[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 462

Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:11:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hiện giờ theo bên cạnh vị tổ tông là sẹo đao.

 

Nhìn Tô Điềm đang thong dong rửa mặt, sẹo đao hít một lên cũng xuống .”

 

Tô Điềm là trong cuộc chẳng chút cảm giác gì, rửa mặt xong, cô nghiêng đầu đàn ông hung dữ bên cạnh, mở miệng hỏi:

 

“Bữa sáng ăn gì thế?"

 

Sẹo đao:

 

...

 

Làm nghiên cứu bộ thể chút chí hướng nào khác , ngoài ăn chính là ngủ, cô là heo đấy ?!

 

“Ăn mì."

 

Trong lòng dù c.h.ử.i bới thế nào, sẹo đao vẫn mở miệng đáp hai chữ.

 

Ngay khi hai đang chuyện, tiếng gõ cửa “đùng đùng đùng" truyền tai họ.

 

Nghe thấy tiếng gõ cửa, phản ứng đầu tiên của sẹo đao là xách Tô Điềm ném trong phòng, đó đóng cửa .

 

Làm xong tất cả những việc , sẹo đao mới mở cửa, còn hai khác trong sân cũng dán mắt động động tĩnh ở cổng lớn.

 

Sẹo đao mở cửa, thấy thím ngày hôm qua.

 

“Tam nhi, đây đây đây, mì xong , chú của cháu bảo thím mang sang đây."

 

“Làm phiền thím , đưa cho cháu ."

 

Sẹo đao đưa tay đón lấy, cái nhà nghiên cứu kiểu cách sẽ mẩy, nên bát mì là do sẹo đao sáng sớm sang nhờ thím cho.

 

Trong khí dường như tỏa mùi hương của thức ăn, ngay khi sự chú ý của mấy đều tập trung ở phía cổng lớn, đột nhiên tiếng “cạch" một cái.

 

Cục diện bỗng trở nên căng thẳng, thấy động tĩnh trong phòng, mấy đang canh giữ dự định tay.

 

Nên giải quyết đàn bà bên ngoài , là ấn cái con tin yên phận trong phòng?!

 

Sau đó mấy đầu , liền thấy một bóng dáng mảnh khảnh từ trong phòng bước , tay cô còn cầm bát đũa, chẳng thèm đoái hoài gì đến những khác, trực tiếp chằm chằm cái nồi tay sẹo đao.

 

Cô thản nhiên và ưu nhã mở miệng một câu:

 

“Ăn sáng ?"

 

Ăn...

 

ăn cơm?!

 

Cái tình hình căng thẳng như dây đàn thế , cô chỉ nghĩ đến việc...

 

ăn cơm!

 

Còn nữa, liệu quá tự nhiên quá ?

 

Ai cho cô ngoài hả, tự nhiên như , đây là nhà cô chắc?!

 

Xác định là nhân tài đặc biệt ?

 

Cái nhân tài đặc biệt , kiếp là heo đầu t.h.a.i !!!...

 

“Ây da, Tam nhi, đây là bạn cháu , còn là một cô gái nhỏ nữa chứ, hèn chi cháu chăm sóc đặc biệt như , bạn của cháu qua thấy xinh quá chừng, mau mau, cho bạn cháu ăn cơm , đừng để con bé đói."

 

Người thím ở cửa nhiệt tình mở miệng , ánh mắt đ-ánh giá quét lên quét xuống cô gái xinh xắn trong sân vài .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-462.html.]

 

Trong lòng thì thầm lẩm bẩm, trông cũng xinh xắn đấy chứ, một cô gái như bạn với Tam nhi nhỉ?

 

Trong thôn những khác Tam nhi ở bên ngoài gì, nhưng cũng Tam nhi ở ngoài chẳng việc gì , phận cô gái nhỏ , e là vấn đề .

 

Nhận thấy ánh mắt của phụ nữ sang, Tô Điềm mỉm ngước mắt đối phương, thậm chí còn nhiệt tình mở miệng chào hỏi:

 

“Chào thím ạ."

 

“Ơ, chào cháu, , các cháu ăn sáng , thím phiền nữa, thím về đây."

 

Người thím lui ngoài, thuận tay còn đóng cửa giúp họ.

 

Mãi đến khi đóng cửa , phụ nữ mới thở phào một nhẹ nhõm, tình hình chẳng nữa, cứ thấy nguy hiểm thế nào , cái khí đó khiến thấy rợn cả tóc gáy.

 

Nghĩ đến đây, phụ nữ vội vã chạy .

 

Cách một cánh cửa, trong sân, sẹo đao bưng một nồi mì, Tô Điềm đang thong dong trong sân, gân xanh trán nảy lên hai cái, một lát mới hít sâu một , mở miệng cảnh cáo:

 

“Ai cho cô ngoài?

 

Lần đến cô phép ngoài."

 

“Biết , chẳng chuyện gì , cũng định bỏ trốn ."

 

Tô Điềm vân đạm phong khinh đáp một câu, bộ dạng căng thẳng của mấy họ, Tô Điềm , tiếp tục “phì" một tiếng vui vẻ mở miệng:

 

“Yên tâm , cũng ngu đến thế, đây là địa bàn của các mà, hơn nữa chỉ một phụ nữ, cầu cứu cũng vô dụng thôi, ba các lẽ đối phó nổi một phụ nữ ?"

 

sớm từ bỏ ý định chạy trốn , với các là một phe mà, xem cái bộ dạng tiền đồ của các kìa, còn căng thẳng hơn cả ?

 

còn sợ, các sợ cái gì?"

 

Vẫn là câu đó, tính sát thương lớn nhưng tính sỉ nhục cực cao, những lời của Tô Điềm khiến mấy gã đàn ông đều chút đỏ mặt tía tai, là vì tức giận.

 

Cái gì mà bọn họ sợ hãi, bọn họ mới sợ.

 

Còn nữa, cái nhà nghiên cứu bệnh , đúng như Lý Tự Hào , bệnh nặng!

 

Làm gì con tin nào rơi tay kẻ mà dám ngang nhiên ăn ngủ như thế?

 

Ngay khi mấy đang tức giận, Tô Điềm tự giác bắt đầu ăn bữa sáng, tục ngữ đúng mà, tự tay cơm no áo ấm.

 

Còn về tình huống , Tô Điềm thực sự cầu cứu, ba gã đàn ông to xác, với cái hình nhỏ bé của Tô Điềm, cộng thêm thím lúc nãy, còn chẳng đủ cho khởi động chân tay nữa là!

 

Hơn nữa, cầu cứu lúc nãy chỉ mang trăm hại mà một lợi, đến lúc đó chẳng những cứu , mà trái còn thực sự trở thành tù nhân giam cầm.

 

Tổn thất cái “giang sơn" mà cô khó khăn lắm mới gây dựng đó mất.

 

Vừa ăn, đầu óc nhanh ch.óng suy nghĩ.

 

Từ bỏ việc chạy trốn chắc chắn là thể, nhưng tìm cơ hội, nếu chạy trốn mà bắt thì sẽ cơ hội thứ hai .

 

Ngồi xổm trong sân, Tô Điềm ăn mì, ánh mắt bất động thanh sắc quét qua cách bố trí trong sân.

 

Trong sân ba , cộng thêm Lý Tự Hào về, tổng cộng là bốn .

 

Một chọi bốn, quả thực là nan giải.

 

mà, cơ hội luôn dành cho chuẩn , mà Tô Điềm thì luôn ở trạng thái sẵn sàng.

 

Lúc , ở bên thím về đến nhà lập tức đóng cổng , thở hồng hộc.

 

 

Loading...