Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 80: Khai giảng

Cập nhật lúc: 2026-02-08 11:45:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chị Tần Nhã, giọng chị, chắc là miền Nam ạ?”

 

Tần Nhã mỉm gật đầu:

 

“Chị quê ở Hoa Thành.”

 

Vưu Thanh xong, mắt sáng lên:

 

“Em mê món cơm thố ở Hoa Thành lắm!”

 

Tần Nhã định hớn hở, chớp mắt nghi ngờ:

 

“Ơ, mà chị thấy hồ sơ em là Bích Thành, từng ăn cơm thố nhỉ?”

 

Vưu Thanh trợn tròn mắt, thầm rủa sơ suất, liền nhanh trí bịa một câu:

 

“Nhà em họ hàng công tác dài ngày ở Hoa Thành, mang lạp xưởng và nồi đất về nấu cho ăn thử, nên em cũng thưởng thức ké một .”

 

Tần Nhã ý nhị, dẫn Vưu Thanh bước khu ký túc xá nữ sinh rẽ lên tầng hai.

“Vưu Thanh, đúng là gặp may. Ban đầu ký túc xá đều sắp xếp sáu một phòng, mà phòng ‘lẻ ’ bốn thôi đấy”

Cô nàng gõ cửa, kéo vali cùng Vưu Thanh phòng.

 

Vưu Thanh tranh thủ liếc tấm bảng tên cửa: [203].

Vừa bước , đập mắt là chiếc rèm cửa hoạ tiết tre xanh nhạt buộc sang một bên – kiểu rèm phổ biến khắp nơi thời đó.

Phòng tuy rộng lắm, nhưng vì thiếu hai chiếc giường nên gian phần thoáng đãng hơn.

Hai giường tầng bên cửa sổ song song, giữa là một chiếc bàn dài để ăn uống, bên cạnh đặt ngay ngắn bốn chiếc ghế.

Quay về phía cửa, bốn bàn học dựa sát tường, cạnh mỗi bàn là một tủ đồ – tất cả đều sắp xếp thành từng cặp một cách gọn gàng.

Hai chiếc giường đến sớm “chốt đơn”.

Vưu Thanh nhướng mày, lướt mắt một lượt.

 

Cô bạn bên gương mặt bầu bĩnh dễ mến, đang tít mắt chống nạnh ba hợp sức trải giường cho .

Còn bên trái là một cô nàng thấp , khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt to tròn như chuông đồng, lặng yên giường lật giở một quyển sách.

Cô bạn mặt b.úp bê bên thấy tiếng động, đầu thấy mới đến liền nở nụ tươi rói như hoa nở mùa xuân, chủ động đưa tay chào:

“Chào , tớ tên là Lâm Quả, Yến Kinh nhé!”

Vưu Thanh tiễn Tần Nhã – đang vội đón sinh viên khác, cũng tươi như hoa, bắt tay Lâm Quả với đôi bàn tay trắng ngần.

Cô nàng mặc chiếc áo len xanh lá non, quả đúng như tên gọi, trông chẳng khác gì một trái nho xanh chín mọng dễ thương hết mức.

“Chào Lâm Quả, tớ là Vưu Thanh, quê ở Bích Thành.”

 

Chào hỏi xong, Vưu Thanh sang cô bạn giường bên trái, nụ vẫn rạng rỡ, định tiếp tục giới thiệu bản .

“Chào Vưu Thanh, là Mục Xán Anh, đến từ Tùng Hỗ.”

Cô nàng lạnh lùng đang sách lúc từ tốn bước xuống giường, nắm lấy tay Vưu Thanh một cách đúng mực.

 

Mục Xán Anh.

Nụ Vưu Thanh vẫn giữ nguyên, nhưng trong lòng thầm nghĩ:

Cô nàng họ Mục tuy là Tùng Hỗ, nhưng tuyệt nhiên chẳng chút dáng vẻ tiểu thư đài các.

Cái tên thật khí phách, thần thái cũng đúng kiểu “nữ tướng Mục Quế Anh” tái thế đây mà.

 

Chào hỏi xong, ai nấy tiếp tục sắp xếp hành lý cá nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-80-khai-giang.html.]

Vưu Thanh thấy giường của Lâm Quả ánh sáng , liền chọn "góc trời nhỏ" cho bốn năm đại học sắp tới của .

 

Két.

Tiếng cửa gỗ quen thuộc vang lên nữa.

Ba trong phòng đồng loạt đưa mắt cửa.

Lần hai cô gái bước .

Một mặc áo khoác da màu đen, cổ và tay áo đều viền lông giả màu trắng, tóc uốn nhẹ đến vai, trông cực kỳ sành điệu.

Khuôn mặt nhỏ nhắn như b.úp bê sứ, mày liễu cong cong, đôi mắt đào hoa lấp lánh linh động, sống mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ mọng – sắc sảo như Nữ Oa nhào nặn từng chút một.

Nhan sắc thời thượng , đem so với mấy minh tinh Hương Cảng hot nhất thời đó cũng kém cạnh là bao.

Cô nàng hất nhẹ mái tóc, mùi nước hoa cao cấp lập tức lan tỏa khắp phòng ký túc xá.

Người cạnh mặc áo khoác màu tím đậm, hình cân đối, nét mặt tròn đầy sáng sủa, như đoá mẫu đơn đang độ xuân thì – lộng lẫy đến ch.ói mắt nhưng mang vẻ nữ chính kinh điển trong tiểu thuyết.

 

Khoan –.

Vưu Thanh đang lúi húi gấp chăn giường tầng bỗng khựng , nheo mắt kỹ hơn.

Sao mà giống dữ

Giống gì chứ! Rõ là nữ chính thật mà!

Ngô Quan Sương?!

Sao cô ở đây?!

Vài hôm còn thi Y khoa Yến Kinh cơ mà?!

 

“Vưu Thanh?”

Ngay lúc Vưu Thanh đang săm soi, Ngô Quan Sương cũng đồng thời nhận cô.

“Chào nha, Ngô Quan Sương.”

Vưu Thanh mỉm vô hại, giường vẫy tay như mèo thần tài, nụ cứng đờ đúng kiểu “miễn cưỡng lịch sự”.

 

“Quan Sương, quen ?”

Cô nàng cạnh sang hỏi.

Ngô Quan Sương trả lời, chỉ khẽ cụp mi mắt, vẻ khó chịu.

 

“Chào , tên là Triệu Tinh, Yến Kinh, còn đây là bạn cùng đến nhập học, chung, mong chiếu cố nhé!”

Triệu Tinh đặt chiếc vali da đen xuống đất một cách duyên dáng, đưa tay vẫy chào , nụ chuẩn “8 chiếc răng trắng” tiêu chuẩn.

Mọi trong phòng cũng lịch sự lượt chào và giới thiệu bản .

 

“Vậy thì…”

Triệu Tinh giơ hai tay như thể đang lắng một bản nhạc giao hưởng, thu về đầy duyên dáng.

“Trưa nay mời ăn cơm nha, coi như mừng phòng 203 khoa Ngoại ngữ chính thức bắt đầu hành trình đại học đầy màu sắc!”

 

Vưu Thanh định từ chối vì hẹn ăn trưa với Lâm Thuật Niên .

thấy hai cô bạn cùng phòng đều phản đối, nghĩ bụng đầu tiên tụ họp cũng nên lập dị mà vắng mặt.

Cùng lắm tí nữa gặp Lâm Thuật Niên ở nhà ăn thì giải thích cũng .

 

Mọi thu dọn thêm một lát, đến giờ cơm thì rủ xuống lầu.

Ngô Quan Sương và Triệu Tinh khỏi ký túc.

 

“Lâm Thuật Niên?!”

Giọng đầy bất ngờ của Ngô Quan Sương vang lên phía .

“Lâu gặp nha!”

Cô nàng lập tức chạy đến với vẻ mặt hồ hởi phấn khích.

Vưu Thanh nhướn mày, cũng tò mò rướn đầu lưng Triệu Tinh để xem cô đang nghĩ ...

Loading...