[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 566

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:35:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái gọi là con rể đến thăm, oai, các gia đình khác đều theo cái trình tự đó.”

 

Hôm nay đến nhà họ Tô, đổi bài thôi.

 

Hơn nữa, bày vẻ mặt, họ cũng dám mà.

 

Đây là nam đồng chí mà con gái trúng, vạn nhất chọc giận , con gái còn oán trách họ nữa.

 

Thôi xong, thôi xong, cứ để tự nhiên !

 

Trong lòng nghĩ một đằng, biểu hiện mặt là một nẻo.

 

Lần đầu tiên đến thăm, trong lòng Thẩm Chính ít nhiều cũng chút căng thẳng.

 

“Đừng lo lắng, trong nhà em đều dễ gần."

 

Tô Điềm tranh thủ lúc nhà chú ý, lén lút an ủi đối tượng của một câu.

 

Nghe thấy câu của Tô Điềm, Thẩm Chính ngẩng đầu, nửa tin nửa ngờ về phía sắc mặt của bố vợ tương lai .

 

Suỵt, vẻ... dễ gần lắm nha!

 

Tô Minh Kinh chạm ánh mắt của Thẩm Chính qua, nặn một nụ .

 

Cái thằng nhóc , mà càng càng thấy mắt thế !

 

Chậc, cũng , đây cũng cảm giác mà!

 

Tác giả lời :

 

Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 17:

 

57:

 

25 ngày 28-12-2023 đến 18:

 

38:

 

27 ngày 29-12-2023 nhé~

 

Cảm ơn thiên thần nhỏ my, Noãn Anh 1 chai;

 

Rất cảm ơn sự ủng hộ của , sẽ tiếp tục cố gắng!

 

Chương 202 Hai trăm lẻ hai

 

◎Cập nhật◎

 

Tô Điềm cũng chỉ tới sớm hơn Thẩm Chính bao lâu, nên chỉ đầy nửa tiếng đồng hồ thôi, tối qua Tô Điềm gọi một cuộc điện thoại cho Lý Quần Anh và Tô Minh Kinh, trong điện thoại đó cũng rõ ràng lắm, chỉ vài câu, còn đợi hai vợ chồng phản ứng thì Tô Điềm kết thúc cuộc gọi .

 

Hiện giờ bầu khí trong phòng khách chút vi diệu, Tô Minh Kinh và cái thằng nhóc Tô An Bang Thẩm Chính với ánh mắt mấy thiện.

 

Ở vị trí bên cạnh, Tô Minh Quảng và cả ông bà cụ nữa thái độ qua thì ôn hòa hơn nhiều, bọn họ hôm nay chính là nhóm tạo khí, tới bên góp vui một chút, tiện thể xem đối tượng của Tô Điềm, dù họ cũng là trưởng bối nhà họ Tô, giúp đỡ quan sát một chút cũng , nhưng trong lòng họ cũng tự , về chuyện Tô Điềm tìm đối tượng , ước chừng đến lượt họ đưa ý kiến.

 

Đừng là họ, ngay cả Lý Quần Anh và Tô Minh Kinh trong chuyện Tô Điềm tìm đối tượng ước chừng cũng mấy tiếng , hiện giờ nhà họ Tô trẻ tuổi thành đạt thì Tô Điềm là đầu, chuyện của chính từ đến nay đều là cô tự chủ, bất kể là công việc là chuyện trong cuộc sống, Tô Điềm đều để họ lo lắng một chút nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-566.html.]

Mấy lén lút về phía Thẩm Chính và Tô Điềm - hai trẻ tuổi , cứ về thái độ con bé Điềm Điềm nam đồng chí , chắc chắn là vô cùng hài lòng, nếu hài lòng thì cũng thể tìm đối tượng với , lúc còn dắt về nhà nữa.

 

Trong phòng khách nhất thời ai mở miệng, từng một đều chằm chằm Thẩm Chính, khiến Thẩm Chính từ vốn dĩ ba phần căng thẳng liền biến thành năm sáu phần căng thẳng .

 

“Khụ khụ, cái đó, Tiểu Thẩm cũng chẳng đầu đến nhà , cần khách sáo , cứ tự nhiên là , thả lỏng , chúng đều ăn thịt , dường như chút căng thẳng ?"

 

Tô Minh Kinh lúc mở miệng thể hiện đầy đủ cái gọi là , cái bản mặt hì hì đó lúc qua chẳng mấy phần ý .

 

Thẩm Chính thấy lời của Tô Minh Kinh, mặt bồi thêm nụ , lên tiếng:

 

“Cháu căng thẳng ạ, là do trời nóng quá thôi."

 

Loại thời điểm , lời khách sáo là lời thật lòng, Thẩm Chính hiểu .

 

cũng là đầu tiên đến thăm hỏi với phận đối tượng của Tô Điềm, so với đây thì đúng là khác , đây đến với phận chiến hữu của Tô Chấn Hưng hoặc là bạn của Tô Điềm, tùy ý một chút cũng , với tư cách là đối tượng, cái đó giống , trong mắt việc.

 

Trước khi khỏi nhà hai ông bà già ở nhà , việc mà , đây ở thời đại của họ, trúng đều sẽ đến nhà gái giúp đỡ việc.

 

Hiện giờ thì cũng chẳng việc gì mà cả, thời đại khác , cần bửa củi gánh nước gì hết, việc trong bếp, mở miệng giúp đỡ thì cũng chẳng thể để bếp .

 

“Trời nóng , thì uống thêm chút nước , Tiểu Thẩm , cũng quen Điềm Điềm nhà chúng hai ba năm , cũng chỉ mỗi một đứa con gái thôi, từ nhỏ nuông chiều , việc, tính nết cũng chút kiêu kỳ, hai đứa tìm đối tượng thì bậc cha như chúng đương nhiên là ý kiến gì, hai đứa đều là những đứa trẻ ."

 

Mở bài nêu bật trọng tâm, bắt đầu gợi chuyện, Tô Minh Kinh tiếp tục lên tiếng:

 

“Cho nên , Điềm Điềm nếu chỗ nào , thể với chúng , chúng sẽ dạy bảo hẳn hoi, về phương diện cứ yên tâm, chúng đảm bảo là giúp lý giúp , ai sai thì chúng mắng đó, con gái ruột cũng ."

 

Lời đúng là quá đẽ , nhưng ai hiểu thì đều hiểu nha, thực sự gặp chuyện, theo cái thói bênh vực nhà của nhà họ Tô thì chắc chắn là thiên vị về phía Tô Điềm .

 

Cho nên , loại lời , cho vui thôi, Thẩm Chính cũng hiểu, vội vàng gật đầu, tiếp lời:

 

“Chú , chú cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc cho Điềm Điềm, việc trong nhà cứ để cháu lo, Điềm Điềm cứ chuyên tâm bận rộn công việc là , chuyện lớn chuyện nhỏ đều do Điềm Điềm chủ, cháu đều theo cô ."

 

Thái độ đặt ở đây , lời của Thẩm Chính thật sòng phẳng, đừng nhà họ Tô dỗ dành , mà ngay cả Tô Điềm thấy lời , ánh mắt Thẩm Chính cũng nhiều thêm vài phần ý .

 

Lén lút đưa tay chọc chọc thắt lưng của Thẩm Chính, Tô Điềm đưa mắt về phía Thẩm Chính, tiếng động dò hỏi:

 

“Sau thật sự để em chủ ?”

 

Thắt lưng của Thẩm Chính một trận tê tê dại dại, vị trí nhạy cảm, theo phản xạ đưa tay lén lút nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang loạn , cảm giác xúc giác da dẻ mềm mại mịn màng truyền tới, bàn tay lớn của Thẩm Chính khẽ bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô, khóe miệng nhếch lên một nụ thầm.

 

Một đôi mắt đen sâu thẳm ánh mắt trêu chọc của Tô Điềm, đáp một ánh mắt qua đó, câu trả lời đương nhiên là cần bàn cãi.

 

Mấy nhà họ Tô cũng thấy những hành động nhỏ giữa hai trẻ tuổi.

 

Họ cũng chẳng mù, thể thấy chứ.

 

Khổ nỗi tay nhà , nên họ cũng chẳng tiện vạch trần.

 

Trái Lý Quần Anh hắng giọng một cái, tủm tỉm lên tiếng:

 

“Tiểu Thẩm , ăn kẹo , nào nào nào, đừng khách sáo."

 

“Điềm Điềm, con đây một lát, chút chuyện với con."

 

Lý Quần Anh dành cho con gái một ánh mắt.

 

 

Loading...