[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 491
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:11:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Chấn Hưng:
“Được , .”
Cái đồ ch.ó chính là thích cái kiểu của Tô Điềm ?!
Mặc dù là em gái nhà , nhưng Tô Chấn Hưng hễ nghĩ đến tính cách đó của Điềm Điềm, là thấy đồng chí nam bình thường đều chịu nổi mà, hơn nữa Điềm Điềm cũng kiểu con gái dễ lừa.
Biết rõ khó khăn mà vẫn lao , Thẩm Chính trong mắt Tô Chấn Hưng chỉ thể dùng hai chữ để hình dung... hâm dở!
Còn Thẩm Chính thì lười chẳng buồn đoái hoài đến Tô Chấn Hưng, trong lòng chẳng hề thấy tính cách của Tô Điềm , thấy , chỗ nào cũng , dễ bắt nạt, chịu thiệt, như cho dù ở bên cạnh cô, cô cũng thể sống .
Làm vợ quân nhân vất vả, để cô quá vất vả, nhưng nỡ buông tay.
Giữa ba ngàn con nước chỉ múc một gáo để uống, đây chính là tình cảm của Thẩm Chính dành cho Tô Điềm.
Có câu là, tình bắt đầu từ , mà sâu đậm vô cùng.
Chẳng tự bao giờ Tô Điềm dường như để ngày càng nhiều ký ức trong lòng , cho dù thời gian hai ở bên nhiều, nhưng mỗi nụ tiếng của cô đều ghi nhớ sâu đậm trong trí óc.
Phía , Tô Điềm giáo sư Giang đuổi theo khuyên nhủ, nhưng luôn cảm thấy phía một ánh mắt kỳ lạ đang .
Tô Chấn Hưng phát hiện ánh mắt Thẩm Chính vẫn luôn theo Điềm Điềm phía , lập tức thấy vui.
“Khụ khụ, khụ khụ khụ, khụ khụ khụ khụ!"
Tô Chấn Hưng ho khan lên, lườm Thẩm Chính, hận thể chữ “thu liễm một chút" lên mặt luôn.
Ám chỉ rõ ràng như , Thẩm Chính đương nhiên là lĩnh hội .
Thu ánh mắt, khôi phục vẻ nghiêm chỉnh, như thể cái kẻ bộ dạng yêu đương mù quáng chằm chằm đồng chí nữ lúc nãy là .
Tô Chấn Hưng lạnh một tiếng:
“Hừ, diễn, cứ diễn tiếp .”
Bên , Bắc Kinh.
Viện trưởng Lương tin tức từ , Tô Điềm bắt nạt, thế là đùng đùng nổi giận.
Người mà phía Bắc Kinh bọn họ phái qua đó bắt nạt ?
Bảo bối của đơn vị bọn họ bắt nạt ?
Không , thể để Tô Điềm chịu ấm ức , chẳng thèm suy nghĩ liền gọi điện thoại trực tiếp cho phía giáo sư Giang luôn.
Trước chân còn trấn an xong Tô công, chân nhận điện thoại của Viện trưởng Lương.
Viện trưởng Lương trong lời ngoài ý chính là đón về, thấy lời , giáo sư Giang liền yên nữa.
Ông còn đang tính chuyện đào góc tường đây, Viện trưởng Lương lúc đón về, thể chứ!
“Alo alo alo, Viện trưởng Lương, rõ ạ."
“Tín hiệu , Viện trưởng Lương ngài gì cơ?"
“Viện trưởng Lương, rõ!"
“Cái gì, thấy!"
Giả vờ giả vịt cầm điện thoại, giáo sư Giang đầu dây bên Viện trưởng Lương đang c.h.ử.i bới ầm ĩ, khóe miệng nhếch lên một nụ trộm, đó đặt điện thoại lên bàn việc, mặc kệ Viện trưởng Lương ở đầu dây bên tiếp tục lải nhải.
Năm phút, mười phút, đúng là khỏe thật đấy!
Mười hai phút, cạch một cái, điện thoại cúp.
Văn phòng giáo sư Giang lập tức yên tĩnh trở , chiếc điện thoại cúp, giáo sư Giang thong thả đặt điện thoại trở giá.
Viện trưởng Lương, giỏi thì ngài qua đây !
Trong lòng thầm mắng một câu, giáo sư Giang cảm thấy việc cấp bách vẫn là nghĩ cách trấn an phía Tô công, vạn nhất bỏ dở thật thì thế nào?!
Bên , Tô Điềm đang ở ký túc xá.
Trong phòng, bóng dáng mảnh khảnh bàn học, bàn chất đầy tài liệu đóng tập cùng với những tài liệu sách chuyên ngành mà cô nhờ tìm tới.
Vùi đầu công việc, Tô công chẳng rảnh mà đoái hoài đến bất kỳ ai nữa.
Ngăn cách bởi một cánh cửa, bên ngoài phòng.
Tần Dương, Tô Chấn Hưng, Thẩm Chính, ba canh giữ ngoài cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-491.html.]
Ba ở cùng một chỗ, bầu khí chút vi diệu.
Tô Chấn Hưng lườm Thẩm Chính và Tần Dương, trong lòng “quốc túy" (tiếng c.h.ử.i thề) bay rợp trời .
Thẩm Chính cầm thú bằng.
Tần Dương một giuộc với .
Cả hai thằng đều nó mà, uổng công đây còn tưởng hai thằng chỉ là thuận mắt, khó chịu, ngờ Thẩm Chính mưu đồ lớn như .
Lại còn em rể , hừ hừ hừ, mơ nhé!
Mạch não quá kỳ lạ, Tô Chấn Hưng đang nghĩ m-ông lung, bỗng nhiên phản ứng , nếu Thẩm Chính thích Điềm Điềm, chẳng cũng gọi một tiếng ?
Theo tính cách đó của Thẩm Chính, gọi một tiếng “" chắc sẽ khiến uất ức đến ch-ết mất thôi!
Hahaha, nghĩ đến vẻ mặt đó của Thẩm Chính, Tô Chấn Hưng liền nhịn mà khoái chí hẳn lên.
Ngẩng đầu, đối diện với Thẩm Chính vẻ mặt nghiêm nghị, Tô Chấn Hưng liền cảm thấy Thẩm Chính đúng là diễn, chẳng ai diễn giỏi bằng .
Mang theo tâm tư Thẩm Chính khó chịu một chút, mặt Tô Chấn Hưng lộ một nụ xa, mở lời:
“Thẩm Chính, thích Điềm Điềm nhà , chẳng cũng nên gọi một tiếng ?"
Tần Dương lập tức dỏng tai lên, hóng hớt .
Tô Chấn Hưng phát điên cái gì thế, chuyện là diễn biến kiểu gì đây?
Tần Dương cái vẻ mặt quả quyết đó của Tô Chấn Hưng, lập tức đoán cái thằng ngốc Tô Chấn Hưng đó đang nghĩ gì .
Anh chắc hẳn tưởng rằng Thẩm Chính sẽ mở miệng nổi nhỉ?
Ngay lúc Tần Dương đang thầm mỉa mai, Thẩm Chính tay .
Thẩm Chính:
“Anh!"
Tô Chấn Hưng:
“Oẹ...!”
Anh đ-ánh giá cao tam quan của cái thằng Thẩm Chính .
Thế mà cũng gọi miệng , thấy ghê răng ?
Tô Chấn Hưng hối hận , cực kỳ hối hận luôn, vốn dĩ xem trò của Thẩm Chính, ngờ, Thẩm Chính hổ như !
Suýt nữa thì!
Một trận thao tác mạnh như hổ, đầu thấy đúng là đồ ngốc.
Trận thao tác , hại địch một ngàn, tự tổn hai ngàn!
Tác giả lời :
Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé Bá Vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 17:
48:
17 ngày 30-11-2023 đến 19:
37:
58 ngày 30-11-2023 nhé~
Cảm ơn thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng:
77宝宝 27 chai;
Cảm ơn sự ủng hộ của nhiều, sẽ tiếp tục cố gắng!
Chương 173 Một bảy ba
◎Cập nhật◎
“Lão Đường, ông xem quá bắt nạt ?"
“Cái rõ ràng là tát bôm bốp mặt Tiểu Tô mà, chỉ là thành công nên Tiểu Tô vả mặt ngược thôi, giáo sư Giang sắp xếp chuyện như chứ, nếu bản lĩnh năng lực quản đám cấp thì lúc đó đừng mở mồm đòi cho chứ!"