[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 544
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:35:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con Tú, tự dưng nhắc đến con Tú?”
Bao nhiêu lâu liên lạc, kể từ chuyện đó, Tô Minh Quảng coi như đứa con gái .
Sao hai cụ chuyện của con Tú?
“Con Tú cho đến nhắn lời , bảo là mời với chú Ba ăn bữa cơm, thầm nghĩ, lẽ con Tú vẫn còn mong với Kim Yến tái hôn đấy chứ?
Hay là cứ tìm đại một cho xong, kẻo bên phía Kim Yến vẫn còn tơ tưởng đến chỗ , sớm muộn gì cũng xảy chuyện.”
Ngay từ sáng sớm hôm nay một đàn ông tìm đến tận cửa, là con Tú bảo tới mời Tô Minh Quảng và Tô Minh Kinh ngày mai ngoài ăn cơm, lúc đó sẽ đến đón bọn họ đến nhà hàng.
Đối với chuyện con Tú đến kinh thành, hai cụ thấy gì lạ, tính nết con Tú thích chạy đông chạy tây là chuyện bình thường, lúc nào cũng hướng về thành phố lớn, mà kinh thành thì chẳng là thành phố lớn nhất đó .
“Mời con với chú Ba ăn cơm?”
Tô Minh Quảng cảm thấy chuyện chắc giống như hai cụ nghĩ, lúc ông và Kim Yến ly hôn Tô Tú cũng chẳng năng gì, lúc bảo ông tái hôn thì khó khả năng, còn về lý do tại mời ông và chú Ba ăn cơm thì chuyện ông chút nắm chắc.
Chú Ba thông minh hơn ông nhiều, màng đến chuyện ăn cơm nữa, Tô Minh Quảng đặt bát xuống, chuẩn sang bên chỗ chú Ba bàn bạc chuyện .
Thấy con cả chẳng chẳng rằng mà ngoài, hai cụ ngẩn một lúc.
“Ơ kìa, đang chuyện mà, đấy?”
“ thế, chúng ép uổng gì , chạy ?”
Nghe thấy tiếng gọi của hai cụ lưng, Tô Minh Quảng xua xua tay, đáp một câu:
“Con sang bên chỗ chú Ba, chuyện con bàn với chú một chút, cha đừng lo cho con.”
Ai mà thèm lo cho , con trai bốn mươi chứ bốn tuổi , hai ông bà già , chẳng nhọc lòng lo mấy chuyện nữa.
Thôi thì, con cháu tự phúc của con cháu, thì tùy .
Chỉ là chuyện của con Tú , đúng là chút kỳ lạ.
Ông hì hục đạp xe đến nhà chú Ba, Tô Minh Kinh lúc đang nghỉ trưa ở nhà, thấy cả qua còn tưởng ông cụ bà cụ xảy chuyện gì.
Đến khi cả nhắc đến chuyện khi tới đây, Tô Minh Kinh cũng thấy buồn .
“Ha ha ha, cha nghĩ gì , nhưng mà tìm thêm nữa cũng chẳng cả.”
Tô Minh Kinh xem náo nhiệt ngại chuyện lớn, nhưng nhắc đến chuyện con Tú mời ăn cơm, Tô Minh Kinh khẽ nhíu mày, nụ mặt tắt ngấm:
“ thấy chuyện gì đó đúng, mời chúng ăn cơm, quản, nhưng tóm là .”
Nghĩ đến những việc con Tú từng , Tô Minh Kinh thấy nhất là đừng dây dưa gì với nó, cứ dây là đảm bảo chuyện ngay.
Vạn nhất là “Hồng Môn Yến” thì bữa cơm ăn cũng khó tiêu, hơn nữa một bữa cơm ông cũng chẳng là mời nổi.
“Chú thì cũng nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-544.html.]
Tô Minh Quảng thật thà nhưng đôi khi vẫn đầu óc.
Chú Ba thông minh hơn ông, chú Ba .
Vậy thì ông cũng , chuyện của con Tú là ông quản nổi .
Luôn cảm thấy chuyện con Tú mời ăn cơm gì đó quái lạ, Tô Minh Kinh cũng ngốc, hiện tại cuộc sống mới khấm khá lên, ông loạn, càng vì con Tú mà xích mích với gia đình chú Ba.
Một bên là đứa con gái đầu óc tỉnh táo, một bên là gia đình chú Ba năng lực, Tô Minh Quảng vẫn phân biệt rõ ràng nên chọn bên nào.
“Dạo cứ nên khiêm tốn một chút thì hơn, phía khách nước ngoài vẫn , luôn cảm thấy cái hội thảo gì đó quá đỗi thuận lợi , con gái nhà cũng chẳng gọi điện về nhà, chẳng tin tức gì cả, để lúc nào Điềm Điềm về, chuyện sẽ bảo con bé tham mưu cho, nó thông minh hơn hai em nhiều.”
Tô Minh Kinh thêm.
Tô Minh Kinh thấy con gái công việc bận rộn quá cũng một điểm , đó là liên lạc với , cứ hễ việc là mất hút luôn.
Nếu mà liên lạc thì trong nhà chuyện gì cũng thể bàn bạc thông tin với , chuyện gì thể nhờ con gái quyết định hộ, Tô Minh Kinh thừa nhận ông cái đầu thông minh như con gái .
Khổ nỗi, nào cũng chỉ thể ở nhà đợi phía Tô Điềm liên lạc, ít nhiều gì cũng thấy bất tiện.
Ở một diễn biến khác, Tô Điềm vạn ngờ tới chuyện dám ngang nhiên tìm nhà của cô.
Chuyện Tô Tú mất tích thể tùy tiện tiết lộ ngoài, thế nên Tô Điềm cũng cho nhà , lẽ đây cũng là một kẽ hở, kẻ đưa Tô Tú quá hiểu rõ những chuyện nên mới ngang nhiên liên lạc với Tô Minh Quảng như .
Lúc Tô Điềm đang ở trong phòng thí nghiệm, khi bận rộn xong việc bên hội thảo, cô bắt đầu tâm ý dồn sức cho dự án máy nén khí trục vít, tiến độ cũng nhanh, đuổi kịp một chút tiến độ trì hoãn thời gian .
Chỉ là khá mệt , cả nhóm dự án đều tăng ca thêm giờ, tuyệt nhiên ai phàn nàn lười biếng.
Phải là chỉ cần Kỹ sư Tô ở phòng thí nghiệm thì tiến độ cứ gọi là nhanh như bay.
Gặp vấn đề gì, Kỹ sư Tô đều thể đưa phương án giải quyết hoặc hướng giải quyết hợp lý.
Thảo nào công tác Viện trưởng Lương cho Tô Điềm , cả suất tham dự hội thảo cũng dành cho Kỹ sư Tô, đúng là nước sáng suốt mà.
Ở phòng thí nghiệm suốt bảy tám tiếng đồng hồ, khi Tô Điềm rời , bên cạnh vẫn còn một đám đồng nghiệp trong nhóm dự án đang ngớt lời khen ngợi.
Nghe những lời khen của đồng nghiệp, mặt Tô Điềm lộ nụ , cô giơ tay ngắt lời khen ngợi của bọn họ:
“Được , đừng khen nữa, các chị nên gì thì , ai ăn cơm thì ăn, ai nghỉ ngơi thì nghỉ, về văn phòng đây, đừng theo nữa.”
Tô Điềm cần sắp xếp một tài liệu, đối với chuyện máy chính cô ý tưởng mới, quy hoạch cho , thực hiện một vài sửa đổi cơ sở ban đầu.
Tạm biệt các đồng nghiệp, Tô Điềm thẳng về văn phòng, phòng , trong đầu chợt nhớ đến chuyện Tô Tú mất tích, cô liền thuận miệng hỏi Hoàng Khâm một câu:
“Chuyện của Tô Tú tin tức gì ?”
“Tạm thời vẫn tra , điều chắc chắn là Tô Tú đưa , còn ở chỗ cũ nữa, còn hiện tại đang ở thì rõ.”
Hoàng Khâm nghiêm nghị trả lời, chuyện vẫn luôn theo sát tiến độ, phía tổ điều tra liên lạc với Hoàng Khâm, hễ tin tức gì là sẽ thông báo cho .
Điều đáng là thời gian Tô Điềm ngoài thì cũng lo lắng, sợ vạn nhất chuyện gì xảy , chuyện Tô Tú mất tích liên quan gì đến Tô Điềm vẫn rõ, nhưng cần đề phòng.