[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 63
Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:52:22
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Điềm là xuyên thư, cái bàn tay vàng duy nhất thể tính đến chắc chính là cái đầu nhỏ khá thông minh của cô , giống như những nhân vật chính khác hệ thống, thể đổi vật liệu, hoặc đổi đồ vật về phương diện vật chất.
Nếu thật sự hệ thống, Tô Điềm bảo đảm sẽ giao cho quốc gia, lúc đó cô còn tham gia nghiên cứu công việc về hệ thống nữa cơ.
Chỉ là hệ thống giống như các thiết dụng cụ thể tháo lắp , nếu thể, thì chắc chắn sẽ thú vị.
Nằm bò sàn nhà, một ở là hơn hai tiếng đồng hồ, bản vẽ vẽ hết tờ đến tờ khác, trong đó bản vẽ phế bỏ cũng ít, mặt đất từng cục từng cục giấy ở khắp nơi.
Lúc Lý Quần Anh thấy cảnh tượng như , xót xa cho đứa con gái đang bò đất, trong lòng Lý Quần Anh thầm nghĩ vẫn là nhanh ch.óng tìm nhà thôi, đến lúc đó cho con gái một phòng riêng, còn sắm cho con gái bàn học tủ quần áo, như con gái sẽ bò đất nữa.
Nhận tầm mắt đang về phía , động tác tay Tô Điềm dừng , mà ngẩng đầu liếc bà già một cái, mở miệng :
“Mẹ, tìm con việc ạ?"
“Không việc gì to tát, con cứ bận ."
Lý Quần Anh đứa con gái vẻ bận rộn, một câu xoay ngoài.
Bên , Tô Chấn Hưng vẫn canh cánh chuyện tìm nhà cho Tô Điềm và gia đình họ, vất vả lắm mới bận rộn cả ngày xong mới chút thời gian, bèn tìm đến Chu Cần ngóng một chút.
Chu Cần và Tô Chấn Hưng quan hệ , thêm nữa Chu Cần là bản địa, khá quen thuộc với vùng , nhà cũng đều ở trong thành phố, chuyện thuê nhà tìm là thích hợp nhất .
“Nhà chú nhỏ của thuê nhà ?
Đây là định về quê nữa ?"
“Ở đây , hơn nữa chuyện công việc của chú nhỏ giải quyết xong , chuyện thuê nhà giúp để tâm một chút, tin tức thì bảo , yêu cầu của ngôi nhà nhất là gần trường trung học 1 một chút, như Tô Điềm học về nhà sẽ thuận tiện hơn, nhà đừng quá nhỏ, môi trường đừng quá tệ, nếu an ."
Tô Chấn Hưng cân nhắc phương diện đều lý, Tô Điềm xinh như , môi trường quá tệ, Tô Điềm bắt nạt thì ?
“Được , , Tô Điềm thật sự tìm đối tượng ?
gần đây ít ngóng về cô em gái của đấy, phù thủy lưu ruộng ngoài, nếu cô ý đó, ưu tiên cân nhắc em là đây một chút nhé?"
“Đi , em gái còn nhỏ, đừng nghĩ lung tung."
Còn về việc những khác ngóng, thì cũng vô ích thôi.
“Được , nhưng mà, thể đợi mà, khi nào em gái tìm đối tượng, nhớ báo cho em một tiếng nhé."
Chu Cần mặt dày mở miệng .
“Cút , hai hợp ."
Tô Chấn Hưng nghiêm túc trả lời một câu.
Anh nhận , Tô Điềm và Chu Cần căn bản cùng một thế giới, Tô Điềm thông minh chắc chắn sẽ xa hơn, còn ước mơ của Chu Cần là ở bộ đội cả đời.
Thấy Tô Chấn Hưng nghiêm túc, Chu Cần chút thất vọng.
Cậu thật sự thích Tô Điềm, nhưng em Tô Chấn Hưng , tiếp tục dây dưa thì chẳng ý nghĩa gì nữa.
“Được , chuyện nữa, chúng về ký túc xá thôi, thấy lão Ngô xách một cái bưu kiện lớn về, chắc chắn đồ ngon."
Chu Cần xong khoác vai Tô Chấn Hưng, hướng về phía ký túc xá về.
Trong bộ đội, giữa các chiến hữu, quan trọng nhất là phần cho thấy.
Có đồ ngon thì đều nếm thử một chút mới .
Tuy nhiên hai phát hiện khi họ rời , ở một góc khuất ngay khúc quanh xa.
Một bóng dáng cao ráo tuấn tú tựa tường, giữa những ngón tay thon dài rõ ràng đang kẹp một điếu thu-ốc.
Thẩm Chính tuyệt đối cố ý trộm, chỉ là thấy phiền muộn nên qua đây trốn để tìm sự yên tĩnh tiện thể hút điếu thu-ốc thôi, ngờ còn thấy chuyện .
Nhà Tô Điềm tìm nhà ?
Ý là chuẩn dọn thành phố ở?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-63.html.]
Rất , cô gái nhỏ tuổi còn lớn, tiếp tục học thì bao.
Còn về chuyện tìm đối tượng, vội vàng cái gì chứ, theo điều kiện của Tô Điềm, tìm đối tượng thì chẳng sẽ một đống đồng chí nam xán .
Ví dụ như, gần đây ít ngóng về Tô Điềm.
Ngay lúc Thẩm Chính đang suy nghĩ chuyện gì đó, phía đột nhiên nhảy một Tần Dương.
“Hê, đang gì đấy?"
“Bị bệnh ?"
Thẩm Chính ngẩng đầu liếc qua, thản nhiên đốp .
“Cậu mới bệnh , , đừng đ-ánh trống lảng, lúc nãy tới mà kịp phát hiện, cái đúng nha?"
Tần Dương vẻ mặt hoài nghi chằm chằm sắc mặt Thẩm Chính.
“Ồ hô, chắc đang nghĩ đến đồng chí nữ nào đấy chứ?"
Tần Dương vốn miệng mồm bừa kiểu đó.
Tuy nhiên Thẩm Chính thấy lời của Tần Dương, nhất thời thất thần, đầu thu-ốc l-á tay cháy đến tận cuối, bỏng ngón tay.
Một cơn đau nhẹ ập đến, Thẩm Chính bất động thanh sắc dập tắt điếu thu-ốc tay.
Tần Dương thấy cảnh Thẩm Chính thẫn thờ, lập tức “Vãi chưởng"!
Cậu lẽ là, đoán đúng chứ?!
Không thèm để ý đến Tần Dương đang mắt chữ O mồm chữ A, Thẩm Chính trực tiếp sải đôi chân dài, thẳng.
Thấy dáng vẻ của Thẩm Chính, Tần Dương cho rằng đoán đúng thật .
Trời đất ơi, rốt cuộc là đồng chí nữ nào sức hút lớn đến .
Có thể khiến Thẩm Chính vốn màng nữ sắc cũng ngày thẫn thờ ?
Trời đất ơi, lợi hại thật đấy.
“Này , Thẩm Chính, rốt cuộc lúc nãy nghĩ đến ai thế?"
“Im miệng!"
“Thẩm Chính, bảo , hứa cho khác ."
“Không nghĩ gì cả."
Thẩm Chính vẫn trả lời bằng ba chữ, ngữ khí hề đổi.
“Cậu dối."
Tần Dương mới tin.
“Tin tùy ."
Thẩm Chính thản nhiên , lười để ý tới tên nữa .
Thẩm Chính cảm thấy, chỉ là gặp Tô Chấn Hưng nên mới nghĩ đến Tô Điềm thôi.
Anh tuyệt đối ý đó.
Tô Điềm mới bao nhiêu tuổi chứ, mà lớn thêm vài tuổi nữa là cô gọi bằng chú .
Nghĩ đến xưng hô “chú", Thẩm Chính bày tỏ, trong lòng chút thoải mái là nhỉ.
Thẩm Chính đối với chút suy nghĩ kháng cự xưng hô “chú" trong lòng nghĩ ngợi nhiều, theo phản xạ cho rằng đó là do thích gọi già thôi.
Bản Thẩm Chính , nhưng Tần Dương cùng lớn lên từ nhỏ chẳng lẽ ?