Vưu Thanh dứt lời, Từ Thục Anh lập tức đỏ bừng cả mặt.
“Cái cháu đ.á.n.h dấu hồi nãy là thùng nước ngọt bóc , do Lâm Thuật Niên mới khuân từ xe về. Đây là hàng của ca hai,” Vưu Thanh đưa mắt hiệu cho Triệu Tú Vân trình bày với . “Trên giấy chứng nhận vẫn còn nguyên lỗ chọc. Còn bên đây là giấy chứng nhận gỡ từ thùng hàng trả khi kiểm tra, hề lỗ. Vậy nên...” cô , bình thản Tưởng Huệ Cẩm.
“Cháu dám khẳng định, hai thùng hàng do ca hai .”
Cô một câu chắc như đinh đóng cột, âm thanh vang rõ giữa phòng họp nhỏ.
Chiêu trò vu khống vặt vãnh kiểu , Vưu Thanh từng "chơi qua" từ hồi cấp hai ở thế giới cũ .
Nhớ cái hè kỳ thi nghiệp cấp hai năm , cô thêm cắt chỉ thừa trong một xưởng may gần nhà kiếm tiền tiêu vặt. Có bà cô mặt dày từng vu cho cô cắt sót chỉ. Cú sốc oan ức khiến cô hình thành thói quen luôn đ.á.n.h dấu công việc .
Lần thứ hai vu tiếp, cô bèn giơ bằng chứng , tát vỡ mặt bà .
“Không thể nào...” Cao Hải Hoa sửng sốt đầu Từ Thục Anh, mặt đần như tạt nước lạnh.
Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía hai bên ca một.
Từ Thục Anh mặt đỏ phừng phừng, khó xử nuốt nước bọt lí nhí mở miệng:
“Là tài xế Trần sư phụ... Chiều nay về ghé nhà xưởng tìm tổ trưởng Cao, nhưng bà đang vệ sinh. Ông liền lén kể cho cháu chuyện đó. Cháu nghĩ bụng nếu chuyện vỡ lở, cả ca một bọn cháu ai cũng trừ lương, nên... nên cháu mới...”
Vậy là chuyện rõ như ban ngày.
“Cô...” Cao Hải Hoa giờ chẳng còn chút khí thế ban nãy, chỉ giơ tay chọt một phát vai Từ Thục Anh, cúi gằm đầu, mất mặt chẳng dám thêm câu nào.
“Được , sự việc giờ sáng tỏ. Tổn thất chia đều cho ca một chịu. Còn tài xế Trần, sẽ xử lý riêng.” Giọng Tưởng Huệ Cẩm vẫn điềm nhiên như nước.
Không ai lên tiếng phản đối – đều lặng im, đồng nghĩa chấp nhận kết quả xử lý.
“ mà qua chuyện , Vưu Thanh khiến nhận một vấn đề. sẽ đặt in giấy chứng nhận đạt chuẩn mới. Trên đó sẽ in sẵn tên tổ, tên kiểm tra, cần ký nữa, các cô chỉ việc điền ngày. Như , nếu ai sửa đổi sẽ dễ phát hiện hơn. Dĩ nhiên,” Tưởng Huệ Cẩm kéo dài âm cuối, giọng mang chút cảnh báo, “ thấy mấy trò gian trá, lươn lẹo thế lặp trong nhà máy .”
Từ Thục Anh cúi đầu gần sát đất, chẳng dám hé môi.
Triệu Tú Vân thì thở phào một dài, vai vốn đang căng cứng cũng buông thõng xuống. Ai mà chẳng tiền kiếm dễ, nhất là nhà cô còn tận bốn thằng con trai đang tuổi ăn hại. Cô với chồng hì hục cày ngày cày đêm chỉ đủ miếng cơm manh áo, còn gửi tiền về quê mỗi tháng. Thành trong tổ, cô nghiêm khắc với em là – sợ trừ lương là lý do cả.
Lần may Vưu Thanh.
Cô mái đầu xù xù của Vưu Thanh khi gỡ nón bảo hộ , tay nhịn mà vươn vuốt nhẹ vài cái cho tóc con bé gọn gàng .
lúc đó, Vưu Thanh đang mỉm về phía Tưởng Huệ Cẩm thì giật một cái, ngoái đầu , bắt gặp ánh mắt Triệu Tú Vân.
“Chị Tú Vân, em tổ mất mặt !” cô tinh ý nhận bàn tay đó là của ai, liền nheo mắt ngọt xớt, như thể bảo đảm chắc nịch.
Ánh chiều tà của mùa hè lúc xế chiều đỏ rực như mật, rọi khuôn mặt thiếu nữ khiến nó bừng sáng rực rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-28-linh-moi.html.]
Không chỉ Triệu Tú Vân đang cô.
Ở một góc phòng, Lâm Thuật Niên ghế, chống cằm sách – nhưng từ khi nào ánh mắt rời khỏi trang sách, dừng ở dáng nhỏ nhắn .
Gió chiều từ cửa sổ nhẹ thổi , lướt qua làn mi khẽ động.
[Con bé đầu óc cũng nhanh nhạy đấy.] Anh thầm nghĩ.
Trừ lúc toán.
Khóe môi cong lên nhẹ như làn gió thoảng, từ tốn gấp cuốn sách – vốn cầm ngược.
Tối đó, về đến nhà, Vưu Thanh đạp xe sân, dựng xe thì thấy mợ năm Liễu Mai phấn khởi từ trong nhà bước .
Bà mặt mày hớn hở, rạng rỡ như trúng độc đắc.
“Ồ, Thanh Thanh tan !” Liễu Mai vồn vã bắt chuyện, chẳng còn vết tích gì của cuộc cãi vã hôm nọ.
“Mợ Năm.” Vưu Thanh nhàn nhạt đáp lời. Liễu Cầm liền đón lấy túi vải của cô treo lên móc trong nhà.
Vưu Thanh định nhà uống ngụm nước thì Liễu Mai kéo tay cô, giọng đầy nhiệt tình:
“Tiểu Cầm, em vô bếp nấu cơm , chị chuyện riêng với Thanh Thanh.”
Liễu Cầm khẽ một tiếng, ánh mắt thoáng nét nghi hoặc nhưng vẫn về bếp.
“Chuyện gì ạ?” Vưu Thanh rút tay khỏi tay bà , dùng tay phe phẩy cho mát, chau mày, trông rõ vẻ mệt mỏi và bực bội vì trời nóng.
“Mợ kiếm ‘cha kế’ cho cháu đó!” Liễu Mai ghé tai Vưu Thanh, tủm tỉm như mèo vớ cá.
Vưu Thanh nhíu mày: “Cha kế?”
Mợ năm mà tự dưng chủ động mai mối cho Liễu Cầm, chẳng khác nào chồn chúc Tết gà – chắc chắn chuyện gì lành!
“ ! Là kế toán của một nhà máy thực phẩm, lương lậu định, ăn mặc bóng bẩy, cháu mà theo ông thì chịu khổ!”
Nghe xong, Vưu Thanh nén nổi mà bĩu môi.
Không đến ngoại hình, đến tuổi tác, cũng chẳng đả động gì đến gia cảnh.
Chỉ cần “ chịu khổ” là đủ tiêu chuẩn chọn chồng?
Mà cái gọi là “ khổ”, cũng chắc.
Nhìn vẻ mặt khó chịu của Vưu Thanh, Liễu Mai tưởng cô phản đối chuyện bước nữa, liền xụ mặt, nghiêm giọng răn dạy:
“Cháu cũng lớn , nên hiểu chuyện một chút. Còn ?”