[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 448
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:58:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ để cho chắc chắn thì vẫn nên dọn dẹp một chút, xác định vấn đề gì mới thể yên tâm khỏi cửa.
Tô Điềm tất nhiên nơi ở của canh gác, nhưng sợ vạn nhất chỉ sợ nhất biến cố thôi.”
“Anh Hoàng, thời gian tới vắng thì đừng để thím Vương qua dọn dẹp nữa, để lúc nào về thì bảo thím qua dọn cũng .”
Tô Điềm dọn dẹp đồ đạc xong, khỏi phòng sách với Hoàng Khâm đang đợi ở ngoài phòng khách.
“Được, lát nữa sẽ báo cho thím một tiếng.
Chuyến chúng hai cùng cô, sẽ để vài trông coi chỗ ở , gì bất thường họ sẽ xử lý thỏa cả, cô cứ yên tâm .”
Hoàng Khâm cũng mở miệng đơn giản về sự sắp xếp của mấy họ.
Họ mấy bảo vệ Tô Điềm, ngoài Hoàng Khâm lộ diện thì trong tối vẫn còn vài nữa.
Chuyến hành trình Viện trưởng Lương bên đều sẽ thu xếp, bất kể là ăn ở hành trình và nhân sự đều sẽ sắp xếp, nên họ cần quá đông theo cùng.
“Đã , thời gian cũng sắp đến nhỉ, xe phái đến tới ?”
Tô Điềm bên ngoài.
“Đã tới , đang chờ ở cửa.”
“Vậy thì thôi.”
Tô Điềm xong, hành lý Hoàng Khâm đón lấy, hai một một ngoài.
Bên ngoài một chiếc xe màu đen chờ sẵn, Tô Điềm mở cửa xe , Hoàng Khâm thì ở vị trí bên cạnh Tô Điềm.
Tài xế phía thấy hai lên xe, qua gương chiếu hậu một cái thu hồi ánh mắt, lên tiếng :
“Đồng chí Tô, chúng trực tiếp ga tàu hỏa, đến ga sẽ khác đón cô và cùng xuất phát.”
“Vâng, phiền .”
Tô Điềm mỉm , khách sáo .
“Không gì.”
Lát , chiếc xe từ từ khởi động.
Chuyến tàu hỏa lúc sáu giờ sáng, khi đến ga tàu, Tô Điềm gặp ba đồng chí cùng chuyến , lẽ là cân nhắc đến việc Tô Điềm là con gái nên trong phái đến một đồng chí nữ, trông chừng ngoài ba mươi tuổi.
Bên Tô Điềm lên tàu hỏa, hai tiếng , tám giờ, Tô Chấn Hưng đến nơi ở của Tô Điềm, nhận chìa khóa xe từ tay canh gác gần đó lái xe rời .
Tô Chấn Hưng rành đường xá Bắc Kinh lắm nên tốc độ lái xe khá chậm, gần như là nhận đường.
Khi chiếc xe đó chầm chậm đường, một nhóm ở đại viện đúng lúc thấy.
Nhóm đại viện cũng lái xe, từ ngã ba đường thấy tốc độ rùa bò phía , Tần Dương xe khỏi bật .
“Ối giời ơi, Thẩm Chính , ai lái xe thế nhỉ, tốc độ đúng là lợi hại thật đấy, đây là sợ quẹt sợ xước sợ xe chạy nhanh quá , từng thấy ai lái xe như thế bao giờ luôn.”
Tần Dương phấn chấn hẳn lên, thẳng dậy, trêu chọc một câu còn với Tần Liễu đang lái xe:
“Tiểu Lục, nhấn ga lên, vượt qua , nhất định xem xem là ai lái xe kiểu mới .”
“Rõ ạ, tốc độ thì vượt qua chỉ trong vòng một nốt nhạc.”
Tần Liễu nhấn ga một cái, chiếc xe thấy chút quen mắt nhỉ?
Nhìn một lúc, Tần Liễu nhận , đây hình như là xe của Tô Điềm mà.
Nhìn kỹ , đúng là thật!
Cái chân đang nhấn ga lập tức nới lỏng, ngoan ngoãn giảm tốc độ theo phía .
Tần Dương nhận động tác của Tần Liễu, liếc mắt qua, hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-448.html.]
“Sao thế?
Không ?”
“Anh, ơi, đua xe .”
Tần Liễu uyển chuyển mở lời.
“Đua xe cái đầu chú , tốc độ thì chúng là vượt xe bình thường thôi.”
Tần Dương mắng một câu, tiếp tục :
“Nếu chú thì để !”
“Anh ơi, chiếc xe phía là xe của đồng chí Tô đấy.”
Tần Liễu dứt lời, Thẩm Chính ở hàng ghế thấy chữ “Tô” thì lập tức về phía Tần Liễu.
Tần Dương sững một lúc, đầu thấy động tác của Thẩm Chính cũng rướn cổ chiếc xe phía .
Xe của Tô Điềm, điều đó nghĩa là trong xe chắc chắn là Tô Điềm ?
là duyên phận thật, nhân sinh hà xứ bất tương phùng, chẳng là gặp .
Cái đất Bắc Kinh lớn lớn nhỏ nhỏ, gặp chính là duyên phận.
“Nhanh nhanh nhanh, lái qua đó , đúng lúc chào hỏi một tiếng lát nữa trưa cùng ăn cơm.”
Lúc Tần Dương chuyện còn liếc Thẩm Chính một cái, thấy đối phương từ chối, trong lòng thầm nhủ... vẫn là hiểu tâm tư của em Thẩm Chính nhất mà.
Vì để em thoát ế, Tần Dương cảm thấy chính lúc tìm đối tượng cũng từng nỗ lực đến mức .
“Vậy , đúng lúc em cũng chuyện với cô .”
Tần Liễu suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng , sẵn tiện báo cáo tiến độ nhà máy cho Tô Điềm một tiếng.
Nhìn thao tác, một cú ngoặt xe điệu nghệ, xe chuyển động mượt mà vượt qua chiếc xe phía .
Còn trong xe, Tô Chấn Hưng vượt xe thì chẳng thấy cảm giác gì, nhưng thấy xe vượt lên xong đỗ bên lề đường thì liền cau mày, mấu chốt là đỗ xe thì đỗ , đằng đỗ như chắn hết cả đường, Tô Chấn Hưng chẳng lái nữa.
Thấy cảnh , Tô Chấn Hưng đạp phanh, định hạ cửa kính xe xuống thì thấy trong chiếc xe phía bước xuống một dáng quen thuộc chịu nổi.
Ối giời ơi, đây chẳng là cái gã Tần Dương ch-ết tiệt ?
Ở đây mà cũng gặp , đúng là nghiệt duyên!
Ngay lúc Tô Chấn Hưng đang thầm lầm bầm thì bên Tần Dương tới cạnh xe Tô Chấn Hưng.
Sau đó Tô Chấn Hưng thấy xe phía bước xuống thêm một nữa, kỹ , con nó là Thẩm Chính!
là một đủ, đụng hẳn hai , hôm nay cửa xem ngày !
“Cộc cộc cộc”, bên ngoài, Tần Dương gập ngón tay gõ gõ cửa kính xe, lớp phim dán mờ cửa kính, Tần Dương rõ bên trong.
chiếc xe là của Tô Điềm, bên trong chắc chắn là em gái Tô .
Không nghi ngờ gì nữa, nghĩ đến đây, Tần Dương cúi , gương mặt đó ghé sát cửa kính xe, mặt nở nụ rạng rỡ.
“Em gái Tô ơi, đúng là duyên phận thật nha, thế mà cũng gặp , đúng là nhân sinh hà xứ bất tương phùng mà.
Đã gặp tức là duyên, chúng cùng ăn một bữa cơm nhé?”
Qua lớp kính cửa xe, Tô Chấn Hưng trong xe gương mặt phóng đại của Tần Dương ở cự ly gần, vẻ mặt chê bai lùi một chút.
Tần Dương bên ngoài đợi một lúc, thấy trong xe động tĩnh gì, thắc mắc một lát nữa nở nụ rạng rỡ, lên tiếng :
“Em gái Tô ơi, em gái Tô, dẫu cũng gặp , chào hỏi một tiếng mà?”