[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 96
Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:57:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tô Tú và Lâm Trí Vân thả , ngay đó bắt , hơn nữa còn chỉ một .”
Tình hình trong chuyện rõ, rõ, nhưng những lời tiếng trong bóng tối thì bao giờ dừng .
Người rõ tình hình nhất vẫn là Thẩm Chính, chuyện chính là Vương Kiến Đức giao cho Thẩm Chính điều tra, liên quan đến nhà Tô Chấn Hưng, chuyện thích hợp để Tô Chấn Hưng , phần thiên lệch cũng sợ , vẫn nên ngay từ đầu tránh hiềm nghi thì hơn.
Đối với việc điều tra chuyện , Tô Chấn Hưng lo lắng, giống như Lâm Trí Vân, Tô Chấn Hưng cũng Tô Tú bình thường tính khí chút quái gở, đặc biệt là đối với một chuyện thích trốn tránh vấn đề.
Ví dụ như điều tra chuyện , lúc đầu Tô Tú rõ ràng thấy, rõ ràng thể báo cáo , đó nhanh ch.óng bắt , thì cũng sẽ gây bao nhiêu chuyện , ít nhất, sẽ để những đó chạy thoát, nắm bắt cơ hội, lẽ còn thể đào thêm nhiều băng nhóm nữa, chỉ trong bộ đội, lẽ những nơi khác cũng đồng bọn .
Cái cô Tô Tú tư tưởng vấn đề, mà báo, trì hoãn cơ hội, nếu điều tra Tô Tú từng xuất hiện gần nhà họ Vương, liệu Tô Tú sẽ chuyện ?
Nhắc đến chuyện , Tô Chấn Hưng cảm thấy em gái ruột Tô Tú thực sự bằng em họ Tô Điềm giác ngộ.
Tô Tú luôn nhắm Tô Điềm, cảm thấy Tô Điềm yêu thích là vì cái miệng khéo dỗ dành, còn xinh , nhưng cô cũng nghĩ xem, đời xinh ít ?
Cái gọi là sức hút nhân cách điểm thể hiện rõ nét nhất ở Tô Điềm, sẵn sàng kết bạn với Tô Điềm, thì chắc chắn là điểm hơn của Tô Điềm.
Ví dụ như, Thẩm Chính, Tần Dương, thật Tô Chấn Hưng cũng đầu thấy hai tên nhiệt tình với phụ nữ như .
Tô Chấn Hưng ngốc, mắt , Tần Dương và Thẩm Chính đối với Tô Điềm hiện tại qua chắc là ý nghĩ phương diện , chỉ thực sự coi như em gái mà thôi.
Chuyện điều tra đến đây, nhổ củ cải lôi cả đất, đưa điều tra ít, vì chuyện Vương Kiến Đức đều đ-ập bàn .
Thật thể thống gì, coi chỗ của ông là nơi nào .
Tra, tiếp tục tra, nhất định tra cho rõ, tuyệt đối cho phép bộ đội xâm nhập.
Còn về những nhân viên liên quan bắt ở đây, tất cả kỷ luật thì kỷ luật, nào nên lên tòa án quân sự Vương Kiến Đức cũng tuyệt đối bao che, đạo lý gì để , cũng đừng gì khó .
Vấn đề lập trường thái độ, sai chính là sai.
Tục ngữ đúng, kẻ đáng thương tất chỗ đáng hận.
Bây giờ hối hận , lúc đầu sai đường cân nhắc đến ngày hôm nay.
Chính vì chuyện , Vương Kiến Đức đều vạ lây , phê bình thông báo trong đại hội, thật là mất mặt, Vương Kiến Đức về nhà lửa giận thể lớn ?
Ảnh hưởng chuyện quá lớn, Tô Tú và Lâm Trí Vân tuy xác định tham gia , nhưng mà báo cũng là phạm sai lầm, mũi chịu sào liền nhận phê bình.
Vương Kiến Đức thể chạy đến nhà họ Lâm phê bình Tô Tú, nhưng chẳng lẽ thể phê bình binh lính trướng .
Tục ngữ đúng, tề gia trị quốc bình thiên hạ, đối với một quân nhân, gia đình chính là bộ hậu cần, bộ hậu cần còn xong, còn bàn chuyện gì khác chứ, vạn nhất xảy chuyện , còn thế nào , cô vợ đó của Lâm Trí Vân giác ngộ .
Ít nhất, so với Tô Điềm, kém quá nhiều.
Đều lấy vợ lấy hiền, xem cô vợ của Trí Vân thông minh lắm, lúc đầu mới đến trông gì, cho nên , vẫn là đường dài mới ngựa nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-96.html.]
Chuyện điều tra Vương Kiến Đức cho Tô Điềm một phần, những gì thể thì , những gì thể thì cho Tô Điềm , chuyện sở dĩ cho Tô Điềm cũng là vì vụ trộm bản vẽ Tô Điềm liên lụy trong đó.
Trong thư phòng.
Tô Điềm xong lời kể của Vương Kiến Đức, lên tiếng, chủ yếu là những chuyện cô tiện can thiệp, đều xử lý thỏa .
“ , còn một chuyện nữa, cháu chuyện an ninh phương diện chuyển thành phố sắp xếp xong , phía bộ đội chúng chú sẽ âm thầm cử bảo vệ an cho cháu, điều chuyện bày ngoài mặt cũng lắm, chỉ sợ vốn chẳng ai để ý, khiến để mắt đến cháu.”
Vương Kiến Đức nhắc đến chuyện .
Trải qua vụ trộm bản vẽ , con Tô Điềm cũng coi như bước đầu lọt tầm mắt của các lãnh đạo bên .
Đồng chí kẻ để mắt tới, các lãnh đạo biểu thị, nhất định bảo vệ chứ!
Khụ khụ khụ, đương nhiên , còn một nguyên nhân chủ yếu nữa.
Đó là phận của Tô Điềm đặc thù, phía lãnh đạo cũng gì, đối với quan hệ giữa Tô Điềm và Đường Lưu Quang họ rõ , mà đối với dự án cải tiến máy móc các lãnh đạo cũng ít nhiều một chuyện.
Tuổi trẻ tài cao như , với tư cách là học trò của Giáo sư Đường, tương lai còn thể khiêm tốn ?
“Đã phiền chú , như là nhất ạ.”
Tô Điềm tán thành việc Vương Kiến Đức đưa là âm thầm bảo vệ, cô khai giảng còn trường học, bên cạnh ngang nhiên sắp xếp theo, thực sự là quá phô trương , thu hút sự chú ý của một cũng nha.
Chuyện đến đây cơ bản là xử lý xong , tiếp theo những chuyện khác Tô Điềm cũng can thiệp , việc thể để Tô Điềm can thiệp chính là chuyện chuyển nhà.
Ngày hôm , trời trong nắng ấm.
Làn gió nhẹ hiu hiu thổi qua, kèm theo từng đợt hương hoa quế, ngửi thấy sảng khoái tinh thần.
Đều hoa quế tháng tám tháng chín, dạo hoa quế trong khu tập thể nở, cả khu tập thể đều ngập tràn hương thơm mê .
Trước cửa nhà họ Vương, Tống Đan Hà nhóm Tô Điềm sắp rời , trong lòng trăm phần nỡ.
“Có rảnh thì về ăn cơm, món móng giò em thích ăn nhất, kho tàu, Điềm Điềm em thích ăn nhất mà.”
Tô Điềm nắm tay bộ dạng của thím Tống, kìm chút bất lực:
“Thím, chúng cách xa, thím nhớ con thì thành phố thăm con nha.”
“Ơ kìa ơ kìa, thời gian còn sớm nữa, thôi thôi.”
Tống Đan Hà buông tay , thầm nghĩ chờ họ qua nhà bên thành phố còn dọn dẹp nữa.
“Vậy, chúng đây nha, chị dâu chị đừng tiễn nữa, thôi, rảnh tìm tán gẫu nha.”
Lý Quần Anh sảng khoái vẫy vẫy tay với Tống Đan Hà, lớn tiếng gọi một câu.