[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 497

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:22:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khi ý nghĩ hiện lên trong đầu, Tô Điềm bỗng nhiên còn kháng cự đến thế, ngược còn một cảm giác tự nhiên như nước chảy thành sông.

 

Dù cô quá để tâm đến chuyện cá nhân, nhưng nếu nam đồng chí là Thẩm Chính...

 

đợi lúc rảnh rỗi, vẫn thể cân nhắc một chút.”

 

Thời buổi , hai mươi tuổi cũng coi như là gái lớn , yêu đương một , cũng quá đáng chứ?

 

Nhét chiếc khăn tay túi, trong đầu Tô Điềm lướt nhanh qua vài suy nghĩ, nhưng khi ngẩng đầu thấy giáo sư Giang tới, chút khí mập mờ lập tức ném sang một bên.

 

“Tiểu Tô , chúng về thôi, hôm nay cháu cũng vất vả , về nhà nghỉ ngơi cho ."

 

Giáo sư Giang kìm mà liếc nam đồng chí phía Tô Điềm.

 

Nam đồng chí tên là Thẩm Chính đúng , nếu ông nhớ lầm thì là tên .

 

Giáo sư Giang bỗng cảm thấy bầu khí giữa một nam một nữ khi ông bước chút... vi diệu.

 

Lại liếc hai nữa, hai trẻ tuổi đều trông ưa .

 

Nếu ý tứ gì đó thì cũng đôi.

 

Ánh mắt giáo sư Giang sang, Tô Điềm nhận chút kỳ lạ nhưng nghĩ nhiều, lên tiếng thẳng chuyện công việc:

 

“Ngày mai tiếp tục rà soát, về nhà giáo sư Giang hãy nghĩ những chi tiết rà soát hôm nay xem chúng bỏ sót gì , cháu cũng về nghĩ kỹ ."

 

“Được, nhưng cháu vẫn chú ý nghỉ ngơi, mới tới mấy ngày mà quầng thâm mắt hiện ."

 

Giáo sư Giang hì hì thêm một câu.

 

“Cháu chừng mực, lúc rà soát cháu phát hiện..."

 

Tô Điềm tiếp tục bàn về công việc.

 

Mấy về phía bãi đậu xe, Tô Điềm và giáo sư Giang trao đổi phía , Thẩm Chính và Tần Dương theo .

 

Nhìn Tô Điềm phía , Tần Dương tranh thủ nháy mắt hiệu với Thẩm Chính.

 

Người em, đấy, khăn tay chuẩn từ lúc nào !

 

Thẩm Chính thèm để ý đến thằng bạn nối khố, luôn thấy Tần Dương cứ thích xem náo nhiệt.

 

Thấy Thẩm Chính thèm đếm xỉa đến , Tần Dương giơ tay chọc chọc cánh tay Thẩm Chính, một động tác điển hình của học sinh cá biệt.

 

Hồi học Tần Dương ít động tác , giờ cực kỳ thuần thục.

 

Tần Dương thuần thục, Thẩm Chính cũng thuần thục kém, gần như là phản xạ điều kiện mà tránh né động tác nhỏ của Tần Dương, đồng thời ném cho một ánh mắt cảnh cáo.

 

Thu liễm một chút .

 

Tần Dương hiệu:

 

“Không thu liễm nổi.”

 

Thế nhưng Thẩm Chính là ai chứ, đối phó với Tần Dương kinh nghiệm.

 

Đừng là mấy động tác nhỏ nháy mắt, chuyện Thẩm Chính thì Tần Dương lải nhải cả ngày cũng tiết lộ nửa chữ.

 

Cả nhóm từ căn cứ trở về đơn vị, hai tay Tô Điềm mỏi, lúc ăn cơm còn run run.

 

Ăn xong Tô Điềm nghĩ thầm tìm cách dịu bớt, nếu ngày mai việc .

 

Thế là khi ký túc xá, Tô Điềm mở lời với Thẩm Chính.

 

“Cái đó, thể phiền lấy cho một chậu nước nóng ?"

 

“Cánh tay cô thoải mái ?"

 

Gần như là phản xạ, Thẩm Chính hỏi .

 

Anh khẽ nhíu mày, đôi cánh tay ẩn ống áo của Tô Điềm, chút lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-497.html.]

 

“Có một chút."

 

Tô Điềm gật đầu.

 

“Chuyện dễ giải quyết mà, để xoa bóp cho cô, bấm huyệt .

 

Cái Thẩm Chính giỏi lắm, hồi mới bộ đội huấn luyện, ngợm đau nhức hết cả, Thẩm Chính tay một cái là ngay.

 

Tô Điềm em gái, em cứ để Thẩm Chính bóp cho một chút, đảm bảo thoải mái hơn nhiều."

 

Tần Dương ở bên cạnh leo vài câu.

 

Lần Tần Dương tuyệt đối dối, tay nghề của Thẩm Chính thực sự mấy thưởng thức, Tần Dương là một trong đó.

 

Hồi mới bộ đội huấn luyện đến ch-ết sống , lúc mệt lả giường, Thẩm Chính thấy đáng thương quá nên mới giúp một tay, ngờ thực sự tác dụng.

 

Xoa bóp, massage, Thẩm Chính còn kỹ năng ?

 

Tô Điềm tò mò sang Thẩm Chính.

 

“Nếu cô phiền, sẽ bóp cho cô một chút, thể dịu nhiều đấy."

 

Tô Điềm :

 

“Không phiền , phiền ."

 

Không phiền, một chút cũng phiền, cánh tay cũng chẳng bộ phận riêng tư gì, Tô Điềm còn mong chứ.

 

Cái cánh tay già của cô thực sự cần chăm sóc.

 

Tô Điềm xong liền bước ký túc xá, Thẩm Chính ngờ Tô Điềm đồng ý sảng khoái như , ngẩn một lúc mới phản ứng .

 

Khi đang định bước theo , Tần Dương bên cạnh nháy mắt hiệu với Thẩm Chính nữa.

 

Người em, chỉ thể giúp ông đến đây thôi.

 

Lần đối với những động tác nhỏ của Tần Dương, Thẩm Chính đầu tiên lộ vẻ mặt chê bai.

 

Thẩm Chính thực sự thấy chiêu của Tần Dương trong vài trường hợp cũng chút tác dụng.

 

Đây chính là cái gọi là nuôi bạn nối khố nghìn ngày, dùng trong một giờ đấy, uổng công bao năm nay chăm sóc cái tên ngốc .

 

Nuôi con còn tốn sức bằng lo cho cái thằng Tần Dương .

 

Tần Dương từ nhỏ trông thông minh lắm, ít nhất trong mấy bọn họ, Tần Dương là dễ lừa nhất, điển hình của kiểu ngốc nhưng tiền nhiều, vì từ nhỏ đến lớn, hễ quỹ đen của Tần Dương chút tiền là đều mấy em bọn họ tiêu sạch.

 

Lần về thành phố Kinh dù gặp Tô Điềm, nhưng Tần Dương vẫn mấy bọn họ “thịt" cho một bữa.

 

ngoài mặt họ bắt nạt Tần Dương, chứ thực tâm luôn coi Tần Dương là em, chơi chơi quậy quậy, đừng lấy em trò đùa.

 

Gặp chuyện, mấy bọn họ chắc chắn sẽ chắn mặt Tần Dương, mảy may do dự.

 

Thấy Thẩm Chính , Tần Dương đắc ý canh bên ngoài, hôm nay ai cũng đừng hòng phiền hai trẻ tuổi bồi dưỡng tình cảm.

 

Tô Chấn Hưng , khác càng !

 

Trong phòng, Thẩm Chính lấy lọ dầu d.ư.ợ.c liệu còn sót , tác dụng hoạt huyết hóa ứ.

 

Đổ dầu lòng bàn tay xoa cho nóng lên mới ấn xuống thì hiệu quả sẽ hơn, thể dịu đáng kể tình trạng đau nhức cánh tay.

 

Tô Điềm ghế, thấy Thẩm Chính xắn tay áo, đó đổ một phần dầu d.ư.ợ.c liệu lòng bàn tay, hai tay đan xoa mạnh.

 

Thẩm Chính động tác một cách nghiêm túc, khi cảm thấy lòng bàn tay nóng lên, ánh mắt dừng hai cánh tay trắng nõn thon thả của Tô Điềm.

 

Thực sự trắng và mềm, thon thả đến mức cảm giác chỉ cần dùng lực nhẹ một chút là sẽ để dấu vết.

 

Lòng bàn tay nóng hổi chạm cánh tay trắng trẻo, cả hai đều sững một chút.

 

Tô Điềm cảm thấy nóng, lòng bàn tay quá nóng, dường như l.ồ.ng ng-ực cũng hun nóng theo, chút tự nhiên.

 

 

Loading...