[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 466

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:11:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhìn thấy cành cây gãy bên đường, Lý Tự Hào tăng nhanh bước chân.”

 

Theo dự đoán, chắc chắn đang ở phía xa , bọn họ hành động nhanh một chút, tìm thấy còn thể theo kế hoạch mau ch.óng rời khỏi huyện thành.

 

Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ lưng, Lý Tự Hào đuổi theo Tô Điềm, còn phía đám Thẩm Chính thì tăng tốc đuổi theo những tên hung thủ phía .

 

Nhìn thấy tên đồng bọn của hung thủ g-iết hại, đám Thẩm Chính càng tăng thêm tốc độ.

 

Hai bên đều đang chạy đua với thời gian, xem ai là tìm thấy Tô Điềm .

 

Cùng với tiếng mưa rơi ào ào, Tô Điềm ở phía nhất cuối cùng cũng xuống núi.

 

Cô đột ngột từ núi lao xuống, bên lề đường.

 

Ây da, chẳng khéo quá , gặp quen .

 

Trên đường một chiếc xe ba bánh, một nam và một nữ đang xe, thấy đột nhiên từ núi lao , cả hai đều sững sờ một lúc.

 

Trong đó phụ nữ ngay lập tức nhận cô gái nhỏ chính là từng gặp ở nhà Trần Tam, bèn kín đáo liếc mắt đàn ông bên cạnh một cái.

 

Người đàn ông thấy ánh mắt của phụ nữ, ánh mắt trầm xuống.

 

Ngay khi hai đang dùng ánh mắt trao đổi, Tô Điềm bên giả vờ như phát hiện những hành động nhỏ của hai , vù một cái nhanh ch.óng chạy tới, nhiệt tình chào hỏi.

 

“Thím ơi, gặp , thật là khéo quá, thím và chú định ngoài ạ, tiện đường chở cháu một đoạn với?

 

Cháu cũng việc cần ngoài."

 

Nói xong, Tô Điềm tự nhiên như ở nhà tay chân thoăn thoắt leo lên xe, đặt m-ông xuống vị trí lệch một chút bên cạnh phụ nữ, :

 

“Thím ơi, thím dịch sang bên một chút , nhường cho cháu một chỗ với.

 

Đều là quen cả mà, lát nữa cháu bảo Trần Tam trả tiền xe cho thím, phiền thím ạ."

 

Nhìn xem, cái tâm lý của kỹ sư Tô cũng đúng là chẳng ai bằng.

 

Vừa mới trốn khỏi tay Trần Tam xong, mở miệng thể bảo Trần Tam giúp trả tiền .

 

Người phụ nữ hành động của Tô Điềm cho ngây , từng thấy cô gái nào tự nhiên như thế , đúng là sợ lạ là gì mà.

 

Người phụ nữ và đàn ông trân trân, cuối cùng vẫn đuổi xuống xe.

 

Sau đó đàn ông tiếp tục lái xe, phụ nữ lên xuống đ-ánh giá cô gái xinh xắn , mặt lộ nụ rạng rỡ, mở miệng :

 

“Con bé từ núi chui thế, nãy thím giật cả đấy, Tam nhi cùng cháu?

 

Nhìn bộ dạng của cháu, xảy chuyện gì ?"

 

“Hì hì, còn chuyện gì nữa ạ, vốn dĩ cháu định lúc trời mưa thì lên núi xem thử, cháu là thành phố về nông thôn bao giờ, núi phía chơi một chút xem săn con thú nào , ai ngờ gặp bầy sói chứ.

 

Bọn họ chắc chắn thể để một nữ đồng chí như cháu gặp chuyện nên bảo cháu xuống núi .

 

Cháu đang sợ đây , cháu về huyện thành bắt tàu hỏa về nhà luôn, nông thôn của các thím đáng sợ quá, còn cả sói nữa chứ?"

 

Tô Điềm dối cần nháp, lời thật giả lẫn lộn.

 

Gặp bầy sói là thật, bọn họ bảo cô cũng là thật, nhưng chuyện Trần Tam bọn họ xả cứu là giả, ai bụng như thế chứ.

 

Trên thế giới nhiều đến , ví dụ như Lý Tự Hào, ví dụ như Trần Tam, và ví dụ như...

 

đôi vợ chồng mắt ?!

 

Nghĩ đến đây, ánh mắt Tô Điềm trầm xuống, nhưng mặt vẫn mang nụ ngây thơ vướng bụi trần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-466.html.]

Chỉ thể gương mặt của Tô Điềm vốn dĩ cực kỳ tính lừa dối, cộng thêm khi ở nhà Trần Tam, biểu hiện của Tô Điềm cũng đường hoàng, tự nhiên, lẽ đúng là bạn của Trần Tam thật.

 

Vậy thì, chẳng ai thể ngờ một con tin thể ngang ngược ngay mắt kẻ bắt cóc như !

 

câu thế nào nhỉ, thiên đường lối ngươi , địa ngục cửa ngươi xông .

 

Hai vợ chồng âm thầm quét mắt gương mặt tinh xảo xinh của cô gái nhỏ, trong lòng bắt đầu thầm tính toán.

 

Ngay khi hai vợ chồng đang nghĩ cách đối phó, Tô Điềm ghế với vẻ vô tâm vô tính lên tiếng một nữa.

 

“Chú ơi, thím ơi, phía xe các thím chở thứ gì thế ạ?

 

Hai định ?

 

Cháu huyện thành, thuận đường ạ?

 

Vừa nãy cháu quên mất hỏi hai ."

 

Nghe thấy chủ đề nhạy cảm “phía ", hai vợ chồng ngay lập tức căng thẳng, ánh mắt về phía cô gái nhỏ, thấy cô dường như chỉ thuận miệng hỏi một câu mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Người đàn ông liếc mắt phụ nữ một cái, phụ nữ bèn đưa tay nắm lấy cánh tay Tô Điềm, nhiệt tình mở miệng :

 

“Thuận đường thuận đường, phía là chở hai con lợn đấy mà, định đưa đến nhà ở huyện thành.

 

Nhà đám cưới nên đặc biệt mua lợn b-éo nhà thím, thời gian gấp gáp quá nên còn giục bọn thím mau mang sang nữa."

 

“Ồ, ạ, thế thì quá, đám cưới thì hai còn thể tiện thể uống r-ượu mừng nữa."

 

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cô gái nhỏ, hai vợ chồng cảm thấy cô gái đúng là thành phố, trông thì vẻ ngốc, cũng quá dễ tin .

 

, cháu đói , là ăn chút gì , uống miếng nước nhé?"

 

Người phụ nữ lấy từ trong bọc đồ bên cạnh mấy cái bánh nướng cùng một bình nước, đưa trực tiếp về phía Tô Điềm.

 

Cúi đầu thứ đưa tới, mắt Tô Điềm chớp chớp, nhận thấy ánh mắt của hai bên cạnh đang sang, mặt Tô Điềm lộ một vẻ chán ghét rõ rệt.

 

Cô bĩu môi, mở miệng :

 

“Thôi cháu dùng , cái qua thấy ngon , còn cái bình nước là của thím dùng ạ, chúng dùng chung , vệ sinh ạ.

 

Ở nhà cháu uống nước đều cốc riêng của , dùng chung , ăn nước miếng của khác, cháu cứ nghĩ đến là chịu nổi , da gà da vịt nổi hết cả lên đây ."

 

Tính tiểu thư nổi lên, vô tâm vô tính, đắc tội với mà còn .

 

Hai vợ chồng thấy Tô Điềm , nụ mặt đều cứng đờ.

 

Cái nhà nào nuôi cái loại con gái thế , lời nãy chẳng rành rành là chê bai bọn họ ?!

 

mà, ăn nước miếng, nghĩ ...

 

đúng là chút kinh tởm thật.

 

Chiếc xe ba bánh kêu tạch tạch tạch về phía huyện thành, cùng với tiếng mưa rơi ào ào.

 

Phía , nhóm Lý Tự Hào đuổi đến ven đường, dấu vết xe ba bánh còn mới đường, hướng ... về phía huyện thành .

 

“Anh Lý, bây giờ, đuổi theo nữa ?"

 

Sẹo đao về hướng huyện thành, mở miệng hỏi.

 

“Đuổi chứ, chúng cẩn thận một chút, đừng để phát hiện."

 

Khóe miệng Lý Tự Hào lộ một nụ .

 

 

Loading...