[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 500

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cùng lúc đó, ở phía bên quê nhà.”

 

Hai cụ hớn hở vác hành lý lên đường.

 

Hai hôm , hai cụ chào hỏi mấy bạn già trong thôn .

 

“Ôi dào, con trai cứ nhất quyết đòi chúng lên thành phố Kinh.

 

Chúng bảo là mà đứa lớn đứa ba cứ ép mãi.

 

Thôi thì cũng xem thế nào, ở vài ngày về, chứ ở phố xá chắc chúng quen, vẫn về quê thôi."

 

Họ khoe khoang rình rang suốt mấy ngày trời, hôm nay mới khó khăn lắm mới xuất phát , những nếp nhăn mặt hai cụ cứ giãn như những bông hoa.

 

Cho đến khi yên tàu hỏa, bà cụ vẫn còn thấy quen, trong lòng cứ bồn chồn lo lắng, sang lão nhà đang nhàn nhã tự tại, lập tức thấy công bằng.

 

“Sao ông vô tâm vô tính thế hả?

 

Chẳng ông còn con bé Tô Điềm ghê gớm lắm ?

 

Lần lên đó, đ-âm đầu họng s-úng của nó đấy chứ?"

 

bắt giam giống như con dâu Lý Quần Anh .

 

hỏi , con bé Tô Điềm ở thành phố Kinh .

 

Mà cho dù nó ở đấy thì cũng chẳng sợ, bắt nạt ai .

 

Ngược , cứ dỗ dành con bé cho , chỉ lợi chứ hại."

 

Ông cụ tính kỹ , dựa cháu gái thì chẳng gì là mất mặt cả.

 

Bà cụ chồng thì bĩu môi.

 

Bà già chừng tuổi đầu mà còn bày cái trận thế , trong lòng... thật là ngũ vị tạp trần.

 

Cùng với những tiếng xình xịch, đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh....

 

Một chiếc xe từ từ lăn bánh ngoài.

 

Tô Điềm và giáo sư Giang ở hàng ghế .

 

Lúc , Tô Điềm đang cúi đầu xem tài liệu, xem thỉnh thoảng cô ngẩng đầu trao đổi vài câu với giáo sư Giang bên cạnh.

 

Phía , Tần Dương đang cầm lái, còn Thẩm Chính thì ở ghế phụ.

 

Nhìn qua gương chiếu hậu thấy bóng dáng thon thả ở phía , trong mắt Thẩm Chính thoáng hiện một tia .

 

Xem việc xoa bóp hôm qua vẫn tác dụng, chẳng thế mà hôm nay trông cánh tay cô vẻ còn vấn đề gì nữa.

 

Cũng uổng công giúp cô xoa bóp suốt hơn một tiếng đồng hồ ngày hôm qua.

 

Ở hàng ghế , Tô Điềm đang vùi đầu đống tài liệu chợt nhận ánh mắt của phía , cô ngẩng đầu liếc qua, bắt gặp đôi mắt mang theo ý của Thẩm Chính thì khựng một chút.

 

Anh vẻ đang tâm trạng ?

 

Hôm nay chuyện gì vui ?

 

Đối mắt vài giây, hai lượt thu hồi tầm mắt, ai việc nấy.

 

Tô Điềm tiếp tục xem tài liệu, còn Thẩm Chính thì quan sát tình hình xung quanh.

 

Với tư cách là một thành viên bảo vệ Tô Điềm, xa trông rộng, lắng phía, kiên quyết bảo đảm an cho mỗi Tô Điềm ngoài.

 

Đến căn cứ, khi Tô Điềm và giáo sư Giang xuống xe thì phía , Tần Dương và Thẩm Chính một bước.

 

Bên tai thấy giọng trong trẻo dễ của cô, vẻ mặt Thẩm Chính vô cùng nghiêm nghị, dường như chút d.a.o động nào.

 

Tuy nhiên, trong lòng suy nghĩ khác thì ai , ít nhất là về mặt bề ngoài, công việc của Thẩm Chính gì để chê trách.

 

Nhìn góc nghiêng của Thẩm Chính, đầu óc Tần Dương hoạt động tích cực, lúc thì Thẩm Chính bên cạnh, lúc cô em gái Tô Điềm ở phía .

 

Hơn một tiếng đồng hồ riêng tư trong phòng hôm qua mà hai nảy sinh chút tình cảm nào ?

 

Quan sát một lúc lâu, Tần Dương xác định là, lẽ là .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-500.html.]

Cả hai đều quá nghiêm túc, một chút dư vị mập mờ cũng .

 

Mỗi khi khen Thẩm Chính thì thất vọng.

 

Hôm qua cơ hội như , tỏ tình, đến tỏ tình cũng !

 

Người em, ông thế .

 

Tần Dương cứ liên tục Thẩm Chính, đến kẻ ngốc cũng nhận , thế là Thẩm Chính nghiêng đầu ném cho Tần Dương một ánh mắt cảnh cáo, hiệu cho tập trung nhiệm vụ đừng lơ đãng.

 

Công việc và một chuyện riêng tư vẫn phân biệt rõ ràng, điểm Thẩm Chính từ đến nay đều nhận thấu đáo.

 

Thẩm Chính tuyệt đối những hành vi đúng mực ở nơi công cộng hoặc những trường hợp thích hợp.

 

Nghề nghiệp của và Tô Điềm định sẵn là cả hai đều thể những lời và hành động tùy tiện.

 

Tần Dương cũng nhận ánh mắt cảnh cáo của Thẩm Chính, lẳng lặng khôi phục trạng thái việc.

 

cũng đúng thôi, Tần Dương thể tưởng tượng nổi cảnh Tô Điềm đang việc trong phòng thí nghiệm, đó Thẩm Chính xuất hiện, hai tíu tít tình tứ.

 

Eo ôi, nghĩ đến cảnh đó là da gà da vịt nổi hết lên .

 

Nơi việc thì đừng dính lấy như .

 

Hay là, ở trong quân đội, Tô Điềm nũng nịu đòi Thẩm Chính cõng hoặc bế cô về nhà, cái càng thể chấp nhận , nghĩ thôi thấy thể nào xảy .

 

Cái tính cách đó của em gái Tô Điềm mà nũng á, hình ảnh đó thật dám tưởng tượng.

 

Còn chuyện cõng , Thẩm Chính thực sự thể .

 

Hiện tại, Tần Dương đối với một phương diện của thằng bạn Thẩm Chính là liên tục hạ thấp giới hạn cuối cùng.

 

Anh khi thích cô em Tô Điềm thì đổi nhiều quá, đúng là đàn ông đổi mà.

 

Đến xưởng sản xuất.

 

So với việc vỗ mặt đôm đốp ngày hôm qua, hôm nay đều ngoan ngoãn xem Tô công và giáo sư Giang thao tác.

 

Họ thực sự đủ can đảm để tiến gần để Tô công vỗ mặt thêm nữa.

 

Nghĩ thì, hình như mỗi Tô công đến đây là bọn họ bạt tai một trận, cảm giác quả thực chua xót.

 

Điều kỳ lạ là đều tâm lý phản kháng, hề phục, cũng chẳng ý kiến gì.

 

Tô công bản lĩnh năng lực, bọn họ còn gì mà phục nữa chứ.

 

Giới từ đến nay đều dựa bản lĩnh để chuyện, bọn họ tâm phục khẩu phục.

 

Còn ai là kẻ mặt dày nhất, thì chắc chắn là lão Vương.

 

Ban đầu định cho cô gái trẻ một bài học, nhưng vỗ mặt ngược cho đôm đốp, giờ đây đối với Tô công chẳng hề chút thành kiến nào, nịnh bợ thấy rõ.

 

Chẳng hạn như lúc đây, lão Vương cứ xun xoe theo bên cạnh Tô công và giáo sư Giang, rạng rỡ, thật sự là nỡ luôn.

 

Nhìn cái vẻ mặt “ đáng một xu" của lão, bọn họ đều thấy coi thường!

 

Hừ, bọn họ cũng tiến gần chứ bộ, nhưng sợ phiền Tô công việc.

 

Tô Điềm tuy rằng hôm nay cánh tay đỡ hơn một chút, nhưng khối lượng công việc hôm nay cũng khá lớn.

 

Thấy lão Vương cứ xun xoe bên cạnh, tay Tô Điềm chút đuối sức, cô liền lùi hai bước, đưa mắt lão Vương.

 

Lão Vương nhận động tác của Tô Điềm thì khựng một chút, cứ tưởng phiền đến đối phương, liền hì hì :

 

“Tô công, , ảnh hưởng đến cháu thể hiện ?

 

Hay là lùi một chút nhé?"

 

“Không ý đó."

 

Tô Điềm lắc đầu, tiếp:

 

“Hôm qua chú xem thao tác , chắc cũng học một chút nhỉ.

 

Chú qua đây giúp một tay, cháu bảo gì thì nấy, đừng loạn là ."

 

 

Loading...