“Còn nữa, hai người các em sau này đi đường cần phải cẩn thận, nếu đầu bị đập thành như vậy thì phải làm sao bây giờ?”
Diệp Tiểu Vũ gật gật đầu: "Được, vậy để cho bọn họ đi, ai bảo bọn họ không có răng cửa!"
Diệp Noãn Noãn lấy một nắm kẹo sữa và một nắm hạt dưa từ trong túi ra: "Nếu bị gãy răng, kẹo và hạt dưa ngon như vậy làm sao mà ăn được?"
Tô Ý lắc đầu: "Đứa bé ngoan, chị biết em muốn chia cho bọn họ ăn, nhưng hiện tại sợ là bọn họ không ăn được!"
Nói xong, ba người chuẩn bị đi ra phía sau tìm ghế.
Cường Cường và Lượng Lượng sau khi kịp phản ứng đột nhiên gào khóc: "Mẹ, con muốn ăn kẹo sữa! Con muốn cắn hạt dưa!”
“Mẹ, con muốn đi chữa răng! Con không muốn nói chuyện lọt gió!”
Hai đứa nhỏ vừa khóc vừa giận, làm những người bên cạnh cười to.
Chị Lưu ở một bên cũng ngồi không yên, giữ chặt Tô Ý không cho cô đi.
Tô Ý nhàn nhạt quét mắt nhìn cô ta: "Dì Lưu, lôi lôi kéo kéo như vậy là làm gì? Chẳng lẽ muốn trả lại vị trí cho tôi? Được, vậy dì đứng lên.”
Chị Lưu vội buông tay ra, lập tức cũng cười nói: "Ôi, hai đứa nhỏ không hiểu chuyện, đồng chí Tô đừng để ở trong lòng, tôi không biết vị trí này là của cô, nếu biết, chắc chắn sẽ không ngồi ở đây.”
"Dù sao, quan hệ giữa đồng chí Tô và đoàn trưởng Chu cũng không tầm thường, lỡ như đoàn trưởng Chu trở về biết được, nhất định sẽ tìm tôi gây phiền toái, tôi làm sao dám đoạt của cô, tới tới tới các cô ngồi ở đây này."
Tô Ý nhàn nhạt cười, nhìn chằm chằm dì Lưu trong phút chốc.
Không nghĩ tới cô ta rốt cục đã học được cách thông minh rồi.
Tin đồn của cô và Chu Cận Xuyên thật vất vả mới nhạt đi một chút, dì Lưu lại nhắc tới vào lúc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tro-thanh-nu-phu-phao-hoi-bi-hon-phu-si-nhuc/chuong-99.html.]
Còn ở trước mặt nhiều người như vậy, rõ ràng là có chuẩn bị mà đến.
Nếu da mặt Tô Ý mỏng không chịu ngồi, hoặc là mượn cơ hội này ngồi xuống, vậy có lẽ sẽ bị mọi người coi là thật.
DTV
Đến lúc đó có thể nhảy xuống Hoàng Hà cũng không sạch được.
Cô ta chính là ỷ vào Tô Ý là một cô gái trẻ tuổi, không dám nói chuyện nam nữ trước mặt nhiều người như vậy, cho nên mới lớn gan như thế.
Nhưng Tô Ý cô cũng không phải loại người mặc cho kẻ khác gây khó dễ.
"Dì Lưu, vốn là cháu nghĩ chuyện này qua đi coi như xong, nếu dì nhất định phải nhắc lại trước mặt mọi người, vậy cháu cũng nhân cơ hội này hỏi dì một chút..."
“Rốt cuộc là tôi đắc tội dì Lưu ở đâu? Vì sao lại muốn đồn đại chuyện tôi và đoàn trưởng Chu ở trong đại viện?”
"Là bởi vì dì mang theo hai đứa nhỏ ngược đãi Tiểu Vũ và Noãn Noãn bị tôi phát hiện hay là bởi vì dì cầm tiền không làm việc bị tôi thay thế?”
Chị Lưu thật vất vả chờ mọi người quên đi việc này, cuối cùng bắt đầu sống cuộc sống bình thường trong đại viện.
Không ngờ hôm nay Tô Ý lại nhắc tới trước mặt mọi người.
Thấy tất cả mọi người ở một bên chê cười nhìn cô ta, không khỏi rùng mình một cái, hùng hổ dùng ngón tay chỉ vào Tô Ý: “Cô, cô…”
“Dì Lưu, dì dám nói không phải dì truyền ra? Đại viện chúng ta có nhiều người như vậy, muốn điều tra ngọn nguồn không phải là không có biện pháp, chính là sợ sau khi điều tra ra dì không gánh nổi hậu quả.”
Chị Lưu run rẩy một chút, cố gắng trấn định mà mở miệng: "Cô đừng có hù dọa tôi, tôi cũng không nói gì, chỉ là vừa vặn gặp được đoàn trưởng Chu sáng sớm đi ra từ trong sân, còn lại đều là mọi người tự mình tưởng tượng!"
Tô Ý cười cười: "Vậy cô thừa nhận, tin tức này là từ chỗ cô thả ra?”
“Tôi tận mắt nhìn thấy, tôi nói đều là sự thật!”
Tô Ý Sự à một tiếng lạnh nhạt: “Sự thật? Sự thật là ngày hôm đó hai đứa nhỏ bị dọa sợ, đoàn trưởng Chu chẳng qua là lo lắng cho hai đứa nhỏ nên đi muộn một chút, sáng sớm ngày hôm sau lại mua bữa sáng đưa tới cho đứa nhỏ, lúc đi lại đúng lúc bị cô nhìn thấy!".