[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 509
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tần Dương chiếc b.út máy tay Thẩm Chính, vẻ mặt đắc ý của Thẩm Chính, đầy đầu mờ mịt.”
Bút máy, b.út máy thì ?!
Đẹp thì thật.
“Đẹp."
Phối hợp hai chữ.
Ngay lúc Thẩm Chính đang thầm đắc ý, Tần Dương móc từ trong túi một chiếc b.út máy cùng mẫu, ngốc nghếch mở miệng :
“ cũng một chiếc, em gái Tô Điềm tặng đấy!"
“Hai chúng dùng cùng mẫu nhé, ha ha ha, b.út máy mẫu em."
Tên ngốc Tần Dương thấy nụ của Thẩm Chính lập tức thu , cứ thế mà hì hì ngốc nghếch.
Thẩm Chính:
...
Nụ tắt ngấm trong giây lát.
Mẫu đôi trong nháy mắt biến thành mẫu em?!
Không nổi, giả trân cũng xong.jpg
Lời tác giả:
Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho từ 17:
42:
06 ngày 04/12/2023 đến 16:
47:
36 ngày 05/12/2023 nhé~
Cảm ơn thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng:
Tiểu Tiểu, Bán Dạ - 20 bình; my, Tàn Nguyệt Tử, Tiểu Thụ Diệp - 1 bình;
Rất cảm ơn sự ủng hộ của dành cho , sẽ tiếp tục nỗ lực!
Chương 178 Một bảy tám
Cập nhật
Một ngày trôi qua trong nháy mắt, đợi đến khi Tô Điềm lên máy bay, lãnh đạo và giáo sư Giang còn đặc biệt bớt chút thời gian đến tiễn cô.
Trước khi , đường sân bay, hai cứ một mực bảo Tô Điềm hãy năng đến chơi, việc việc gì cứ tới đều , họ đảm bảo lúc đó sẽ đón tiếp cô, nhất định sẽ để xảy nhiều chuyện rắc rối như nữa, chắc chắn sẽ sắp xếp thỏa bề.
Đối với lời của hai vị tiền bối, Tô Điềm cũng chỉ mỉm chứ trực tiếp đồng ý.
Nghĩ cũng gì chuyện bánh bao từ trời rơi xuống chứ, mời cô đến còn là chuyện gì , tổng thể thực sự chuyện gì mà mời cô đến chơi .
Cứ thế , nếu thực sự còn cơ hội đến, Tô Điềm cũng đến nữa, đến việc chậm trễ dự án trong tay cô, đường còn rắc rối, khi đến đây cũng yên , chuyện thực sự thể coi là một hành trình vui vẻ.
Phải là, trừ khi thực sự cần thiết, cô chạy nữa.
Giống như thầy Đường Lưu Quang , cơ hội dành cho trẻ trải nghiệm nhiều hơn, cô trải nghiệm qua , cho nên cơ hội thì cứ để cho những trẻ khác trải nghiệm .
Điều khiến Tô Điềm vui mừng trong chuyến là nhận một khoản tiền thưởng, tiền hề ít, hai trăm tám mươi đồng.
Con ở thời đại coi là tiền thưởng khá hiếm thấy, bình thường ở đơn vị nhà máy thì tiền thưởng thường chỉ vài chục đồng, một trăm là hiếm .
Dù nữa, tóm thu nhập là vui .
Là một phàm tục, yêu tiền cũng là chuyện bình thường.
Sau khi trực thăng cất cánh, lãnh đạo và giáo sư Giang theo, hai đưa mắt , thầm nghĩ, thái độ của tiểu Tô, khả năng đến là lớn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-509.html.]
Trách họ, trách họ sắp xếp chu đáo, bây giờ hối hận cũng muộn.
Xuất phát từ đây lúc , ngoại trừ thời gian chậm trễ đường, lúc về đến thành phố Kinh chắc thời gian rạng sáng.
Trong bóng tối, trực thăng trở thành phố Kinh.
Người đầu tiên bước xuống máy bay là Thẩm Chính, tiếp theo là Tần Dương và Tô Chấn Hưng, đó mới là mục tiêu nhiệm vụ của họ - Tô Điềm bước từ bên trong .
Lúc Tô Điềm xuống máy bay, hai bàn tay vươn từ hai bên trái chuẩn đỡ cô.
Hành động đột ngột khiến Tô Điềm ngẩng đầu hai , một là cả Tô Chấn Hưng, một là Thẩm Chính, ngay cả Hoàng Khâm cũng hai gạt phía .
Ánh mắt một nữa lướt qua hai lòng bàn tay rộng lớn, mặt Tô Điềm lộ một nụ , thầm lẩm bẩm trong lòng “ gì mà cần kiêu kỳ như ", cô chìa tay mà trực tiếp thực hiện một động tác nhanh nhẹn nhảy xuống.
Bây giờ chân cô khỏi , cần chăm sóc như , cứ cảm giác từng họ coi cô quá mỏng manh yếu đuối.
Thấy động tác của Tô Điềm, Thẩm Chính khẽ nhướng mày, thần thái tự nhiên thu bàn tay đang vươn .
Ở phía bên , Tô Chấn Hưng liếc Thẩm Chính một cái, chút vui.
Luôn cảm thấy Thẩm Chính nhân lúc bận việc thời gian qua, giờ đây quan hệ với Tô Điềm xích gần hơn nhiều.
Con gái nhà họ Tô bọn , dễ dàng đ-ạn bọc đường và nam sắc ăn mòn như ?
Nghĩ đến chuyện , Tô Chấn Hưng từng bước theo sát lưng Tô Điềm, để Thẩm Chính tiếp cận Tô Điềm.
Nhận thấy hành động chút kỳ quái của cả Tô Chấn Hưng, Tô Điềm còn tò mò liếc cả vài cái, chuyện là nhỉ?
Đối với hành vi của Tô Chấn Hưng, Thẩm Chính chỉ dùng hai chữ để đ-ánh giá, đó là trẻ con, quá trẻ con.
Tần Dương với tư cách là ngoài cuộc, bạn Tô Chấn Hưng nhắm , đều nhịn mắng một câu đồ ngốc.
Trai lớn lấy vợ, gái lớn lấy chồng, cái điệu bộ đó của Tô Chấn Hưng là ?
Con gái nhà họ Tô lấy chồng yêu đương, định ở cả đời ?
Hơn nữa, chuyện trắng Tô Chấn Hưng cũng là ngoài cuộc, Tô Điềm mới là đương sự, rốt cuộc yêu đương với Thẩm Chính , chuyện chỉ Tô Điềm mới quyền quyết định chứ.
Cái điệu bộ hớt hải đó của Tô Chấn Hưng, thực sự coi là đại diện của Phủ Điền , đúng là đồ ngốc!
Lúc nửa đêm thế , Tô Điềm đương nhiên là về nhà .
Lúc đến đơn vị thì những khác cũng đang nghỉ ngơi, Tô Điềm tự chạy đến đơn vị tăng ca thì lúc đó bắt khác cùng, chút đành lòng.
Bên sắp xếp xe đặc biệt đưa đoàn bọn họ về, cần Hoàng Khâm cố ý về lái xe qua nữa.
Sau khi về đến chỗ ở, Tô Điềm bảo họ đều nghỉ ngơi , sắp xếp trực gác là .
Hơn nữa về đến thành phố Kinh tương đương với việc về đến địa bàn của , bên cạnh Tô Điềm vốn canh giữ, thể là cần đội của Thẩm Chính bảo vệ nữa.
Trơ mắt Tô Điềm phòng, Tô Chấn Hưng ở , vẻ mặt đắc ý của đối phương thực sự khiến mà thoải mái.
“Này , cứ thế mà thôi , cái thằng nhóc Tô Chấn Hưng kiêu ngạo quá ."
Tần Dương nghiêng đầu Thẩm Chính, đó hỏi thêm một câu:
“Cậu cứ nhịn như ?"
“Không tranh luận dài ngắn với kẻ ngốc.
mà tính toán với Tô Chấn Hưng thì chẳng cũng cùng đẳng cấp với .
Được , việc gì tối nay nghỉ ngơi cho , sẽ liên lạc với lãnh đạo bên xem khi nào chúng về bộ đội."
Thẩm Chính vẻ mặt mây trôi nước chảy, dáng vẻ đó chẳng vội vàng chút nào.
“Cậu thật sự vội , về bộ đội là thấy Tô Điềm , lúc đó định thế nào?
Còn nữa, mấy ngày thấy vẻ vui, đắc tội gì ?
thấy mấy ngày cứ hễ thấy là sắc mặt khó coi."
Hai ngày vì sắc mặt đó của Thẩm Chính, Tần Dương cứng đờ dám hỏi, lúc thấy tâm trạng hơn một chút mới dám hỏi vấn đề tích tụ trong lòng mấy ngày nay.