[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 80
Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:52:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vào chủ đề chính, sắc mặt Vương Kiến Đức vô thức mang theo một vẻ nghiêm túc, giống như lúc lải nhải hằng ngày thường hì hì.”
Nhìn thấy dáng vẻ của Vương Kiến Đức, Tô Điềm cũng sợ hãi.
Quen , đây đồng nghiệp trong nhóm dự án từng một sắc mặt cũng chẳng khác gì dáng vẻ của Vương Kiến Đức, câu thế nào nhỉ, oán khí công việc thể nuôi sống mười cái Tà Kiếm Tiên, kể ngày đêm thức trắng việc chạy tiến độ, thì còn ai thể chống đỡ việc thấy ai cũng híp mắt chào hỏi chứ?
Hầu như đều là vẻ mặt nghiêm túc, vội vã.
“Chú Vương, chuyện chú cứ yên tâm, kỹ thuật chắc chắn là rò rỉ ngoài ạ, đây con cân nhắc đến điểm , những bản vẽ thực sự liên quan đến kỹ thuật con đều tự xử lý , mấy tờ bản vẽ đó thực là gì cả, vẫn là của con, khi khỏi cửa đáng lẽ xử lý chuyện mới đúng."
“Không , cháu cũng ngờ là sẽ kẻ ngông cuồng như , cháu cứ yên tâm chuyện xảy ở nhà chú, chúng chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng."
Vương Kiến Đức lập tức mở miệng .
Coi nhà ông là vườn hoa nhà chắc, đến thì đến, thì !
Chuyện mà điều tra rõ ràng, Vương Kiến Đức gì còn mặt mũi đối diện với lãnh đạo.
Lời Tô Điềm cũng giả, cô cũng đồ ngốc, bất kỳ bản vẽ quan trọng nào cũng xử lý, nếu thực sự như , kiếp cô đơn vị sa thải mười vạn .
Tuy nhiên, , vẫn là cô sơ suất đại ý.
Cô vạn ngờ tới, cư nhiên nhắm .
Tiếp theo trò chuyện về một chủ đề khác.
Nghe xong lời kể của Tô Điềm, xác định rò rỉ cơ mật, Vương Kiến Đức thở phào nhẹ nhõm, đó thả lỏng tâm trạng, hứng thú chuyện khác, đối với bản vẽ thiết kế máy công cụ gì đó Vương Kiến Đức hiểu, nhưng ngăn ông hiếu kỳ nha.
“Tô Điềm, cái máy của cháu khi cải tiến, gì khác biệt ?"
“Hiệu suất việc sẽ nâng cao nhất định, còn về phương diện tính năng cũng cải tiến nhất định."
Tô Điềm mới hai câu, ngẩng đầu đối diện với khuôn mặt đầy vẻ mờ mịt của chú Vương, Tô Điềm đổi giọng, tiếp tục mở miệng :
“Giải thích đơn giản một chút chính là vốn dĩ chỉ thể một trăm linh kiện, khi cải tiến thể nhiều linh kiện hơn, nâng cao hiệu suất việc."
Vương Kiến Đức:
“Nói như thì ông hiểu .”
Ý tứ chính là, ví dụ như một khẩu s-úng lúc đầu chỉ thể lắp mười viên đ-ạn, khi cải tiến thể lắp mười một viên hoặc nhiều đ-ạn hơn, giải thích như sai chứ.
Đây đúng là chuyện .
Vương Kiến Đức mà hì hì, điều khiến Tô Chấn Hưng cũng chút bất lực.
Lão Vương hiểu đấy?
Đến còn hiểu lắm, đặc biệt là khi Tô Điềm đến những thứ liên quan đến tính năng chuyên môn, thì càng hiểu .
Lãnh đạo lão Vương , hằng ngày xử lý chuyện trong đơn vị quản lý đám lính tay thì còn , những thứ chuyên môn thế thì thôi đừng giả vờ nữa.
Vương Kiến Đức:
“Khụ khụ, đúng là giả vờ nổi nữa .”
Tùy tiện tìm một cái cớ, nhanh ch.óng kết thúc chủ đề.
Tô Điềm từ thư phòng , mấy đang đợi “ kể chuyện" ở bên ngoài vây kín mít.
“Chị, chị ngoài gì vui ?"
“Ấy, chị con chơi, là việc chính sự, con đừng chen ngang, trẻ con tránh một bên."
Lý Quần Anh một tát đẩy thằng con út .
“ đúng đúng, chị con chơi , con đúng đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-80.html.]
Tô Minh Kinh đúng là lợi hại ghê, cái mà cũng nịnh .
Cậu bé Tô An Bang trực tiếp đảo mắt một vòng, lẩm bẩm một câu:
“Bố cứ thiên vị thôi, bố xem bố chiều thành cái dạng gì kìa."
“Con lầm bầm lẩm bẩm cái gì đấy, mắng ?"
Lý Quần Anh liếc một cái là nhận cái tính toán nhỏ nhặt của con trai, nghi ngờ qua.
“Con ."
Tô An Bang lập tức phủ nhận.
Đùa , chuyện mà thừa nhận, lát nữa chẳng hóa nát m-ông !
Ngược Tống Đan Hà thấy cái cảnh cả gia đình chung sống vui vẻ, thực sự là ngưỡng mộ .
Bà sinh hai thằng con trai, cái mệnh con gái như em gái Quần Anh thì thôi , hai thằng con trai còn đáng yêu bằng bé Tô An Bang .
Đến cả chồng nữa, xem Tô Minh Kinh , dỗ dành vợ đúng là màng đạo lý.
Nghĩ Vương Kiến Đức, cũng là chủ đạo một cái màng đạo lý.
Tô Minh Kinh màng đạo lý bảo vệ vợ.
Vương Kiến Đức thì màng đạo lý với vợ!
Cùng là “ màng đạo lý" quả nhiên là hàng so với hàng thì vứt.
“Ái chà, cũng chẳng gì để ạ, chỉ là theo giáo sư Đường đến hội nghị giao lưu, xem ít triển lãm, quen với ít , nhưng chế độ ăn uống bên đó sắp xếp , tiêu chuẩn một mặn hai chay, tay nghề của đầu bếp cũng giỏi nữa."
Nhắc đến triển lãm gì, máy móc gì, nhà chắc là chẳng hứng thú , Tô Điềm để dấu vết chuyển chủ đề sang chuyện cơm nước sắp xếp ở hội nghị giao lưu.
Đừng nha, cái đúng là thể tán dóc đấy.
Ăn cơm, cơm nước, nhà ai mà chẳng ăn cơm chứ.
Chủ đề nha, ai cũng thể góp lời .
Nhân lúc mấy đang tán dóc, Vương Kiến Đức dẫn Tô Chấn Hưng cùng ngoài.
Rời khỏi nhà họ Vương, Vương Kiến Đức chạy đến văn phòng phun phèo phèo, còn Tô Chấn Hưng thì trở về đội.
“Cốc cốc cốc!"
Trong văn phòng Vương Kiến Đức thấy tiếng gõ cửa còn thấy thắc mắc lúc ai đến tìm ?
“Vào , cửa khóa."
Gào to một câu.
Kèm theo tiếng “cạch" một cái, đó Hứa Chí Tân xuất hiện trong tầm mắt của Vương Kiến Đức.
Hứa Chí Tân tiện tay đóng cửa , đó tự nhiên về phía Vương Kiến Đức bên bàn việc, đưa tay kéo ghế, phịch xuống.
Nhìn thấy động tác của Hứa Chí Tân, Vương Kiến Đức bật vì tức:
“Giỏi thật đấy, đây là văn phòng của văn phòng của ông thế, quen thuộc gớm nhỉ, lúc qua tìm chuyện gì?"
“Còn thể chuyện gì nữa, chẳng là chuyện bản vẽ đó , bên ông điều tra thế nào , tiến triển gì , lòng cứ thấp thỏm yên, ông xem bản vẽ lọt từ chỗ chúng chứ, chuyện mà điều tra , chúng đều cẩn thận ."
Nhắc đến chuyện Hứa Chí Tân liền vô cùng lo lắng.
Bởi vì bản vẽ máy công cụ đó giống đến bảy tám mươi phần trăm với máy công cụ trong xưởng của ông, nếu thực sự điều tra chuyện , nếu vấn đề thực sự ở xưởng của ông, thì cái ghế của ông cũng coi như xong đời, ước chừng còn đổi chỗ khác để “ăn cơm".