"Khoan , chuyện rõ ràng , ai cả."
Triệu Tú Vân bước sang một bên, chắn ngang đường rút lui của hai bên tổ Một.
Cao Hải Hoa bĩu môi một tiếng, mặt đầy vẻ khó chịu:
"Giấy trắng mực đen ghi rõ rành rành tem kiểm định là do Vưu Thanh ký tên đấy, còn giả chắc? Sao, định đổ lên đầu tụi ?"
Bà ưỡn bộ n.g.ự.c cao cao về phía , cả toát khí thế kiểu: "Bà đây dạng nhé!"
"Chưa đến chuyện Vưu Thanh kiểm định thế nào, của chặn từ khâu đầu , thể xảy sai sót sơ đẳng kiểu đó ."
Triệu Tú Vân dứt khoát với Tưởng Huệ Cẩm, chút do dự.
"Ý gì đây? Ý bà là của ăn vớ vẩn chắc?"
Cao Hải Hoa nổi đóa, xắn tay áo lên, sang mách lẻo với Tưởng Huệ Cẩm:
"Chị Tưởng, chị con nhỏ Triệu Tú Vân , chứng cứ rành rành còn chối bai bải. kiểu ch.ó trông cửa, chỉ sủa!"
"Vưu Thanh, cháu xem kỹ ? Là chữ ký của cháu đúng ?"
Tưởng Huệ Cẩm bận tâm đến Cao Hải Hoa, chỉ cúi đầu cô gái đang quỳ rạp xuống gần như dán cả mặt tờ tem kiểm định .
Vưu Thanh gật đầu với bà , dậy định mở lời thì Cao Hải Hoa cắt ngang.
"Nhìn nữa cũng chẳng !"
Bà đảo mắt, hừ lạnh một tiếng.
"Dì Tưởng , cháu suy diễn , nhưng cái chữ 2 dễ sửa thành 1 thì khó chứ 1 sửa thành 2 thì dễ ợt. Mà cái ông Trần Kim Hoa – tài xế hôm nay – là chồng của Cao Hải Hoa đấy ạ. Trước khi về báo cáo, ông tráo nhãn kiểm định, đổ hết tội lên đầu khác, chuyện đó với họ dễ như trở bàn tay."
Triệu Tú Vân lý luận chắc như bắp.
"Cái đồ đàn bà họ Triệu! Cô đúng là mang theo bàn tính xuống mồ, c.h.ế.t còn quên tính toán! Giờ còn vu oan giá họa, lôi cả chồng !"
Cao Hải Hoa tức đến đỏ bừng cả mặt, trông như nhào tới cấu xé luôn.
Từ Thục Anh phía thì cứ kéo áo bà mãi, sợ nổ lớn thật.
Triệu Tú Vân chẳng buồn bận tâm, chỉ chăm chú Tưởng Huệ Cẩm:
"Dì Tưởng, cháu gây chuyện, nhưng tem kiểm định dễ giả quá. Chỉ cần lấy đại một tờ chữ ký của Vưu Thanh, dán lên hàng là xong. Nên cháu xin đề nghị kiểm tra bộ lô hàng hôm nay. Nếu thật sự hàng đến từ tổ Hai nhiều hơn, thì cháu, tổ trưởng tổ Hai, chấp nhận trừ một tháng lương!"
"Cô..."
Cao Hải Hoa nghẹn họng, nhất thời chẳng lời nào.
"Thôi thôi, hai yên cho nhờ, cả cái xưởng ai hai , cãi còn hơn vợ chồng. Không sợ chê !"
Tưởng Huệ Cẩm trách nhẹ một câu, xoa xoa huyệt thái dương đau nhức.
"Dù tổ nào , thì cuối cùng thiệt hại vẫn là xưởng ."
Bà chỉ tay đếm từng ngón, "Không đến việc đống nước ngọt tiêu hủy, thì chi phí bốc xếp, tiền xăng xe chở hàng , đều là tiền cả. Nếu kiểm tra bộ hàng như Tú Vân , công hai như , tốn kém là chuyện khỏi bàn."
Triệu Tú Vân mím môi, cãi gì nữa, chỉ thở dài một cái rõ dài, mà não cả lòng.
"Lần tạm gác nhé. Dù thì tem kiểm định cũng mỗi bên một kiểu, chẳng ai cãi nổi ai..."
"Cháu thể chứng minh ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ve-nhung-nam-80-ai-cung-mot-long-voi-toi/chuong-27-linh-moi.html.]
Câu trong veo vang lên, cắt ngang lời của Tưởng Huệ Cẩm.
Cả phòng sửng sốt, đồng loạt về phía phát tiếng – chính là Vưu Thanh.
Lâm Thuật Niên cũng ngưng lật sách, nhướng mắt cô gái đang là tâm điểm cơn bão.
Không ngờ, Vưu Thanh đầu, thẳng .
Anh cứ tưởng trong ánh mắt cô lúc chút tủi , chút hoảng loạn, ít cũng phần uất ức.
– trong đôi mắt , chỉ sự bình thản, điềm nhiên và tự tin.
"Lâm Thuật Niên, thể giúp tớ mang một thùng nước ngọt từ xe hàng hôm nay xuống ? Lấy thùng dán nhãn của tổ Hai nhé."
Cả phòng nín thở, mắt tròn mắt dẹt.
Con bé ăn gan hùm mật gấu ? Dám sai vặt con trai giám đốc việc nặng?
Lâm Thuật Niên chỉ khẽ gật đầu, đặt sách xuống ngoài.
Ánh mắt càng tròn xoe.
Ủa, con trai giám đốc... dễ bảo luôn?
Vài phút , trở với một thùng nước ngọt còn nguyên niêm phong, dán tem kiểm định của tổ Hai.
Vưu Thanh gỡ tem khỏi thùng, cẩn thận cầm bằng tay trái, dùng b.út đen đ.á.n.h dấu một góc để phân biệt.
Sau đó, cô nhấc thùng cũ lên bàn, xoay mặt tem kiểm định ngoài để tiện theo dõi.
Cô chỉ tay lên một vị trí cụ thể tem mới.
"Dì Tưởng, chỗ , dì thấy gì khác ?"
Chưa kịp để Tưởng Huệ Cẩm kỹ, Cao Hải Hoa và Từ Thục Anh ào đến giành xem .
"Con bé định vu vạ tổ Một bọn hả?"
Cao Hải Hoa trợn mắt tìm dấu vết.
Tưởng Huệ Cẩm ho nhẹ một tiếng, hai mới ngượng ngùng lui .
Thấy bà vẫn , Vưu Thanh tháo luôn tem của thùng cũ – thùng hàng – đưa cả hai tem lên soi ánh sáng.
"Dì Tưởng, giờ dì thấy rõ sự khác biệt chứ?"
Một lúc , Tưởng Huệ Cẩm từ từ chớp mắt, ánh mắt dần nghiêm , sang Vưu Thanh.
"Cháu..."
Vưu Thanh gật đầu, , đưa cả hai tem cho Triệu Tú Vân.
“Lúc , cháu thấy mấy cái giấy chứng nhận đạt chuẩn thiết kế quá bất cập – chữ ‘nhất’ dễ sửa thành chữ ‘nhị’, ai mà phát hiện cơ chứ. cháu là lính mới toanh, cũng ngại dám lên tiếng. Lại sợ xảy tình huống như hôm nay, thể cãi cho rõ ràng, nên cháu âm thầm đ.á.n.h dấu lên từng tờ giấy chứng nhận đạt chuẩn mà cháu đích kiểm tra, bằng cách chọc một lỗ nhỏ ở cái dấu chấm bộ thủ trái của chữ ‘chứng’.”