[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 449
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:58:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghe bên ngoài một câu em gái Tô, hai câu em gái Tô, Tô Chấn Hưng trong xe nổi hết cả da gà da vịt lên.”
Giơ tay, mở cửa xe.
Nghe thấy tiếng động, Tần Dương vội vàng lùi hai bước, để cửa xe từ từ mở .
Thẩm Chính cách đó vài bước chân thấy tiếng mở cửa, ánh mắt lập tức dán c.h.ặ.t cánh cửa xe đang mở.
Ngay khi họ tưởng rằng sẽ thấy một dáng mảnh khảnh bước xuống xe, thì trong tầm mắt xuất hiện một dáng vai u thịt bắp.
Dáng đó bước từ ghế lái, còn rõ mặt, Tần Dương và Thẩm Chính cảm thấy... quen thuộc!
Quen mắt, quá quen mắt luôn!
Đây con nó chẳng là Tô Chấn Hưng ?!
Hình ảnh trong tưởng tượng và hiện thực mang sự xung kích khiến Tần Dương cũng chút chịu nổi.
Em gái Tô trong nháy mắt biến thành Tô Chấn Hưng thô kệch?
Thẩm Chính lập tức dời mắt chỗ khác.
Tần Dương:
“Chuyện là ?”
“Sao nữa?
Nhìn thì nổi ?”
Tô Chấn Hưng nhe răng, nở nụ rạng rỡ lời mỉa mai bọn họ.
Nào nào nào, , nụ rạng rỡ .
A ha ha ha!
Kinh ngạc , bất ngờ , kích thích !
Tác giả lời :
Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng b.o.m mìn hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 16:
18:
21 ngày 22-11-2023 đến 18:
06:
29 ngày 22-11-2023 nhé~
Cảm ơn thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng:
Hải Đường Lê Hoa Miêu - 30 chai;
Cảm ơn sự ủng hộ của dành cho , sẽ tiếp tục nỗ lực!
Chương 157 Một năm bảy
◎Phần 1◎
“Sao là , chiếc xe chẳng là của em gái Tô ?”
Tần Dương là tâm cơ gì, nghĩ , lời thốt liền nhận thấy rõ ràng Tô Chấn Hưng càng thêm hả hê.
Ngay cả Tần Liễu mới tới phía thấy xe bước xuống một gã đàn ông lực lưỡng cũng ngẩn , thấy Tô Điềm chiếc xe hai ba , nhưng lái xe , hơn nữa lời Tần Dương nãy, rõ ràng hai quen , chuyện là thế nào.
Còn thế nào nữa, chẳng qua là kẻ tính toán sai lầm thôi?
Biết ngay hai sẽ thành thật mà, tới Bắc Kinh chắc chắn sẽ tìm Điềm Điềm nhà , nhưng toan tính của hai đều đổ bể hết , vì Tô Điềm hiện tại còn ở Bắc Kinh nữa, chuyến hai họ đừng hòng thấy em gái .
Tô Chấn Hưng luôn cảm thấy Thẩm Chính và Tần Dương gì đó , đang ủ mưu gì, tóm Tô Chấn Hưng cảm thấy việc ngăn chặn sự qua giữa đối phương và Điềm Điềm là lựa chọn đúng đắn.
“ ở đây , còn hỏi các đấy, chặn đường phía là ý gì, chuyện với Điềm Điềm nhà chúng ?
cho các nhé, thể nào , Điềm Điềm công tác , trong thời gian ngắn là thể về .”
Rõ ràng Tô Chấn Hưng cũng là một giấu chuyện, mở miệng toạc hết.
Đi, công tác!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-449.html.]
Sao mà trùng hợp thế chứ, họ về Bắc Kinh thì Tô Điềm công tác?
Nhìn kỹ Tô Chấn Hưng một lát, trông giống như đang đùa.
Vậy, đây, ở đây, Thẩm Chính chuyến coi như công cốc !
Tần Dương thầm cảm thương cho em một phen, đúng là quá khó khăn mà, vất vả lắm mới gặp một cô gái thích, thế bản Thẩm Chính thì ở trong quân ngũ, Tô Điềm thì công việc cũng bận rộn kém, cứ tình hình của hai , tương lai liệu thực sự tu thành chính quả ?
Sao mà chẳng thấy tin tưởng chút nào thế .
Tần Dương nghĩ thầm nếu hai kết hôn, chẳng mấy tháng thậm chí một năm mới gặp một ?
Yêu đương kiểu Plato cũng đến mức phóng đại như chứ!
Rõ ràng Thẩm Chính cũng thấy lời Tô Chấn Hưng , trong lòng cũng thoải mái cho lắm, khẽ cau mày.
Thấy Thẩm Chính cau mày, những khác đều trong đầu đang nghĩ gì, nhưng chắc chắn là chuyện đáng phiền lòng .
Được , em gái Tô ở đây, trong xe chỉ một Tô Chấn Hưng, Tần Dương vẫn khách sáo lên tiếng một câu:
“Tô Chấn Hưng, chúng định ăn cơm, cùng ?”
“Thôi bỏ , còn việc, các cứ ăn .”
Tô Chấn Hưng trực tiếp từ chối, trong lòng thầm lẩm bẩm, quan hệ của họ từ bao giờ mà thế , còn cùng ăn cơm, thôi , sợ khó tiêu lắm.
Tiếp theo thì còn việc gì nữa, hai bên lượt lên xe, ai đường nấy.
Bên , ba xe, Tần Liễu lái xe hai hé răng phía , tò mò lên tiếng.
“Người nãy là ai thế ạ?
Cũng họ Tô, là nhà Tô Điềm ?”
“ , họ Tô Điềm, trông vẻ giống lắm đúng ?”
Tần Dương đáp một câu.
“Rất giống đấy chứ.”
Tần Liễu xong câu , nhận thấy ánh mắt kinh ngạc của hai phía qua, liền vội vàng giải thích:
“Em giống Tô Điềm, mà là giống Tô Minh Quảng, tức là bác cả của Tô Điềm, chắc hẳn là bố của nãy.
Ý em là hai bố con họ giống , trông cứ như đúc từ một khuôn .”
“Sao chú quen bố của Tô Chấn Hưng?”
Tần Dương thắc mắc.
“Ơ?
Em ạ?”
Tần Liễu hỏi một câu, nghĩ hình như đúng là từng chuyện , thế là bắt đầu giải thích nữa:
“Lần em khởi nghiệp mở nhà máy , cái công trình xây dựng nhà máy đó em giao cho Tô Minh Quảng, còn là do Tô Điềm giới thiệu lúc đầu đấy, vả em và Tô Điềm bây giờ là đối tác , Tô Điềm góp vốn bằng kỹ thuật...”
Tiếp đó Tần Liễu liến thoắng kể một chuyện, mà Tần Dương ở hàng ghế mắt chữ O mồm chữ A.
“Tô Điềm còn cái nữa ?
Thẩm Chính, chuyện ?”
Tần Dương trợn to mắt sang chỗ bên cạnh.
Thẩm Chính nhếch môi, trong mắt thoáng hiện một nụ nhạt, thản nhiên đáp một câu:
“Cô cái gì mà chứ?”
Tần Dương cạn lời, chậc chậc chậc, cái giọng điệu xem.
Một vẻ mặt tự hào lây, em gái Tô nhà quan hệ gì với Thẩm Chính nhà chứ?
Muốn khoe khoang thì cứ đợi đến lúc đuổi kịp hãy , thái độ bây giờ sớm quá đấy.
Tần Dương thầm lầm bầm trong lòng, rõ ràng cảm nhận Thẩm Chính bên cạnh tâm trạng hơn nhiều.
đúng là trùng hợp thật, họ mới tới Bắc Kinh thì Tô Điềm công tác ngay, đúng là... cạn lời.