[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 534

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bị trộm?

 

Cạnh tranh ác ý ?"

 

Tô Điềm hỏi.

 

“Không rõ nữa, chắc là , công an đến , chuyện chút kỳ lạ, văn phòng của trong xưởng trộm, chỉ văn phòng bộ phận nghiên cứu phát triển trộm thôi, thứ mất chỉ bản thiết kế cô đưa, để bất kỳ manh mối nào, cũng ai thấy gì, cô xem quá kỳ lạ ."

 

Tần Liễu lải nhải kể chuyện .

 

Đôi khi, vô tình, hữu ý.

 

thật là kỳ lạ, cái gì cũng trộm, trộm bản thiết kế, loại đồ vật như bản thiết kế , bình thường cũng hiểu , chuyên môn mới xem hiểu .

 

Hơn nữa, trộm đồ một cách lặng lẽ, đến tự nhiên, tra bất kỳ manh mối nào.

 

Không đúng, quá đúng .

 

Trong đầu Tô Điềm bắt đầu xoay chuyển cực nhanh suy nghĩ về chuyện , nếu là đối thủ cạnh tranh ác ý, chắc hẳn bản lĩnh lớn như , thể mang bản thiết kế một cách thần quỷ .

 

Tình huống , Tô Điềm thể nghi ngờ... liệu liên quan đến cô .

 

Thủ đoạn chút quen thuộc, Tô Điềm nhớ lúc khi ở nhà chú Vương, bản thiết kế phế thải của cô trộm, cũng mang cảm giác .

 

Nhớ thì, hôm đó khi cô đưa bản thiết kế cho Tần Liễu, mấy gã đàn ông đảo quốc xông phòng bao.

 

Chẳng lẽ là, bọn họ chú ý đến bản thiết kế mà Tần Liễu cầm lúc đó?

 

Rồi tưởng đó là tài liệu bảo mật?

 

Nên mới nhắm phía Tần Liễu, dùng thủ đoạn để trộm đồ .

 

Càng nghĩ càng thấy đúng là như , trong đầu Tô Điềm thông suốt chuyện, cô thở dài một tiếng, mở miệng :

 

“Anh đừng quản nữa, cứ chờ xem , lát nữa sẽ cho qua chỗ , các cứ phối hợp điều tra là ."

 

Dù chỉ là phỏng đoán, nhưng gặp chuyện , nhất là giao cho chuyên nghiệp điều tra.

 

Vạn nhất, vạn nhất đúng như cô nghĩ, thì đây là chuyện nhỏ.

 

Cúp điện thoại phía Tần Liễu, Tô Điềm dậy, chuẩn tìm Viện trưởng Lương.

 

Loại chuyện , Viện trưởng Lương giỏi xử lý hơn.

 

Mở cửa, ngoài, tới cửa phòng Viện trưởng Lương đang ở.

 

Giơ tay “cộc cộc cộc" gõ cửa.

 

Một lúc , cửa “cạch" một tiếng mở .

 

Nhìn thấy Tô Điềm ngoài cửa, Viện trưởng Lương hiếu kỳ:

 

“Có chuyện gì ?”

 

Tô Điềm vẻ mặt tò mò của Viện trưởng Lương, khẽ mỉm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-534.html.]

Đừng ngủ nữa.

 

Có việc đến !

 

Vừa thần sắc của Tô Điềm, Viện trưởng Lương lập tức hiểu ngay, vội hiệu cho Tô Điềm phòng chuyện, cái khách sạn chỉ họ ở, còn các đoàn đội khác nữa, đông mắt tạp, thấy chẳng nhắm .

 

Tô Điềm hiểu ý Viện trưởng Lương, sải bước lên, phòng.

 

Ngay đó, cùng với một tiếng “cạch", cửa đóng .

 

Khoảnh khắc đóng cửa , Viện trưởng Lương chờ nổi mà lên tiếng hỏi :

 

“Vô sự đăng tam bảo điện, , xảy chuyện gì ?"

 

chút chuyện cần phiền Viện trưởng ạ, thời gian cháu cùng bạn hợp tác ăn."

 

Tô Điềm còn xong, ánh mắt Viện trưởng Lương lia tới.

 

Làm ăn, ăn cái gì, chẳng lẽ Tiểu Tô những nghề như họ là phép tùy tiện tham gia sản nghiệp nào bên ngoài , đặc biệt là đầu tư sản nghiệp liên quan đến chuyên môn thì càng , điều lúc ký hợp đồng ghi rõ mà.

 

Sao Tiểu Tô thể phạm sai lầm trong chuyện chứ?

 

Viện trưởng Lương cảm thấy nên như .

 

Nhận thấy ánh mắt đúng của Viện trưởng Lương, Tô Điềm lém lỉnh, tiếp tục :

 

“Yên tâm ạ, tuyệt đối quan hệ gì với chuyên môn của cháu hết, thứ liên quan đến máy móc thiết , chỉ là xưởng điện máy đơn giản thôi, cháu giúp giới thiệu mấy khóa ở trường, đó tham gia một chút cổ phần, hơn nữa cổ phần trong hợp đồng nhà máy tên cháu, mà là tên cháu, cái chắc là trong phạm vi quy định chứ ạ?"

 

Những phương diện liên quan đến nghề nghiệp đặc thù sẽ thắt c.h.ặ.t hơn là đúng, nhưng chính sách đối sách, trong một chuyện thực tế cấp cũng sẽ nhắm mắt ngơ, ví dụ như chuyện thêm nghề tay trái , chỉ cần xảy chuyện thì đều tra nghiêm ngặt như .

 

Hơn nữa Tô Điềm việc vẫn chu , ít nhất những thứ đó tên cô, điều sẽ vấn đề gì lớn.

 

Hơn nữa, chuyện nghề tay trái là bản lĩnh cá nhân, chỉ cần tiết lộ hoặc liên quan đến công việc chính, Viện trưởng Lương thường quản, trong đơn vị cũng chẳng thiếu nhà cán bộ chút kinh doanh nhỏ, kiếm chút tiền.

 

Viện trưởng Lương nghĩ khá đơn giản, ông thở phào nhẹ nhõm, ông cho rằng Tô Điềm cùng bạn ăn kiếm chút tiền thì cũng chẳng .

 

ngay đó, khi Tô Điềm nhắc đến nhà máy và sản phẩm, ông còn bình tĩnh nữa.

 

Quạt điện, cái loại quạt mưa gió thời gian , hóa là do bọn Tô Điềm .

 

Ánh mắt chằm chằm cô gái trẻ , Viện trưởng Lương nghi ngờ chính Tô Điềm mày mò cái quạt đó ?

 

Nghe Tô Điềm tiếp, Viện trưởng Lương quả nhiên đoán đúng, đợi đến khi Tô Điềm hôm gặp bạn và đưa bản thiết kế cho đối phương, trong lòng Viện trưởng Lương lóe lên cảm giác “quả nhiên là thế", nhưng quá bất ngờ, đây là chuyện mà một trẻ tuổi như Tô Điềm thể .

 

Tiếp theo, trọng điểm đến .

 

Bản thiết kế trộm, thủ pháp trộm cắp quá chuyên nghiệp, khi Tô Điềm cô nghi ngờ khả năng nhóm Matsushita trộm mất, Viện trưởng Lương nhíu mày.

 

“Sao cháu là Matsushita mà khác?"

 

các thế lực nhắm Tô Điềm chỉ nhóm Matsushita, còn các đoàn đội khác đến đều chuẩn , đào bới tất cả thông tin cũng như lai lịch của con Tô Điềm .

 

“Rất dễ đoán mà ạ, lúc cháu đưa bản thiết kế cho bạn xong, mấy học trò của ông Matsushita , chắc hẳn là thấy đồ trong tay bạn cháu, hiểu lầm là tài liệu quan trọng gì đó nên mới nhắm bản thiết kế , trộm bản thiết kế từ một nhà máy mới dựng đối với những chuyên nghiệp đó chắc là dễ như trở bàn tay ."

 

Tô Điềm mỉm giải thích.

 

 

Loading...