“Điều gây chấn động hơn là Tô Điềm đơn vị bằng xe lăn, những hiểu tình hình thấy cảnh .”
Truyền truyền , tin tức Tô Điềm lan rộng .
Từ thương, cho đến cuối cùng ai mà diễn biến thành què chân, tàn phế đôi chân.
Quả nhiên ứng với câu đó, nơi nào là nơi đó chuyện lê đôi mách nha.
Theo yêu cầu của Tô Điềm, giáo sư Giang đưa cho cô một phần tài liệu ghi chép, để cô quen , mới bàn đến chuyện khác.
Giáo sư Giang cũng trông mong Tiểu Tô tới cái là hai ngày giải quyết vấn đề, điều đó thực tế.
Ở trong ký túc xá, Tô Điềm xe lăn, xem tài liệu giáo sư Giang đưa, theo sát rời còn cả Tô Chấn Hưng và Thẩm Chính.
Hai họ thật sự theo sát rời, nhiệm vụ đưa Tô Điềm về thành phố Kinh an mới coi là thành viên mãn.
Tô Điềm cũng cảm thấy gì khó chịu, bên cạnh thêm hai thì chứ, còn thể giúp việc vặt nữa.
Khát đói đều chăm sóc, cuộc sống kiểu khiến Tô Điềm chút nghiện .
Cuối cùng cũng ườn một phế vật là chuyện hạnh phúc đến nhường nào, chí tiến thủ thì , ườn thì sai ở ?!
Trước đó ngủ đủ , tới đây, Tô Điềm thức trắng một đêm.
Tầm hơn năm giờ sáng hôm , Tô Điềm mới chịu nổi mà ngáp một cái, gục xuống bàn sách ngủ .
Bên cạnh một ngọn đèn bàn ánh vàng nhạt, ánh đèn hắt lên khuôn mặt nghiêng trắng nõn của Tô Điềm, hàng lông mi dài dày để một vệt bóng mờ mí mắt, một cách khác biệt.
Bên cạnh, một bóng dáng cao ráo cạnh cô một lát, ánh mắt lướt qua mu bàn tay lộ rõ mạch m-áu xanh của cô gái, dậy ngoài.
Vài phút , , tay bưng một chậu nước nóng.
Lấy khăn mặt nhúng , nước nóng hôi hổi thấm ướt khăn, dường như cảm thấy nóng mà lấy vắt khô, tiếng nước chảy róc rách vang lên.
Đưa tay , cẩn thận nắm lấy cổ tay trắng nõn của cô gái đang đặt bàn, đắp chiếc khăn lên mu bàn tay xanh nhạt.
Làm xong tất cả những việc , đàn ông nín thở.
Ngẩng đầu lên, bất thình lình chạm một đôi mắt đang bốc hỏa.
Ở cách đó xa, Tô Chấn Hưng trợn tròn mắt, chằm chằm đàn ông nào đó.
Mày đang cái quái gì thế hả?!
Đừng mà nhảm với tao, cái gì mà coi Điềm Điềm như em gái, ai đối xử với em gái như thế ?
Anh trai ruột còn chẳng đến mức nha!
Thẩm Chính, cái thằng ranh con đang mơ tưởng cái gì thế!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-481.html.]
Tô Chấn Hưng:
“Tao coi mày là đối thủ một mất một còn!
Mày em rể tao?!”
Có bệnh , não tắc nghẽn mạch m-áu mười năm thì cái chuyện súc sinh !
Chương 169 Một canh
Ra ngoài!!!
Quăng hai chữ, Tô Chấn Hưng hậm hực dậy ngoài, Thẩm Chính chắc chắn sẽ theo, chỉ cần Thẩm Chính đ-ánh mặt Tô Điềm thì nhất định sẽ ngoài.
Ngàn phòng vạn phòng, giặc nhà khó phòng nha, giờ đây Tô Chấn Hưng thấm thía sâu sắc ý nghĩa của câu , đây trong quân ngũ ai đó giới thiệu em gái cho đồng đội Tô Chấn Hưng thấy khá bình thường, đều là em đồng chí hiểu rõ tính cách của , em thành em rể, chuyện mà.
kể từ chuyện của Tú nhi , Tô Chấn Hưng đoạn tuyệt ý định giới thiệu em gái cho đồng đội , mặt lòng nha, sai là Tú nhi, ai Tô Điềm và em trong đơn vị ở bên , cuộc sống sai là ai chứ.
Hơn nữa đó Tô Chấn Hưng ý định giới thiệu Tô Điềm cho em trong quân ngũ, chỉ cảm thấy hợp.
Hồi đó tính cách và một phương diện của Tô Điềm phù hợp, thường thì các đồng chí nam trong quân ngũ tìm vợ đều thích kiểu dịu dàng hiền thục đảm đang, các đồng chí nam chẳng qua cũng chỉ mong vợ con đề huề, về đến nhà miếng cơm nóng để ăn, một bến đỗ ấm áp khi về nhà, chuyện gì xảy cũng sự ủng hộ và thấu hiểu của gia đình.
Người vợ quân nhân thì vẻ cao quý, nhưng nỗi gian truân trong đó chỉ những đích trải nghiệm mới thấu hiểu.
Cho nên mới tính cách của Tô Điềm vẫn là hợp, dịu dàng hiền thục thì cần , Tô Điềm dù là đây bây giờ, dịu dàng hiền thục đều liên quan, vợ con đề huề càng miễn bàn.
Tính chất công việc của Tô Điềm định sẵn là sẽ dành quá nhiều thời gian và tâm sức cho gia đình, lẽ phần lớn thời gian đều dành cho công việc, hiện tại cơ bản định hình , Tô Điềm việc quá bận rộn, thời gian ở nhà.
Sinh con càng cần nhắc tới, cho dù dành thời gian sinh , công việc của Tô Điềm định sẵn là thời gian chăm con.
Trên đây là nguyên nhân từ phía Tô Điềm, kết hợp với một đồng chí nam trong quân ngũ, cả hai đều thời gian, gia đình duy trì thế nào, việc nhà ai , con sinh ai chăm?
Đều là vấn đề, một đống vấn đề, còn điểm quan trọng nhất, nhất, nhất chính là, Thẩm Chính và Tô Điềm dây dưa với từ lúc nào thế?
Còn Thẩm Chính đây luôn giữ vẻ mặt gần nữ sắc, giả bộ giỏi thật đấy.
Giờ nghĩ , Thẩm Chính lẽ ngay từ đầu ý đồ với Tô Điềm , hèn chi đây cứ cảm thấy chỗ nào đó đúng.
Tô Chấn Hưng hậm hực ngoài, trong phòng bệnh Thẩm Chính thấy cảnh chẳng chút nôn nóng, dù sớm muộn gì cũng thôi, thong thả lấy chiếc khăn ấm mu bàn tay Tô Điềm xuống, sẵn tiện dời chậu nước sang một bên, để cô vô tình đụng trúng trong giấc ngủ, xong tất cả, Thẩm Chính mới sải bước ngoài.
Cạch một tiếng, mở cửa, còn kịp bước .
Một nắm đ-ấm lao thẳng tới, luồng gió từ nắm đ-ấm mang đủ cho thấy cú đ-ấm lực thế nào.
Nhận thấy hành động của Tô Chấn Hưng, Thẩm Chính phản xạ né cú đ-ấm .
Mà Tô Chấn Hưng thấy hành động của Thẩm Chính, trong lòng “ồ hố" một tiếng, càng thêm tức giận.
Khá lắm, còn dám né!