[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:52:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bây giờ lái xe ngoài, buổi giao lưu cách đây hơn một tiếng đường cơ, sắp xếp tài xế , mấy ngày nay Đường Lưu Quang bận rộn công việc nên nhớ chuyện .”
Tô Điềm thấy thầy cử động, nghi hoặc ngẩng đầu qua.
Nhận ánh mắt của Tô Điềm, Đường Lưu Quang hắng giọng, “Khụ khụ, khụ khụ khụ, cái đó, cháu đợi một lát, tìm qua đây lái xe."
“Trước đây đều là Tiểu Lý lái xe, chả là mấy ngày công việc của Tiểu Lý biến động, quên mất sắp xếp chuyện , cháu đợi mấy phút thôi, tìm ngay."
Đường Lưu Quang chút ngượng ngùng đến mức độn thổ, xong liền định tìm .
Đi vài bước, phía truyền đến tiếng của Tô Điềm.
“Thầy ơi, thầy đường đến chỗ giao lưu ạ?"
“Biết chứ, ?"
Đường Lưu Quang Tô Điềm đáp một câu.
Nghe thầy , Tô Điềm tiến lên vài bước, tới mặt thầy, lòng bàn tay hướng lên , xòe tay , hì hì :
“Chìa khóa xe đưa con, cần tìm khác ạ."
Thấy động tác của Tô Điềm, Đường Lưu Quang sửng sốt một chút, bán tín bán nghi móc chìa khóa xe từ trong túi , chìa khóa xe vẫn là hôm qua lúc Tiểu Lý trả ông tiện tay đút túi.
Đón lấy chìa khóa xe, mở ghế lái, lên xe.
Đường Lưu Quang chậm nửa nhịp theo ghế phụ, nghiêng đầu, Tô Điềm đ-ánh lửa, lái xe, lên đường.
Xe chạy một đoạn đường, Đường Lưu Quang thực sự trẻ tuổi Tô Điềm bằng con mắt khác xưa .
“Cháu còn lái xe nữa ?"
“Mới học mấy ngày thôi ạ, nhiều kỹ năng lo , chả lúc chỗ dùng ."
Hai tay nắm vô lăng, một động tác mượt mà, chiếc xe “vút" một cái vạch một đường cong tuyệt , là cực ngầu.
Nghe thấy câu đầu tiên Đường Lưu Quang vô thức lén nắm c.h.ặ.t dây an , đặc biệt là cú rẽ của Tô Điềm, Đường Lưu Quang đều thầm hít một ngụm khí lạnh.
Hít!
Mới học mấy ngày mà dám cầm lái, đây là coi tính mạng gì là đặt tính mạng thầy mắt?
Ông còn trẻ, còn sống thêm mấy chục năm nữa để nghiên cứu đây.
Thực sự là Đường Lưu Quang biểu hiện quá rõ ràng , Tô Điềm ha ha thành tiếng, mắt phía mà vẫn quên tranh thủ an ủi thầy.
“Thầy ơi, thầy yên tâm , tài xế mười năm kinh nghiệm xin xuất chiến!"
Đường Lưu Quang:
“Vừa còn mới học mấy ngày.”
Hừ, ông sách nhiều, cô lừa ông !
Đi một đoạn đường, Đường Lưu Quang chút tin tưởng kỹ thuật lái xe của Tô Điềm .
Mấy ngày mà thể học như , lẽ nào thông minh phương diện nào cũng thiên phú ?
Một giờ hai mươi phút, tới nơi.
Khi chiếc xe đó dừng , cũng lúc các chuyên gia khác đến tham gia buổi giao lưu cũng mới tới.
Cách cửa sổ xe mở , ngay lập tức chú ý đến Đường Lưu Quang ở trong xe.
Đường Lưu Quang là ai chứ, là nhân vật cấp cốt cán của buổi giao lưu , ít là giáo sư Đường sẽ tham gia, mới trăm phương nghìn kế xin giấy mời.
“Giáo sư Đường, ngài tới ?"
Đường Lưu Quang còn xuống xe lập tức đón tới, đó ân cần mở cửa xe bên phía chỗ của Đường Lưu Quang, đón xuống, nụ mặt rạng rỡ vô cùng.
Đường Lưu Quang đón tiếp nhiệt tình đối phương, lịch sự mỉm , “Chào , chào ."
“Ôi chao, lão Đường, cuối cùng ông cũng tới , qua đây qua đây chuyện ."
Người quen thấy Đường Lưu Quang, lập tức lên tiếng chào hỏi còn đặc biệt tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-69.html.]
“Ha ha ha ha, lão Trương, lâu gặp, cũng mời ông qua đây ?"
Đường Lưu Quang thiết mở miệng chào hỏi.
Hai bên bắt tay, trò chuyện.
Người lúc nãy định nịnh nọt thấy bèn chút ngượng ngùng rời .
Tô Điềm lúc mở cửa xe bước xuống, thấy thầy chuyện với bạn bè, bèn bất động thanh sắc tới, ở bên cạnh thầy.
Khá là thu hút ánh , một cô gái trẻ tuổi, lão Trương lập tức liếc qua một cái.
Ồ hô, lão Đường mang theo Tiểu Lý, đổi ?
Đồng chí nữ trông trẻ quá.
Phát hiện ánh mắt lão Trương rơi Tô Điềm, Đường Lưu Quang định mở miệng giới thiệu.
“Đổi trợ lý , lái xe là trẻ tuổi ?
Kỹ thuật lái xe tệ, cơ hội ở bên cạnh giáo sư Đường việc, trẻ tuổi , học cho ."
Lão Trương hướng về phía Tô Điềm hì hì .
Tô Điềm sửng sốt một chút, nhanh ch.óng phản ứng gật gật đầu, cung kính :
“Cháu sẽ ạ."
Đường Lưu Quang lão Trương và Tô Điềm hai cho đường nào mà .
Lão Trương cảm thấy đây là trợ lý, cũng là lẽ thường tình, dù Tô Điềm hôm nay cũng thế công việc của Tiểu Lý.
Tô Điềm thuận thế đáp , là đúng !
Gì chứ, thầy của cô là sẽ cô mất mặt ?
Tự giễu một câu, Đường Lưu Quang lườm Tô Điềm một cái, hiệu, thành thật chút .
Lúc mới sang giới thiệu với bạn cũ Trương Trác:
“Đây là học sinh của , Tô Điềm, trẻ tuổi tính tình trẻ con, con bé đùa đấy, lão Trương ông đừng để ý."
Học sinh?
Học sinh của lão Đường?
Trương Trác quen lão Đường bao nhiêu năm , mấy đứa học sinh của lão Đường ông đều , trẻ tuổi là mới nhận ?
Ông nhớ nào đó hình như tuổi cao nhận học sinh nữa, mấy ngày nay lão Đường dùng cái cớ từ chối bao nhiêu trẻ tuổi đến xin bái sư đấy?
Sau đó, im lặng tiếng, lời nào nhận một đứa học sinh ?
Lai lịch thế nào?
Đường Lưu Quang hiểu ngay ánh mắt của Trương Trác, đưa một cái cảnh cáo, cảnh cáo lời:
“Thu chút , đừng học sinh của sợ.”
Trương Trác:
“Ồ hô, còn khá là cưng chiều nữa chứ.”
Đây đúng là đãi ngộ mà mấy đứa học sinh đây của lão Đường từng , Trương Trác càng thêm tò mò về trẻ tuổi tên Tô Điềm .
“Chào hỏi , gọi là ông Trương."
“Đừng đừng đừng, gọi già quá, gọi là bác Trương ."
Trương Trác vội vàng lên tiếng phản bác.
“Ha ha ha, cái đồ mặt dày!"
Đường Lưu Quang mắng một câu.
Được hai vị tiền bối quan tâm như , giữa hai đại lão, Tô Điềm thể cảm nhận ánh mắt ngưỡng mộ ghen tị hận của những xung quanh qua .