[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:52:30
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngay cả thầy Đường Lưu Quang khi câu trả lời của Tô Điềm cũng cảm thấy mắt sáng ngời.”

 

Tô Điềm đến đây khựng một chút, ánh mắt hai vị tiền bối, đối diện với ánh mắt khích lệ của họ, Tô Điềm mỉm tiếp tục :

 

“Vừa về kỹ thuật mới, vật liệu mới, chúng nên nâng cao ưu thế, ví dụ như hạ công phu phương diện kiểm tra sửa chữa , tạo nhiều máy móc của riêng chúng hơn, ví dụ như động cơ, hoặc linh kiện động cơ."

 

“Hoặc còn bộ phận truyền động, linh kiện thủy lực và thủy lực khí, công cụ và linh kiện khí nén, linh kiện điều khiển điện t.ử điện khí, vân vân, những thứ đều thể nghiên cứu, một miếng thể ăn thành b-éo phì, sáng tạo thì tiên nghiên cứu cải tiến, đột phá cơ sở ban đầu."

 

Đừng kỹ thuật phương diện là đáng hổ, cháu dựa tình hình thực tế để đưa lựa chọn.

 

Ăn cắp kỹ thuật là tồn tại, dù Tô Điềm cũng nghĩ như , bọn họ là lấy máy móc phương Tây tiến hành nghiên cứu, nhưng bọn họ cũng là vất vả ngày đêm mới thể hiểu thấu những kỹ thuật đó, hiểu thấu tại bọn họ thể dùng, khác thể dùng, tại đất nước chúng thể dùng.

 

Hơn nữa những quốc gia phương Tây đó còn bày đặt phong tỏa kỹ thuật, chuyên nhắm trong nước, thì vô liêm sỉ , lúc bọn họ sắp nghiên cứu một dự án quan trọng thì những mang đồ rời , một linh kiện cũng để , cái thì vô liêm sỉ ?

 

Làm đừng tiêu chuẩn kép quá, cũng thể vô liêm sỉ quá.

 

Bắt cóc đạo đức chỉ nhắm khác, thì còn soi gương xem chính , như mới đủ dũng khí chỉ trích khác.

 

Đường Lưu Quang Tô Điềm đề xuất cải tiến, sự tán thưởng trong mắt dường như thể kìm nén nữa.

 

Tốt , hổ là học sinh của ông.

 

Có tầm , kiến thức.

 

Chẳng riêng Đường Lưu Quang, trong lòng Trương Trác lúc cũng hiểu tại lão Đường coi trọng trẻ tuổi Tô Điềm như .

 

là một đại bảo bối mà, đợi đến ngày , bồi dưỡng thật , tương lai nhất định sẽ nên chuyện lớn.

 

Đồng thời, Trương Trác chút ghen tị đỏ mắt, cứ cảm thấy lão Đường dẫm vận cứt ch.ó mới gặp trẻ tuổi Tô Điềm .

 

Chậc chậc chậc, mầm non như thế Trương Trác ông gặp sớm hơn chứ.

 

Xung quanh còn ít dựng tai lên lén đấy, ban đầu nội dung bọn họ lén vốn là nội dung cuộc trò chuyện của giáo sư Đường và giáo sư Trương, ban đầu lúc chủ đề ném cho đồng chí nữ trẻ tuổi bọn họ hứng thú gì cả.

 

đối phương trẻ như , chắc là theo để mở mang tầm mắt thôi, dù thì cũng khó mà bọn họ hài lòng .

 

Tuy nhiên đồng chí nữ trẻ tuổi mang đến cho bọn họ một sự ngạc nhiên lớn đấy.

 

Không , xong giật .

 

Câu trả lời của đồng chí nữ , khá là ngô khoai đấy, mãi mãi tự chủ bèn dựng tai lên tiếp tục lén.

 

Ánh mắt những xung quanh qua thực sự là quá rõ ràng , còn nữa, những đó lén thì lén , cứ càng ngày càng vẹo về hướng là thế nào?

 

Tô Điềm mỉm , nhàn nhạt liếc những đó một cái.

 

Ôi chao ơi, lén lộ liễu quá nhé!

 

cũng nên thu liễm chút , thế mà gọi là lén , gọi là trắng trợn mới đúng.

 

Khụ khụ, khụ khụ khụ, cái đó, bọn họ chỉ là tùy tiện chút thôi mà.

 

Bị bắt quả tang, những kẻ lén da mặt mỏng thì ngại ngùng thu hồi ánh mắt, còn cá biệt mấy kẻ mặt dày vô sỉ thì thu liễm là gì, cứ chằm chằm Tô Điềm.

 

Nói , tiếp tục chứ.

 

Biết thì nhiều , bọn họ thích .

 

Tuy nhiên để bọn họ thất vọng , thời gian gần đến, ban tổ chức bắt đầu sắp xếp buổi giao lưu bắt đầu.

 

“Tiểu Tô đúng , khi nào rảnh chúng chuyện tiếp nhé, suy nghĩ của trẻ tuổi thú vị đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-71.html.]

 

Trương Trác tranh thủ thời gian nhỏ với Tô Điềm một câu.

 

Tô Điềm gật gật đầu, thêm gì nữa, bởi vì dẫn chương trình đài lên .

 

Quy trình tiếp theo Tô Điềm thực sự là quá quen thuộc .

 

Chuyên gia diễn thuyết, ban tổ chức sắp xếp vẫn là giáo sư Đường, mà bản thảo đây của giáo sư Đường Tô Điềm đều xem qua một lượt, thuộc làu làu.

 

, Tô Điềm vẫn chăm chú .

 

Tiếp theo lúc mấy vị chuyên gia khác diễn thuyết Tô Điềm đều thẳng lưng ở vị trí chăm chú .

 

Đi theo quy trình của buổi giao lưu.

 

Buổi giao lưu bắt đầu từ hai giờ chiều, kết thúc hôm nay là chín giờ tối.

 

Trong thời gian đó bốn mươi phút sắp xếp ăn cơm, thời gian khác hầu như đều bận rộn.

 

Sáng mai tám rưỡi tiếp tục.

 

Tối nay về , ban tổ chức chu đáo sắp xếp chỗ ở.

 

Tô Điềm về nhà khách sắp xếp, vẫn buồn ngủ lắm, giường nhắm mắt dưỡng thần.

 

Nhắm mắt , buồn ngủ là ngủ luôn.

 

Mà lúc , phía Đường Lưu Quang vẫn ngủ.

 

Không ngủ, mà là gặp chuyện , vốn dĩ ông sắp ngủ , thì nhận điện thoại gọi tới, là xưởng trưởng Hứa bên đó gọi đến, bảo ông giúp xem một thứ, giám định tầm quan trọng của bản vẽ.

 

Chuyện cụ thể Hứa Chí Tân bên đó quá rõ ràng, nhưng thể khiến Hứa Chí Tân lúc gọi điện tới, chắc hẳn chuyện đơn giản.

 

Trong điện thoại Hứa Chí Tân , bản vẽ gửi tới , ước chừng sẽ nhanh ch.óng đến nhà khách nơi bọn họ ở.

 

Quả nhiên, mười mấy phút , cửa phòng giáo sư Đường gõ vang.

 

Mở cửa , Đường Lưu Quang thấy Thẩm Chính đang mặc quân phục ở ngoài cửa.

 

“Giáo sư Đường, ngại quá, phiền ngài ."

 

Giọng trầm thấp của Thẩm Chính vang lên.

 

“Không , ."

 

Đường Lưu Quang xong lùi nửa bước nhường chỗ, khi Thẩm Chính cửa thì tiện tay đóng cửa .

 

Trong phòng bên cạnh, Tô Điềm đang nhắm mắt đột nhiên thấy tiếng ở ngoài cửa.

 

Xoát một cái mở to mắt, một đôi mắt thanh lãnh hề chút buồn ngủ nào.

 

Hồi tưởng giọng trầm thấp , Tô Điềm cảm thấy quen thuộc.

 

Không trách cô , khả năng cách âm của nhà khách thực sự là kém, đặc biệt là chỗ hành lang, cách căn phòng thì còn đỡ, trong phòng mà động tĩnh ngoài hành lang rõ.

 

Giọng đó... vẻ, hình như là, Thẩm Chính?

 

Chắc nhầm .

 

Đầu óc Tô Điềm bắt đầu suy nghĩ, càng thêm ngủ .

 

 

Loading...