[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 569

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:35:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cả hai đều khá bận rộn công việc, cộng thêm thời điểm kết hôn Tô Điềm đang dự án trong tay, nên hai bàn bạc kỹ với là đợi đến lúc thích hợp mới thảo luận chuyện m.a.n.g t.h.a.i sinh con.

 

Vì thường xuyên ở trong phòng thí nghiệm, cân nhắc đến việc m.a.n.g t.h.a.i sẽ gây bất tiện cho công việc, hai mới đưa quyết định như .

 

Thế nhưng “hoàng đế vội, thái giám vội", hai trẻ tuổi gấp gáp, nhưng trưởng bối hai bên sốt ruột thôi.

 

Huống chi mắt thấy Thẩm Chính ba mươi, Tô Điềm cũng hai mươi lăm , hai đứa nhỏ chẳng lo lắng gì thế nhỉ?

 

Về chuyện sinh con , Tô Điềm còn kịp mở lời thì Thẩm Chính giải quyết xong xuôi.

 

Thẩm Chính xử lý thế nào ư?

 

Anh chẳng hề để chuyện liên lụy đến phía Tô Điềm mà tự gánh hết.

 

Anh trực tiếp với trưởng bối hai bên rằng do công việc của quá bận, tạm thời cân nhắc đến chuyện con cái.

 

Lời Thẩm Chính cũng chỉ lừa nhà thôi.

 

Vì chuyện mà trưởng bối nhà họ Thẩm còn lải nhải suốt một thời gian dài, thậm chí cảm thấy chuyện là do những suy nghĩ chín chắn của Thẩm Chính khiến Tô Điềm chịu thiệt thòi.

 

đến bên nhà họ Tô thì khác hẳn.

 

Tô Minh Kinh và Lý Quần Anh Thẩm Chính đang bao che cho Tô Điềm, họ quá hiểu tính nết con gái .

 

Chuyện tuyệt đối là do Tô Điềm .

 

Với cái tính “sợ vợ" của Thẩm Chính, nếu Tô Điềm con, Thẩm Chính dám ý kiến ?

 

Lý Quần Anh còn đặc biệt tìm riêng con gái Tô Điềm, dặn dò cô đừng bắt nạt Thẩm Chính quá mức.

 

Khi Tô Điềm đem suy nghĩ của cho Thẩm Chính , chẳng hề để tâm, bảo rằng chuyện bắt nạt , và Tô Điềm là “một nguyện đ-ánh một nguyện chịu", ai bắt nạt ai ở đây cả.

 

Anh tình nguyện cưng chiều, nuông chiều vợ .

 

Chẳng qua là đứa nhỏ thôi mà, đứa nhỏ thể quan trọng hơn vợ , mơ !

 

Về mặt gia đình, Tô Điềm lo lắng gì.

 

Trong nhà một chồng năng, cô chẳng cần động tay việc nhà.

 

Tục ngữ câu, xa ít ngày thắng cả tân hôn.

 

Cả hai trẻ đều bận rộn công việc, thời gian ở bên nhiều nên vẫn giữ sự tươi mới cho cuộc hôn nhân.

 

Để Tô Điềm qua bên quân đội thuận tiện hơn, ngay khi kết hôn Thẩm Chính xin nhà công vụ.

 

Căn nhà phân theo chức vụ của Thẩm Chính hai phòng ngủ một phòng khách, ở nhà lầu, đón sáng , còn là lầu mới, cả Tô Điềm và Thẩm Chính đều hài lòng.

 

Trong quân đội bao nhiêu hâm mộ đôi vợ chồng trẻ .

 

Thẩm đoàn trưởng giỏi giang, điều kiện , cưới vợ cũng xinh ; mà vợ điều kiện còn hơn, đúng là ưu tú đều là “con nhà " cả.

 

Mỗi Tô Điềm đến khu nhà công vụ của quân đội đều ít chủ động đến bắt chuyện.

 

Lần cũng ngoại lệ.

 

Chiếc xe chạy trong quân đội, thẳng đến lầu khu nhà công vụ.

 

Mấy chị dâu quân nhân lầu khi thấy chiếc xe thì chẳng thấy lạ lẫm chút nào, đến khi thấy dáng thanh mảnh bước xuống xe thì càng thêm quen thuộc.

 

Mặc dù vợ Thẩm đoàn trưởng thường xuyên đến khu tập thể, nhưng bọn họ đều nhận mặt cả.

 

Trời đất ơi, thấy khuôn mặt xinh của vợ Thẩm đoàn trưởng, các chị dâu thầm chép miệng cảm thán.

 

Chẳng trách lúc Thẩm đoàn trưởng ở một , đối mặt với sự ve vãn của một đồng chí nữ bên ngoài vẫn thể bất động như núi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-569.html.]

 

Cứ điều kiện của Thẩm đoàn trưởng mà xem, trong quân đội cũng thuộc hàng xuất sắc nhất, tuổi trẻ tài cao là cán bộ cấp đoàn , tướng mạo còn lão, khó tránh khỏi mấy cô nàng tâm tư chính đáng nảy sinh ý đồ.

 

Bọn họ còn định bụng giúp vợ Thẩm đoàn trưởng để mắt một chút, kết quả là Thẩm đoàn trưởng nhà tự giác vô cùng, căn bản cho mấy cô nàng cơ hội nào, lạnh lùng đến mức vì để tránh hiểu lầm mà thậm chí thèm chuyện ở riêng với mấy cô đó bao giờ.

 

Các chị dâu cảm thấy cũng đúng thôi, ăn quen sơn hào hải vị thì mấy món cháo loãng rau dưa bên ngoài lọt mắt ...

 

Tục ngữ , từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo mới khó!

 

Mấy cô nàng so với vợ Thẩm đoàn trưởng, bất kể là nhan sắc khí chất đều kém xa tít tắp.

 

Vợ Thẩm đoàn trưởng còn là trí thức cao cấp, việc ở đơn vị bảo mật, bình thường về về đều xe đưa đón, đều thấy cả.

 

Chỉ cần bọn họ ý định ngóng thêm vài câu về chuyện của vợ Thẩm đoàn trưởng là sẽ chồng ở nhà mắng cho một trận.

 

Bảo bọn họ cái gì nên hỏi thì đừng hỏi lung tung!

 

Hình như cũng hai ba tháng vợ Thẩm đoàn trưởng mới đến khu tập thể.

 

Lúc chạm mặt, các chị dâu quân nhân vẫn nhiệt tình như khi.

 

“Vợ Thẩm đoàn trưởng đến đấy , cũng mấy tháng tới nhỉ."

 

thế, em dâu lúc nào rảnh thì xuống đây buôn chuyện nhé?"

 

cho cô , khu tập thể mới , là vợ của Chu phó đoàn , cũng là học, còn việc ở tòa soạn báo, trông hiểu lễ nghĩa lắm, chắc em và cô chuyện hợp đấy."

 

đấy, em dâu cũng là hiểu mà."

 

“Ha ha ha, tất nhiên , vợ Thẩm đoàn trưởng cái là dân trí thức ."

 

Tô Điềm mặt các chị dâu, gương mặt tươi rạng rỡ, trông dễ tính.

 

Đối mặt với những lời trêu chọc của các chị, Tô Điềm cũng để tâm:

 

“Vâng ạ, lát nữa rảnh em sẽ xuống, chỉ sợ các chị chê em thôi, ha ha ha.

 

Chu phó đoàn cũng kết hôn ạ?

 

Em còn chẳng nữa!"

 

“Mới tháng thôi, Thẩm đoàn trưởng nhà em còn uống r-ượu đấy, Thẩm đoàn trưởng bảo em bận công việc , đều hiểu mà."

 

“Phải đó, nhà em một đại diện .

 

Tiểu Tô , sắc mặt em lắm, mau lên lầu nghỉ ngơi ."

 

đấy, ăn cơm đúng , nhà chị còn ít bánh giầy, lát nữa chị mang qua cho em ăn tạm vài miếng."

 

“Nhà chị còn bánh màn thầu, chị hấp mang qua cho em nhé!"

 

“Nhà chị còn thịt lợn hun khói xào, trưa ăn hết, chị cũng mang qua cho em một ít."

 

“Hì hì, thế thì em khách sáo nhé, lát nữa em bảo Thẩm nhà em mời các chị ăn cơm ạ."

 

Tô Điềm hì hì trả lời.

 

Tô Điềm nhân duyên như thực sự liên quan đến tính cách của cô, tuy cô đến khu tập thể nhiều nhưng hễ việc gì giúp cô đều sẽ tay.

 

Các chị dâu đều , hồi đó thương giải ngũ phân công việc , chuyện đó là do Tô Điềm giải quyết giúp.

 

Với một bản lĩnh như , kết giao chỉ lợi chứ hại.

 

Hơn nữa, mỗi Tô Điềm tới đều mang theo đồ đạc cho bọn họ, đồ ăn đồ dùng, tuy đôi khi đáng giá bao nhiêu tiền nhưng cái chính là ở tấm lòng .

 

 

Loading...