“ ba má ly dị mà, còn tính là mâu thuẫn gia đình?!”
Cô nàng giận đến mức phịch xuống mép giường, ước gì đ.ấ.m một cú thủng sàn để hả giận.
Biết là thời đại 21 , chuyện ly hôn rối như tơ vò, dễ giải quyết. mà...
Bảo cô nuốt trôi cục tức á? Không đời nào!
“Con ngoài hít thở chút.”
Cô dậy, hít sâu một bước thẳng cửa.
Trong nhà, chỉ còn Liễu Cầm chống tay lên trán, yên, im lặng tiêu hóa tất cả chuyện.
Vưu Thanh lén dắt chiếc xe đạp cà tàng “26”, một mạch đạp thẳng tới thôn Vưu Gia.
Đã đầu thì thể nào cũng – cô tuyệt đối thể trở thành trái hồng mềm ai bóp cũng như !
Tiền , đòi bằng !
Cô đến nơi, dò hỏi địa chỉ nhà Vưu Hướng Bắc, liền giận dữ đập cửa.
“Ai tới đấy?!”
Từ trong sân vang lên giọng một phụ nữ trung niên, tiếng dép lẹp xẹp kéo gần .
Cánh cửa mở , một gương mặt phụ nữ hơn bốn mươi tuổi lộ .
Da vàng vọt, gầy nhẳng, chỉ đôi mắt là sáng ranh mãnh.
Vừa thấy là Vưu Thanh, ánh mắt Khổng Ái Phương liền xẹt qua tia khó chịu, hai lời định đóng cửa cái “rầm”.
Vưu Thanh lẹ chân chặn cửa :
“ tìm Vưu Hướng Bắc, ông ở nhà ?”
Khổng Ái Phương khịt mũi một cái, từ xuống quét cô một lượt bằng ánh mắt khinh khỉnh:
“Con gái gì mà gọi thẳng tên ba ? Mẹ cô dạy thật đấy.”
“Xứng đáng thôi.”
Vưu Thanh chẳng buồn khách sáo, hất tay bà , đẩy cửa xông thẳng trong.
“Này, đồ thần kinh! Ai cho cô nhà hả?! Biến ngoài ngay cho !”
Khổng Ái Phương tuy mồm miệng lanh lảnh, nhưng hình nhỏ thó, còn Vưu Thanh cao ráo chân dài, bà rượt đuổi phía mà chẳng kịp với bước dài của cô.
Trong nhà chính nóng hầm hập, trong khí ngập mùi thơm ngầy ngậy của thịt.
Trên bàn là một mẹt bánh bao thịt mới lò còn nghi ngút khói.
Vưu Thanh liếc thấy liền khẩy:
“Ồ, sống sung túc ghê ha? Giữa trưa còn bánh bao thịt ăn cơ đấy.”
Không chừng là dùng tiền mồ hôi nước mắt của cô và Liễu Cầm mà mua thịt cũng nên.
Cô đảo mắt một vòng mà chẳng thấy Vưu Hướng Bắc cả.
“Đồ con hoang mất dạy! Cút ngoài cho !”
Khổng Ái Phương tức đến độ xắn tay áo, hầm hầm lao tới tính kéo cô .
“Ông ăn trộm tiền nhà !”
Giọng Vưu Thanh sắc như d.a.o, mắt long sòng sọc, hất tay bà .
Khổng Ái Phương thoáng khựng – nhớ đêm qua Vưu Hướng Bắc về muộn, còn vứt cho bà hai chục bạc tiêu vặt, bà cứ tưởng ông đ.á.n.h bài thắng nên hỏi nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-54-bi-cuop-nha-roi.html.]
Lẽ nào…
Bà thì lẩm bẩm trong bụng, ngoài mặt vẫn trợn mắt sỉa xói:
“Trộm tiền hả? Hay là cô cô đơn quá, nửa đêm dụ dỗ ba cô đến đấy?”
Bộ mặt Khổng Ái Phương đầy vẻ chua ngoa, chẳng kiêng nể gì chuyện mặt là một cô gái chồng.
“Xí! Cả nhà các là một lũ hồ ly tinh!”
“Mày!”
là văn bằng lời cùn, lý lẽ cãi với loại thì như đàn gảy tai trâu.
Vưu Thanh thẳng , mặt đỏ bừng vì giận:
“Nếu trả tiền, sẽ báo công an! Bắt Vưu Hướng Bắc ngay!”
“Hừ! Báo , xem ai sợ ai!”
Khổng Ái Phương tính Vưu Hướng Bắc như cá chạch – chuyên chuyện mờ ám mà chẳng để chứng cứ gì, nên càng cứng họng:
“Dám kiện ba ruột, sợ sét đ.á.n.h ?!”
“Với , con gái lớn mà phụng dưỡng cha, ai cho phép hả?! Lão t.ử lấy tiền con gái xài là chuyện hiển nhiên!”
Một tràng lý sự cùn khiến Vưu Thanh nghẹn họng nổi gì nữa.
Khổng Ái Phương nghiến răng, dùng hết sức bình sinh lôi Vưu Thanh đẩy khỏi cửa.
“Mai tao sẽ mua một con ch.ó, chuyên gặm những đứa vô phép như mày!”
Bà xong, “rầm” một tiếng đóng cửa cái sập, để Vưu Thanh ngoài cửa tức đến phát run.
Cô hít sâu một , cố gắng giữ bình tĩnh:
Đây chỉ là mấy nhân vật phụ trong tiểu thuyết, đừng nổi giận thật… đừng nổi giận thật…
Cô tự thôi miên như thế, nhưng chân đá mạnh một cú đống củi cửa nhà Vưu Hướng Bắc.
Vừa định leo lên xe đạp hỏi thăm xem Vưu Hướng Bắc thường tụ ở để đ.á.n.h bài, thì bỗng một con ch.ó mực to tướng từ lao tới, sủa ầm ầm mặt cô.
Trời sợ, đất sợ – chỉ sợ ch.ó to!
Từ nhỏ từng bầy ch.ó vây c.ắ.n một trận, nên đến giờ cô vẫn ám ảnh nặng.
Vưu Thanh nuốt khan, siết c.h.ặ.t t.a.y lái, mắt vẫn dán cái mõm đầy dãi đang nhe nanh .
Trong đầu cô nhanh ch.óng tính toán: xe đạp của cô nhanh hơn con ch.ó chạy nhanh hơn?
Chưa kịp kết luận, thì con ch.ó xộc tới, bật nhảy lên như đớp thẳng cổ cô!
Ngay khoảnh khắc sinh t.ử , Vưu Thanh bỗng nhớ ... bàn phím thần kỳ của !
Cô lập tức nín thở, tay lướt nhanh như concert giành vé VIP, bấm “Ctrl+X”, định vị mục tiêu là chiếc giường bên trong nhà Vưu Hướng Bắc, bấm ngay “Ctrl+V”.
Một giây , con ch.ó còn lơ lửng – giây biến mất khỏi tầm mắt.
Cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Á Á Á Á.”
Từ trong nhà Vưu Hướng Bắc, vang lên tiếng Khổng Ái Phương thét như chọc tiết heo:
“Cái con ch.ó hoang c.h.ế.t tiệt chui vô nhà bằng đường nào hả?!”
“Không ăn bánh bao của tao! Tao đập c.h.ế.t mày! Tao đập c.h.ế.t mày!”
“Á! Không c.ắ.n! KHÔNGGGG!!!”
Vưu Thanh thảnh thơi leo lên xe đạp, đạp thật tiêu sái.
Vậy là khỏi mua ch.ó ngày mai.
Coi như lòng tặng cho bà một con .