[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 486

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:11:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Da dẻ Tô Điềm trắng trẻo mịn màng, va chạm một chút chẳng sẽ đỏ lên sưng lên ?

 

Đâu giống đám đàn ông to xác như họ, da dày thịt chắc, quăng quật vài cái cũng chẳng , vẫn cứ tung tăng nhảy nhót như thường.”

 

, năm xe ba luồng tư tưởng.

 

Lãnh đạo và giáo sư Giang cảm thấy Tô Điềm tính tình ôn hòa, lát nữa đến bên chắc chắn sẽ xảy chuyện gì.

 

Tô Chấn Hưng và Thẩm Chính thì hiểu rõ Tô Điềm, hai họ luôn trong tư thế sẵn sàng, hễ chuyện là lập tức chắn mặt cô.

 

Lúc trong đầu Tô Điềm nghĩ nhiều như , những chuyện thể xảy lát nữa cứ để thuận theo tự nhiên.

 

Lúc trong đầu cô đều là những tài liệu dự án mới xem qua, não bộ hoạt động hết công suất, suy nghĩ lát nữa cần công việc gì, và nên như thế nào.

 

Trước khi tới đây cô dự án bên quan trọng, nếu Viện Lương và thầy sẽ bảo cô qua đây.

 

Tình hình cụ thể của dự án cũng là khi cô tới đây hôm qua mới nắm rõ, dự án quan trọng, nhưng ngờ quan trọng đến mức nha.

 

Lắp đặt cơ khí tàu chiến, cái cô vẫn là đầu tiên tiếp xúc, tình hình cụ thể cô cũng nắm chắc, chút m-ông lung, nếu thì chẳng đề nghị hiện trường xem xét tình hình lắp đặt thực tế.

 

Lắp đặt và bảo trì tàu chiến cũng thuộc chuyên môn cơ khí thì sai.

 

giữa các loại máy móc cũng rào cản nha, thử nghĩ xem máy móc ô tô và máy móc tàu thủy, hai cái thể giống ?

 

Cho nên , rốt cuộc là ai cho cái sự tự tin đó, để Viện Lương và thầy cho rằng cô mảng , và là một nhân tài ưu tú trong mảng cơ chứ?!

 

À , đúng là đây thầy Đường Lưu Quang quả thực nhồi nhét cho cô ít kiến thức.

 

Trong đó bao gồm cả mảng máy móc tàu thủy, nhưng những gì Tô Điềm chỉ là kiến thức sách vở, chắc chắn kinh nghiệm thao tác thực tế nha.

 

Khá lắm, Tô Điềm thầm thốt lên một câu khá lắm!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-486.html.]

Hơi một tí là quăng cô , Viện Lương và thầy gan đúng là lớn .

 

Viện Lương và giáo sư Giang, hai đúng là ứng với một câu .

 

Một dám , một dám tin!

 

Một dám đưa, một dám nhận!

 

Hai vị đúng là nhân tài, kỳ phùng địch thủ!

 

Chương 171 Một canh

 

Đến nơi, vẫn theo quy định cũ, bắt đầu đăng ký từ cổng, kiểm tra, xác định vấn đề gì mới căn cứ.

 

Ở đây kiểm tra còn nghiêm ngặt hơn bên đơn vị, gần như từ đầu đến chân đến từng sợi tóc cũng kiểm tra, thấy trận thế , Tô Điềm càng cảm thấy gan của thầy và Viện Lương đúng là lớn thật nha, cái nơi quái quỷ gì thế mà cũng dám đề cử cô tới, đây trẻ tuổi cần rèn luyện, đây là trẻ tuổi cần nếm trải sự tàn khốc của thế giới nha.

 

Trong lòng Tô Điềm ngừng oán thán, nhưng ngoài mặt vẫn lộ sắc thái gì.

 

Tô Chấn Hưng phía càng là kiểu từng thấy sự đời, sự kinh ngạc trong mắt hiện rõ mồn một, từ nhỏ sống ở nông thôn, khi quân ngũ đổi sang môi trường mới cũng coi như mở mang tầm mắt về một thế giới khác, lúc nhiệm vụ thỉnh thoảng cũng đến những môi trường lạ lẫm, nhưng nơi đúng là đầu tiên mở mang tầm mắt.

 

Chắc hẳn là căn cứ bí mật nhỉ, căn cứ chuyên nghiên cứu về một lĩnh vực nào đó, đều kiểm tra nghiêm ngặt, hóa đất nước còn thực lực , hèn chi trí thức cao cấp là nhân tài mà đất nước đều cần đến, một căn cứ cần bao nhiêu cơ chứ, bao nhiêu căn cứ nữa thì cần bao nhiêu nhân tài nữa đây.

 

Về phần Thẩm Chính và Tô Điềm thì biểu hiện cũng tương tự , bất kể trong lòng thế nào, vẻ bề ngoài đều tỏ bình thản, lúc Thẩm Chính liếc Tô Điềm thêm vài cái.

 

Trong lòng thầm khâm phục cô gái quân nhân nhỏ tuổi hơn , tầm tuổi thể nơi đặc biệt thế , con đường tương lai thể bao xa đây.

 

Tương lai rộng mở giới hạn, câu vô cùng phù hợp với Tô Điềm nha.

 

Lãnh đạo và giáo sư Giang phía , hai tuy nhưng vẫn dùng khóe mắt bí mật quan sát biểu hiện của ba trẻ tuổi phía .

 

Hai phát hiện ngoài trai cao lớn lộ rõ vẻ mặt ngạc nhiên , thì hai trẻ tuổi còn biểu hiện bình tĩnh nha.

 

 

Loading...