[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 504

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chẳng cần nghĩ cũng , lúc cơm canh trong hộp nguội ngắt hết .

 

Thời tiết nóng nực thế , chắc hẳn là sắp hỏng cả .”

 

Nghe Tần Dương , Thẩm Chính khẽ nhíu mày, lên tiếng:

 

ngoài một lát, ở đây canh chừng."

 

“Ơ kìa, ông thế?"

 

Thẩm Chính chẳng thèm ngoảnh , kịp tiếng trả lời thì bóng dáng khuất xa.

 

Nhìn bóng Thẩm Chính chạy , Tần Dương đầy vẻ mù mịt.

 

Phía bên , tại thành phố Kinh.

 

Sau hai ngày hành trình, hai cụ tới nơi.

 

Giữa ga tàu hỏa qua kẻ tấp nập, hai cụ bước ngoài với vẻ hoảng hốt.

 

Lần đầu tiên tới một thành phố lớn như , xuống tàu là chẳng phân biệt nổi đông tây nam bắc nữa.

 

Họ cứ theo dòng ngoài, vươn cổ phía xa.

 

Con cả và con ba bảo sẽ tới đón họ, chắc hẳn là lúc tới !

 

“Ông nó kìa, ông xem đằng thằng ba ?

 

Bên cạnh đó là thằng cả đúng ?"

 

Bà cụ kéo kéo cánh tay ông chồng, giơ tay chỉ về một hướng.

 

đúng, là thằng ba với thằng cả.

 

Một thời gian gặp mà đổi nhiều quá, thằng ba hình như b-éo ?"

 

Ông cụ nghi hoặc lên tiếng.

 

Bà cụ khuôn mặt tròn trịa hẳn lên của đứa con trai thứ ba, thấy chút cạn lời, hình như đúng là b-éo lên thật .

 

Hai tiến về phía con cả và con ba.

 

Phía bên , Tô Minh Kinh và Tô Minh Quảng cũng thấy hai cụ giữa đám đông, vội vàng chen tới.

 

Chẳng mấy chốc hai bên hội ngộ.

 

Tô Minh Quảng hai lời, đón lấy đống hành lý hai cụ đang mang.

 

Tô Minh Kinh vốn lười biếng quen , thấy hành động của cả thì coi như thấy, sang hì hì ông bà già.

 

“Bố , hai cuối cùng cũng tới .

 

Trước đây gọi điện mời bao nhiêu mà hai cứ nhất quyết .

 

Lần tới thì đừng về nữa, cứ yên tâm ở đây mà dưỡng già, chuyện gì cũng con với cả lo liệu hết."

 

Mấy lời vẫn luôn là sở trường của Tô Minh Kinh, cái miệng của ông bao giờ khác thất vọng.

 

Nghe con ba những lời hoa mỹ, bà cụ bĩu môi:

 

“Anh đừng chỉ giỏi cái mồm.

 

Chúng chẳng ở nhà , chúng ở cùng với thằng cả.

 

Trong làng nhà ai mà già ở với con cả chứ?

 

Anh lo cho gia đình , với ông già nhà cần bận tâm.

 

Hàng năm cứ gửi tiền dưỡng già cho chúng ."

 

Đã quen với tính cách bộc trực của bà cụ, lúc thấy thấy chút thuộc.

 

Tô Minh Kinh hì hì mấy tiếng, lên tiếng:

 

“Mẹ, xem kìa.

 

Con là con trai , con với cả đều là con trai mà, phân chia rõ ràng thế.

 

Được , hai cụ cứ ở cùng cả.

 

Sau cần gì thì cứ gọi một tiếng, con mang qua cho."

 

“Đi thôi thôi, ngoài tiếp, ở đây đông quá tiện chuyện."

 

Tô Minh Kinh chuyển chủ đề, giục ông bà già ngoài tính .

 

Cả nhóm ngoài.

 

Ông cụ âm thầm quan sát con ba, nhân lúc bà cụ và con cả đang chuyện phía , ông lén kéo con ba .

 

Nhận hành động của ông già, Tô Minh Kinh dừng bước, sang ông cụ hỏi:

 

“Bố, chuyện gì thế?"

 

“Cũng gì to tát, chỉ hỏi xem con bé Tô Điềm nhà ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-504.html.]

Ông cụ nhỏ giọng lầm bầm một câu.

 

“Không ạ.

 

Không bảo nó công tác , cũng nửa tháng .

 

Bố hỏi Điềm Điềm gì thế, lâu ngày gặp nên xem cháu gái đúng ?"

 

“Hì hì, chúng tới đây liệu gây phiền phức cho các ?

 

với bà già ở vài ngày về ngay..."

 

Ông cụ dứt câu thì bỗng nhiên khựng .

 

Cả nhóm dừng bên cạnh một chiếc ô tô.

 

Tô Minh Quảng mở cửa hàng ghế để xếp hành lý .

 

Thấy cảnh , ông cụ trợn tròn mắt:

 

“Đây...

 

đây là xe của ai?"

 

“Mượn xe ?

 

Thực cần cầu kỳ thế , chúng cứ gọi một chiếc xe ba gác là .

 

Mượn cái xe mang nợ ân tình ."

 

Ông cụ hai đứa con trai với vẻ mặt đồng tình.

 

Bà cụ bên cạnh thấy chiếc xe cũng trợn tròn mắt kinh ngạc.

 

Ôi ơi, ô tô kìa!

 

Đợi đến lúc họ về làng thì tha hồ mà khoe khoang.

 

Cả đời từng ô tô bao giờ.

 

Về kể với đám bà già trong làng, chắc bọn họ ghen tị đến ch-ết mất.

 

Ha ha ha ha, cái cảnh tượng đó, thật sự là nghĩ thôi cũng thấy sướng rơn .

 

Tô Minh Kinh thấy ông cụ hiểu lầm, vội vàng giải thích:

 

“Bố, bố hiểu lầm .

 

Xe mượn , là xe của đơn vị cấp cho Điềm Điềm đấy ạ.

 

Điềm Điềm công tác nên bảo con trông xe giúp, bình thường con chẳng bao giờ lái ngoài .

 

Lần là tới ga đón hai cụ nên mới lái xe tới đây.

 

Xăng là con tự bỏ tiền đổ, chiếm chút hẻo lánh nào của công gia .

 

Hai cụ lên xe thử xem ?"

 

Tô Điềm, cấp xe?!

 

Ông cụ phản ứng , vẫn thấy chút chân thực.

 

Chính là cái đứa cháu gái Tô Điềm ham ăn lười của ông ?

 

Dường như kể từ khi rời khỏi quê nhà, đứa trẻ Tô Điềm ngày càng tiền đồ, đúng là một bước lên mây mà!

 

Được , ông già chừng tuổi cũng thử ô tô xem cảm giác thế nào.

 

Cả nhóm lên xe.

 

Khi chiếc xe từ từ lăn bánh đường, hai cụ vui sướng như những đứa trẻ, cứ đông tây, đôi mắt dường như đủ dùng nữa.

 

Ngắm nghía một hồi lâu hai cụ mới bình tĩnh .

 

Chiếc ô tô , thật quá, êm thoải mái.

 

Ngắm chán chê chiếc xe, hai cụ sang con cả Tô Minh Quảng, nhớ chuyện ông lớn tuổi mà còn ly hôn, thế là hỏi han vài câu.

 

Tô Minh Quảng vốn giỏi ăn , hai cụ hỏi gì thì ông thật thà trả lời nấy.

 

Nguyên nhân ly hôn, quá trình, kết quả, tất cả đều ông kể hết một lượt như trút ống đậu.

 

Dù hai cụ những chuyện Kim Yến và Tô Tú , nhưng lúc kể chi tiết thì vẫn khỏi tức giận vô cùng.

 

Cái hạng , bản như bùn nhão trát nổi tường, còn kéo cả gia đình cái đống phân hôi hám đó.

 

Cái hôn nhân , ly hôn cũng .

 

Nếu cứ dây dưa tiếp thì liên lụy đến Chấn Hưng, chuyện đó mới thực sự là nghiêm trọng.

 

Chấn Hưng dù cũng là đứa cháu đích tôn giỏi giang nhất của nhà họ Tô bọn họ...

 

Ơ kìa, nghĩ đến đây, hai cụ bỗng nhiên nhớ , hiện giờ tiền đồ nhất của nhà họ Tô là đứa cháu gái Tô Điềm của nhà thằng ba .

 

Nào là cấp xe, cấp nhà, lương địa vị, so thì Chấn Hưng - đứa cháu trai - còn chút lép vế .

 

 

Loading...