[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 528

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Để phối hợp với hành động hai ngày , Tô Điềm khi khỏi cửa cũng là bộ dạng ngụy trang.

 

Tô Điềm cho rằng khi theo Viện trưởng Lương ngoài một chuyến , tai mắt nào chằm chằm cô, nếu cô ngoài với diện mạo thật của , chẳng trong phút chốc sẽ phát hiện .

 

Thực tế, chỉ một nhóm đang âm thầm dòm ngó.

 

Tô Điềm mới rời khỏi đơn vị, bao lâu theo đuôi.

 

Người nhận tin tức sớm nhất chính là mấy tên học trò của Matsuki đang âm thầm xoa tay chuẩn xử lý vị trợ lý .

 

Họ thấy tin tức liền giấu thầy rời khỏi khách sạn, họ dành cho thầy một bất ngờ.

 

Để thuận tiện hành động, mấy thậm chí mang theo thông dịch viên mà trực tiếp ngoài.

 

Nhà hàng.

 

Trong phòng bao, thấy Tô Điềm xuất hiện mắt với tạo hình kỳ lạ như , Tần Liễu và Chu Vụ trực tiếp nước miếng cho sặc.

 

Khụ khụ, khụ khụ khụ.

 

Nghe tiếng ho khan liên tiếp của hai trong phòng bao, Tô Điềm chút bất lực, kéo ghế xuống, lúc mới lên tiếng giải thích:

 

“Gần đây công việc cần thiết, đổi một chút về cách ăn mặc, đến mức buồn chứ?"

 

“Khụ khụ, ha ha ha, buồn ."

 

Tần Liễu bịt miệng, mặt nhịn đến đỏ bừng.

 

Chu Vụ thì lý trí hơn, Tô Điềm mở miệng là khôi phục dáng vẻ ôn nhu như ngọc bình thường, nhưng ý trong mắt tiết lộ tâm hồn của .

 

Thật sự chút buồn , công việc đó của Tô Điềm mà cũng nhu cầu ở phương diện ?

 

là nghĩ thông suốt, nhưng gần đây Bắc Kinh kiểm soát khá c.h.ặ.t chẽ, cộng thêm hội nghị giao lưu đang diễn , Tô Điềm dường như là trong giới đó, vẫn nên cẩn thận thì hơn.

 

Chỉ là Tô Điềm tham gia hội nghị giao lưu , nhắc đến chuyện , Chu Vụ âm thầm suy đoán, dựa theo năng lực của Tô Điềm thì chắc là thể tham gia hội nghị giao lưu, nhưng tuổi đời còn quá trẻ, thâm niên quá nông, cũng nhất định thể tham gia.

 

Chu Vụ hiểu chuyện trong giới của họ, cũng tiện suy đoán bừa bãi, chuyện cứ lướt qua trong đầu một lượt là xong, đương nhiên sẽ hỏi miệng.

 

Tiếp theo mấy chuyện chính, chủ đề từ lợi nhuận của xưởng đến một việc lặt vặt khác, hết nửa tiếng đồng hồ.

 

Khi Tô Điềm lấy bản thiết kế tivi màu , sự kính ngưỡng của Tần Liễu dành cho Tô Điềm như nước sông cuồn cuộn dứt, những lời khen ngợi tiếc lời tuôn như suối, hề trùng lặp.

 

Chu Vụ Tô Điềm qua về chiếc tivi màu thông minh cũng nhịn mà ánh mắt sáng lên.

 

Chu Vụ tò mò, những học thuật đều thông minh như ?

 

Hay là chỉ Tô Điềm là ngoại lệ?

 

Cái đầu của Tô Điềm lớn lên kiểu gì mà thông minh thế .

 

Ngay lúc nhóm lầu đang trò chuyện vui vẻ, ở cửa nhà hàng tầng một mấy đàn ông .

 

Một trong đó mở miệng là một tràng tiếng nước đảo lưu loát, đến mức ông chủ nhà hàng ngơ ngác.

 

Hình ảnh lúc đó là như thế :

 

Ông chủ hỏi:

 

“Mấy vị dùng gì?"

 

Mấy đàn ông nước đảo, xì xà xì xồ một tràng ngôn ngữ hiểu.

 

“Mấy vị ở sảnh lên phòng bao tầng hai?"

 

Ông chủ hỏi.

 

Trả lời ông vẫn là một tràng ngôn ngữ xì xà xì xồ, tóm hiểu gì hết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-528.html.]

Đối với nước đảo, phương Đông sẽ một loại sự kháng cự từ trong thâm tâm một cách vô thức.

 

Lúc ông chủ nhà hàng, cũng như những vị khách trong quán, thứ ngôn ngữ xì xà xì xồ , cuối cùng cũng nhịn mà bật thành tiếng.

 

Nghe thấy tiếng xung quanh, mấy đàn ông nước đảo chút thẹn quá hóa giận, mở miệng là một tràng xì xà xì xồ.

 

Sau đó đợi ông chủ phản ứng, liền thấy mấy lên lầu.

 

Ông chủ còn tưởng họ lên tầng hai dùng bữa, bèn theo.

 

Tuy nhiên khi lên đến tầng hai, thấy mấy đàn ông bắt đầu đẩy cửa từng phòng bao một để kiểm tra, ông chủ chút vui.

 

“Xin , phiền các vị khách khác."

 

Thấy mấy sắp mở một phòng bao trong đó, ông chủ bước lên chắn cửa.

 

Thấy hành động của ông chủ, mấy đàn ông nước đảo chút tức giận, mắng một tiếng, một trong đó giơ tay liền tát một cái mặt ông chủ.

 

Ông chủ cái tát bất ngờ cho ngẩn .

 

Mà cách một cánh cửa, bên trong phòng bao.

 

Mấy dừng những động động tĩnh ồn ào bên ngoài, Tô Điềm và những khác về phía cửa.

 

Hoàng Khâm gác ở cửa trong phòng thấy động tĩnh, lập tức cau mày.

 

Anh gần cửa nhất, động tĩnh bên ngoài Hoàng Khâm cũng rõ nhất.

 

“Hình như là tiếng nước đảo."

 

Hoàng Khâm về phía Tô Điềm báo cáo một câu.

 

Tô Điềm rõ câu đó của Hoàng Khâm, trong đầu lóe lên một tia sáng nghĩ đến điều gì đó.

 

chằm chằm cô thật, thế mà tìm đến đây , hành động nhanh thật đấy.

 

thể ầm ĩ động tĩnh giữa ban ngày ban mặt, thấy , Tô Điềm thấy vẻ ngu xuẩn .

 

Ngay lúc Tô Điềm đang âm thầm phỉ nhổ, cửa “cạch" một tiếng mở từ bên ngoài, ngay khoảnh khắc cửa mở, Hoàng Khâm dùng tốc độ nhanh nhất đến bên cạnh Tô Điềm, đồng thời tay chạm vị trí thắt lưng .

 

Đợi thấy mấy ngoài cửa, Tô Điềm nhận , đây chẳng là mấy tên học trò của Matsuki ở khách sạn .

 

Sao thế, tìm cô việc gì ?

 

Mấy ngoài cửa thấy phụ nữ đeo kính trong phòng, mặt lượt nở nụ .

 

“Tìm thấy cô !"

 

Câu tiếng nước đảo Tô Điềm hiểu.

 

Những khác hiểu, thứ tiếng chim ch.óc căn bản hiểu gì hết!

 

Cho nên, ngoại trừ Tô Điềm , mặt những khác lượt lộ biểu cảm “ hiểu, Smida".

 

Ánh mắt Tô Điềm lướt qua mấy họ, thấy dấu bàn tay mặt ông chủ nhà hàng phía , khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức sa sầm xuống.

 

Hừ!

 

Cái thứ gì thế ?

 

Cũng xem địa bàn của ai, mà dám tay đ-ánh ?

 

“Xin , xin , cản họ..."

 

Ông chủ nhà hàng nhận ánh mắt của Tô Điềm đang dừng , còn tưởng khách hàng tức giận vì phiền, vội vàng lên tiếng giải thích.

 

Cúi đầu khom lưng đỉnh lấy khuôn mặt đ-ánh mà xin , bộ dạng đó đúng là chút thê t.h.ả.m, cũng khiến mà thấy đau lòng .

 

 

Loading...