng ngăn .
Cô chạy tới, giật phắt miếng ngọc bội cổ Tống Đường, mới lệnh:
“Bây giờ thì thể dìm c.h.ế.t cô !”
Sau khi lệnh cho đám Hàn Bình, cô chằm chằm Tống Đường quẳng ngã bên bờ hồ, ánh mắt độc ác đến cực điểm, từng chữ từng chữ nghiến răng :
“Con tiện nhân! Dám tranh giành ba Lục với , c.h.ế.t đuối là đáng đời!”
“Miếng ngọc bội do chính tay ba Lục cho cô, từ nay cũng là của !”
“Không còn con hồ ly tinh ghê tởm như cô mê hoặc nữa, ba Lục nhất định sẽ yêu , thành tâm cầu hôn !”
“Dám tranh đồ với Hứa San San , sẽ kết cục !”
Hứa San San thật sự hận Tống Đường đến tận xương tủy.
Chỉ buông vài lời tàn nhẫn như vẫn đủ để cô hả giận.
Cô nhấc chân, đá mạnh Tống Đường mấy cái, mới ngẩng cao đầu lệnh cho Hàn Bình:
“Quẳng cô xuống!”
“Vàng ?”
Lúc Hàn Bình mới phản ứng .
Phải cầm vàng trong tay thì mới yên tâm nhất.
“Không thiếu phần các !”
Hứa San San xong liền hào sảng đập hai thỏi vàng tay Hàn Bình.
Thấy nắm c.h.ặ.t hai thỏi vàng, lòng cô đau nhói một trận.
dùng hai thỏi vàng và ba nghìn tám trăm đồng, đổi lấy việc gắn bó trọn đời với Lục Thiếu Du, cô vẫn thấy đáng giá.
Hàn Bình cân thử.
Hai thỏi vàng còn nặng hơn tưởng.
Hắn hài lòng nở nụ , sang lệnh cho Lưu Tam và Vương Lỗi:
“Quẳng cô xuống hồ! Cho cá ăn!”