[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 443

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:58:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh bảo ai là đàn bà hả, mới là đồ ái nam ái nữ , cái bản mặt mặt trắng nhỏ của .

 

Đại nam nhi thì giống như đây , cao ráo, nước da khỏe mạnh, đôi lông mày rậm mắt to của xem, trông mới giống đàn bà .”

 

Tô Chấn Hưng cũng thuộc loại mồm miệng độc địa đền mạng, mở miệng khiến Tần Dương tức nổ đom đóm mắt.

 

“Tô Chấn Hưng, bệnh , đ-ánh nh-au ?

 

cho , nếu đang ở tàu hỏa, tin là nện cho một trận !”

 

“Hì hì hì, nếu tàu, chắc giẫm chân .”

 

Tần Dương:

 

con nó, sĩ khả sát bất khả nhục! (Sĩ t.ử thà ch-ết chứ chịu nhục)

 

Tô Chấn Hưng:

 

“Đ-ánh cũng xong!”

 

Bên cạnh chỗ của ba còn một thanh niên đang , ngay sát vách Tô Chấn Hưng, thấy mấy lời qua tiếng gay gắt, ánh mắt liền liếc về phía Thẩm Chính ở hàng ghế đối diện.

 

Đồng chí ơi, khuyên can hai bạn của một chút ?!

 

Nhận ánh mắt của nam đồng chí , Thẩm Chính mím môi, đó dựa ghế, nhắm mắt , bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

 

Thẩm Chính tỏ vẻ:

 

“Không , tàu hỏa hai đ-ánh nh-au , cùng lắm là cãi vã vài câu thôi.”

 

Việc cấp bách hiện tại là, khi đến Bắc Kinh để giải quyết Tô Chấn Hưng, đừng để đến lúc đó ông họ suốt ngày lẽo đẽo theo Tô Điềm.

 

Tô Chấn Hưng là trai, họ thôi, mà Thẩm Chính cảm thấy ruột cũng bám bằng !

 

Quả nhiên, Tô Chấn Hưng và Tần Dương cãi cọ vài câu xong cũng im lặng tiếng, dù cũng là nơi công cộng, ầm ĩ lên thì cho lắm.

 

Suốt dọc đường, ba giả vờ như quen , giao lưu, tán gẫu, cũng giúp đỡ lẫn .

 

Mặt khác, phía Bắc Kinh vẫn ba bọn họ sắp sửa tới nơi.

 

——

 

“Reng reng reng, reng reng reng...”

 

Tại nhà họ Tô, khi tiếng chuông điện thoại vang lên, Tô Minh Quảng ngoài , Tô Minh Kinh cũng ở nhà máy từ sáng sớm, lúc trong nhà chỉ còn mỗi Tô An Bang, ngay cả Lý Quần Anh cũng vắng.

 

Khi thấy tiếng điện thoại trong nhà reo lên, Tô An Bang đang chơi với mấy đứa trẻ gần cửa.

 

Cứ ngỡ là chị gái gọi điện về nhà, đôi chân ngắn cũn chạy lạch bạch phòng nhấc máy lên gọi một tiếng:

 

“Chị!”

 

Ở đầu dây bên , Tô Chấn Hưng mới xuống ga tàu hỏa gọi điện, thấy tiếng “Chị” của An Bang thì vẻ mặt thật khó tả.

 

“Là , Tô Chấn Hưng, cả đây, gọi .”

 

Tiếp đó Tô Chấn Hưng hỏi:

 

“Những khác trong nhà ?

 

Đều nhà ?”

 

“Bố , ngoài , bác cả công trình , chỉ em ở nhà thôi, cả gọi điện việc gì ạ?”

 

Tô An Bang mở miệng hỏi.

 

“Cũng việc gì lớn, em địa chỉ nhà , cho một tiếng, qua đó.”

 

Trước đây Tô Chấn Hưng chỉ s-ố đ-iện th-oại bên , cũng từng nghĩ trong thời gian ngắn sẽ đến Bắc Kinh, nên cũng địa chỉ cụ thể.

 

May mà Tô An Bang , cái miệng nhỏ liến thoắng địa chỉ nhà, thêm vài câu nữa Tô Chấn Hưng mới cúp máy.

 

Tô An Bang cúp điện thoại xong mới phản ứng , Chấn Hưng đến Bắc Kinh ?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-443.html.]

 

Lúc nhà họ Tô ngoại trừ An Bang là một nhóc tì thì chẳng lớn nào ở nhà, một lúc vô tư chạy ngoài chơi tiếp.

 

Mà lúc , Tô Điềm vẫn đang ở đơn vị.

 

Tối qua thức trắng cả đêm, bốn giờ sáng Tô Điềm mới từ phòng thí nghiệm trở về văn phòng, ngủ ba tiếng trong văn phòng, bảy giờ phòng thí nghiệm.

 

Ở lỳ trong đó thêm hơn nửa ngày, lúc khỏi phòng thí nghiệm trời tối mịt.

 

Cô một về phía nhà ăn, nửa đường thì gặp thầy Đường Lưu Quang.

 

“Tô Điềm, Tô Điềm, đợi chút, đợi một chút chuyện với em, em đang nhà ăn ?”

 

Đường Lưu Quang thấy Tô Điềm gật đầu, bèn sang bảo trợ lý phía :

 

“Cậu đến nhà ăn lấy một suất cơm, lát nữa mang đến văn phòng Viện trưởng Lương cho .”

 

“Đi , chuyện với em.”

 

Đường Lưu Quang xong hiệu cho Tô Điềm theo.

 

Thấy động tác của thầy, Tô Điềm còn nữa, theo thôi!

 

Đi lưng thầy, Tô Điềm giơ tay xoa xoa cổ tay mỏi nhừ mở miệng hỏi:

 

“Thầy ơi, thầy tìm em việc gì mà còn đến văn phòng Viện trưởng Lương để bàn bạc ạ?”

 

“Chuyện chính sự, chẳng là trùng hợp gặp nên để em phát biểu ý kiến một chút .

 

Thầy từng tuổi , chẳng lẽ hỏi ý kiến của những trẻ tuổi các em , đổi tư duy sẽ lợi cho công việc mà!”

 

Đường Lưu Quang xong liền về phía Tô Điềm, thấy quầng thâm mắt của cô, tiếp:

 

“Dạo dự án bận lắm , quầng thâm mắt của em sắp đuổi kịp gấu trúc đấy.”

 

“Lúc nào mà chẳng bận hả thầy, bao nhiêu là việc, là thầy giúp em trông coi vài ngày, để em nghỉ ngơi một chút ?”

 

Tô Điềm hì hì trêu chọc.

 

“Mơ đấy, việc của , trẻ tuổi thế đừng mặt già như thầy đây mà bán t.h.ả.m.”

 

Đường Lưu Quang do dự đáp một câu.

 

Hai tiếp tục về phía văn phòng Viện trưởng Lương, nãy giờ thầy mấy câu đó, Tô Điềm cũng đoán đối phương tìm lẽ là chuyện gì.

 

Chẳng thầy mới về , ý của thầy chắc là xin dự án mới .

 

Trước khi thầy về, một cô và Viện trưởng Lương nhắc đến việc sắp xếp công việc khi thầy , Viện trưởng Lương từng tiết lộ một chút là khi thầy về thể sẽ dẫn dắt dự án mới.

 

Đối với dự án mới của thầy, Tô Điềm thông tin gì, Viện trưởng Lương , hôm qua khi đón thì thầy cũng nhắc đến chuyện .

 

Vài phút , Đường Lưu Quang và Tô Điềm đến văn phòng Viện trưởng Lương.

 

Gõ cửa, thấy Viện trưởng Lương ở bên trong đáp một tiếng, họ liền đẩy cửa bước .

 

Viện trưởng Lương thấy lão Đường dẫn Tô Điềm thì khẽ nhướn mày.

 

Sao đưa cả tiểu Tô tới đây?

 

“Lão Đường, thế nào, dự án mới định để Tô Điềm nhóm dự án của ông ?”

 

Viện trưởng Lương đùa một câu.

 

Tuy nhiên, vô tâm, hữu ý.

 

Đường Lưu Quang thấy lời của Viện trưởng Lương thì ánh mắt chợt lóe lên, đó sang Tô Điềm bên cạnh.

 

Hình như cũng thể nha, năng lực thì nhiều việc mà, Tô Điềm trẻ như , gánh vác hai dự án cũng là chuyện bất khả thi.

 

Nghe thấy lời của Viện trưởng Lương, Tô Điềm vốn đang ung dung tự tại bỗng chốc thẳng lưng, nghiêm túc mở miệng :

 

“Viện trưởng Lương, đừng đùa như chứ ạ, hai dự án, ngài lấy mạng em ?!”

 

 

Loading...