[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 547

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:35:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hoàng Khâm:

 

Tô Tú thực sự đang ở kinh thành ?”

 

Sao Tô Điềm ... hỏng , xảy chuyện !

 

Cùng lúc đó—

 

Hoàng hôn, trời bắt đầu tối sầm .

 

Tô Minh Kinh tan , bước khỏi xưởng...

 

Chương 192 Cập nhật

 

Khi cách ngày càng gần, Tô Minh Kinh bước khỏi xưởng thấy cả Tô Minh Quảng đang đợi ở bên ngoài, hai em gặp mà hai mắt rưng rưng.

 

Thuần túy là vì sợ hãi!

 

Trước đó Tô Minh Quảng đến tìm chú Ba Tô Minh Kinh một chuyến, hai em ngấm ngầm bàn bạc với , rõ ràng cảm thấy chuyện của con Tú vấn đề mà.

 

lúc , cứ trốn tránh là thể giải quyết vấn đề, đôi khi cần dũng cảm đối mặt, đặc biệt là khi Tô Minh Kinh đoán rằng chuyện lẽ liên quan đến con gái Tô Điềm thì đó gọi là hy sinh vì con gái, nếu con Tú nhắm gia đình bọn họ thì còn vì cái gì nữa chứ, còn cả cái thành phần khả nghi xuất hiện bên cạnh con Tú nữa, cái loại nguy hiểm đó, nhà họ Tô cũng chỉ Tô Điềm và Tô Chấn Hưng là nghề nghiệp đặc thù.

 

Tô Chấn Hưng thì , đang ở trong quân ngũ, hơn nữa nếu nhắm Tô Chấn Hưng thì cần gì để chú Ba ông mặt chứ?

 

Rõ ràng là nhắm Tô Điềm còn gì, thế là Tô Minh Kinh dứt khoát liên lạc với bên phía Tô Điềm, vì tính chất công việc quá đặc thù nên Tô Điềm cũng để đường lui cho nhà từ , đó là khi xảy chuyện thì thể đến chỗ cô ở hoặc gọi điện thoại đến đó, sẽ máy, bất kỳ chuyện gì bên đó cũng sẽ sẵn sàng giúp đỡ xử lý ngay.

 

Thế là khi Tô Minh Kinh và Tô Minh Quảng gặp buổi trưa liên lạc với bên phía Tô Điềm, hai bên hợp bàn bạc một phen, định dùng kế “dẫn rắn khỏi hang”, tục ngữ câu “ nỡ bỏ con thì bắt sói”.

 

Cân nhắc thấy chuyện Tô Tú mất tích quá nhiều điểm nghi vấn, nên Tô Minh Kinh cũng phối hợp với công việc của bọn họ, bên phía Tô Điềm , Kỹ sư Tô vẫn còn ở đơn vị, dạo đều về nhà, vạn nhất Tô Điềm xuất hiện thì tình hình lẽ sẽ càng nguy hiểm hơn.

 

Lúc thấy lời , đầu óc Tô Minh Kinh cứ ong ong, đủ phân cảnh tồi tệ hiện trong đầu, ví dụ như b.o.m mìn, ám s-át, bắt cóc gì đó, hễ nghĩ đến những thứ là Tô Minh Kinh cảm thấy nghĩa vụ một cha vĩ đại phía con gái, giúp con gái giải quyết nguy hiểm, một đàn ông thầm lặng hỗ trợ con gái.

 

Kế hoạch bàn xong, Tô Minh Kinh nhiều, ông chỉ cứ theo lời đối phương , những việc khác những đó sẽ xử lý.

 

Bọn họ sẽ cố gắng hết sức bảo đảm an cho Tô Minh Kinh và Tô Minh Quảng, khi cần thiết sẽ để hai tiếp xúc gần với nguy hiểm, chỉ cần Tô Tú xuất hiện là bọn họ sẽ lập tức hành động để giải cứu Tô Tú, chỉ cứu Tô Tú thì mới cụ thể là chuyện gì.

 

Nói thì nhẹ nhàng thôi, chứ đến lúc thực hiện thì khác hẳn, thực sự là sợ.

 

Bây giờ ở cổng xưởng, hai em gặp , vẻ ngoài trông vẻ khí khá thoải mái, vui vẻ, nhưng thực tế nếu kỹ sẽ phát hiện chân Tô Minh Kinh sắp run cầm cập đến nơi , nếu vì mặc quần dài thì chắc chắn .

 

Tô Minh Quảng ở bên cạnh tiếp xúc gần với chú Ba như , một cái là trạng thái của chú Ba , thực bản Tô Minh Quảng cũng thấy sợ, nhưng với tư cách là cả, ông vẫn lên tiếng an ủi:

 

“Không , bảo là sẽ để chúng tiếp xúc với nguy hiểm , tình hình là lập tức bảo chúng rút ngay, chú đừng run nữa, vạn nhất đang theo dõi chúng trong bóng tối, cái gì thì lúc đó mới thực sự nguy hiểm.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-547.html.]

“Anh cả, em cũng , mà kiểm soát nổi.”

 

Trên mặt Tô Minh Kinh lộ một nụ gượng gạo, ông đưa tay xoa xoa mặt để cố gắng quá căng thẳng.

 

Hai em lúc đúng là nửa斤 tám lạng, nửa đời quê nông thôn sống những ngày tháng yên bình, họ cuộc sống mới khấm khá lên, lên kinh thành mà còn gặp chuyện như thế .

 

Nào là g-iết , nào là kế hoạch, cách xa cuộc sống của quần chúng nhân dân quá .

 

Địa điểm hẹn xa, hai bộ vài phút là sắp đến nơi định, từ xa vẫn thấy bóng dáng Tô Tú như tưởng tượng.

 

lúc hai đang nghi hoặc thì xung quanh đột nhiên trở nên hỗn loạn, đám qua đường bắt đầu náo động.

 

Lẫn trong đám đông, hai em vẫn hiểu rõ tình hình thì bên cạnh bỗng nhiên xuất hiện mấy , một trong đó nhanh ch.óng với Tô Minh Kinh và Tô Minh Quảng một câu “rút lui”.

 

Thậm chí còn kịp giải thích thêm gì, Tô Minh Kinh kéo vài bước, Tô Minh Quảng bên cạnh cũng lôi nhanh ch.óng sơ tán, ngay khi bọn họ hành động, xung quanh đột nhiên vang lên một tiếng s-úng.

 

Đám đông vốn đang náo động nay càng thêm hỗn loạn, những chiến sĩ bố trí ẩn nấp từ đều lượt xuất hiện trong đám đông bắt đầu sơ tán .

 

Địa điểm gặp mặt là do đối phương tạm thời ước định, kịp chuẩn công tác sơ tán , hơn nữa nếu sơ tán tạm thời chắc chắn sẽ đ-ánh rắn động cỏ, vì hai nguyên nhân nên mới xảy tình trạng như hiện tại.

 

Dẫu , bọn họ cố gắng hết sức ẩn nấp và sơ tán một phần nhóm yếu thế như già và trẻ nhỏ, lúc cũng chỉ thể tận lực mà thôi....

 

Khi thấy tiếng s-úng, Tô Điềm đang chạy tới mà trái tim bắt đầu đ-ập loạn nhịp kiểm soát , cô mấy bên cạnh bảo vệ c.h.ặ.t chẽ, thể tiếp cận hiện trường vụ việc.

 

Tô Điềm qua đó, nhưng hiện trường quá hỗn loạn, nhiệm vụ của mấy bên cạnh cô là bảo vệ an cho cô, những nơi nguy hiểm như bao giờ để cô gần.

 

Nếu vì Tô Điềm khăng khăng đòi tới thì bọn họ thậm chí còn đồng ý để cô xuất hiện ở đây.

 

Ngay lúc Tô Điềm đang lòng như lửa đốt thì cuối cùng cô cũng thấy bóng dáng của cha , Tô Minh Kinh, ông khiêng , dính đầy chất lỏng màu đỏ khiến thấy mà kinh hồn bạt vía.

 

Nhìn thấy m-áu cha, Tô Điềm lao lên phía vài bước:

 

“Cha, cha thương ạ?

 

Thương ở , chúng lập tức bệnh viện ngay.”

 

Thấy con gái xuất hiện ở nơi , Tô Minh Kinh chẳng màng đến vết thương ở chân, bằng một chân mà nhảy tưng tưng:

 

“Sao con ở đây?

 

Nguy hiểm lắm ?

 

Đi , mau rời khỏi đây ngay.”

 

 

Loading...