[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 440

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:57:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tuy đó chỉ những tiếp xúc ngắn ngủi nhưng Lục Tồn thể khẳng định Tô Điềm nhất định thông minh.

 

Lúc nãy khi gặp ở sảnh chờ tàu, tay cô đang cầm một cuốn sách chuyên ngành độ khó cao, cuốn sách Lục Tồn từng mượn thầy, nhưng câu trả lời của thầy là độ khó quá lớn, đối với thử thách.

 

Có lẽ vì mượn nên mới nhớ mãi quên, lúc nãy thấy cuốn sách tay Tô Điềm mới mạo lên tiếng.”

 

Cuốn sách giờ cũng là của ai , tám chín phần mười là thầy đưa cho tiểu sư .

 

Cuốn sách đối với một như còn độ khó, mà thầy đưa cho tiểu sư Tô Điềm xem, chẳng nghĩa là tiểu sư còn giỏi hơn cả ?

 

Vị sư mới quen cứ liên tục liếc , Tô Điềm giả vờ phát hiện cũng .

 

lúc Tô Điềm đang mải chuyện với thầy, nên cũng bận tâm lắm đến việc sư thường xuyên .

 

Lúc nãy Hoàng Khâm đỗ xe ở một chỗ xa cửa , chuyện Tô Điềm dẫn thầy đến chỗ đỗ xe.

 

Đường Lưu Quang thản nhiên bước lên xe của Tô Điềm, ngược là vị sư bên cạnh một nữa sốc tâm lý.

 

Chiếc xe ... là của tiểu sư ?

 

Hơn nữa Lục Tồn nhận nam đồng chí luôn theo bên cạnh Tô Điềm dường như cũng đơn giản.

 

Tiểu sư thật sự là màng đến sống ch-ết của đám sư bọn họ mà, xuất sắc quá mất, nổi bật lên cái sự vô dụng của bọn họ .

 

Hèn chi thầy coi trọng như thế, thể tưởng tượng , so với tiểu sư , đám sư bọn họ đều “thất sủng" hết , từ nay về trong lòng thầy chỉ một tiểu sư là học trò thôi.

 

Đường Lưu Quang xe, chuyện với Tô Điềm một hồi lâu, đó phát hiện Lục Tồn im thin thít.

 

“Sao lên tiếng thế, với em đột nhiên đến đón thầy?

 

Thầy cũng báo cho em chuyện thầy về ?"

 

Đường Lưu Quang sang hỏi Lục Tồn một câu.

 

Nghe thầy hỏi, Lục Tồn mới sực tỉnh, vội vàng trả lời:

 

“Em tin từ phía sư Chu, sư Chu tin từ phía Viện trưởng Lưu ạ.

 

Biết thầy sắp về Kinh Thị nên em đặc biệt xin nghỉ để chạy tới đây..."

 

Ngại ngùng gãi gãi gáy, Lục Tồn tiếp:

 

“Không ngờ gặp tiểu sư cũng đến đón thầy, đúng là trùng hợp quá ạ."

 

“Xin nghỉ gì chứ, thầy về thì về thôi, lúc nào gặp chẳng ?

 

Em còn đặc biệt xin nghỉ, lỡ như lãnh đạo ý kiến thì công việc của em tính ?

 

, em việc ở đơn vị thế nào, quen ?"

 

“Cũng ạ, lúc đầu chút quen, thầy cũng đây bận rộn như , đột nhiên nhàn rỗi hẳn , nhất thời là thích ứng ."

 

Khi nhắc đến hai chữ “ đây", trong mắt Lục Tồn thoáng qua một tia hoài niệm.

 

Tô Điềm chú ý đến vẻ mặt của vị sư , trong lòng thầm suy đoán, xem vị sư cũng là câu chuyện đây.

 

Tiếp theo mấy chuyện thêm một lúc, vốn dĩ Lục Tồn mời bọn họ ăn một bữa cơm, nhưng từ chối.

 

Đường Lưu Quang mới về nên đơn vị, còn chuyện ăn cơm thì để .

 

Thế là tiên lái xe đưa Lục Tồn về đơn vị.

 

Xe đỗ cổng đơn vị của Lục Tồn, Tô Điềm và Đường Lưu Quang trong xe Lục Tồn bên đường vẫy tay, chiếc xe khởi động và rời .

 

Trên xe, Đường Lưu Quang cũng nhắc đến chuyện của Lục Tồn.

 

Rất đáng tiếc, Lục Tồn năm đó trong giới của bọn họ cũng coi là một ngôi đang lên, việc tận tụy, đối với công việc thì cực kỳ tỉ mỉ.

 

Việc theo dự án, tăng ca thức đêm là chuyện như cơm bữa.

 

Đáng tiếc, một nhân tài như chuyển nghề.

 

Nhắc đến chuyển nghề thì nhắc đến nhà của Lục Tồn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-440.html.]

 

Vốn dĩ gia đình Lục Tồn bố , em gái, ông bà nội, nhưng một vụ t.a.i n.ạ.n khiến nhà Lục Tồn mất hết trong cùng một ngày.

 

Một vụ nổ, do yếu tố con .

 

Không cần Đường Lưu Quang cũng là chuyện gì.

 

Cái vòng tròn của bọn họ nguy hiểm quá cao, chỉ bản mà việc lộ danh tính còn liên lụy đến cả nhà.

 

Người nhà Lục Tồn gặp chuyện, bắt đầu suy sụp.

 

Bởi vì đây gia đình Lục Tồn tán thành việc công việc nguy hiểm như thế , thậm chí chỉ một khuyên chuyển nghề, nhưng Lục Tồn đều từ chối.

 

Cho đến khi nhà còn nữa, Lục Tồn mới dứt khoát nộp đơn xin chuyển nghề.

 

vì từng công việc chuyên môn đó nên khi chuyển nghề Lục Tồn cũng sự tự do nhất định.

 

Trong bóng tối luôn giám sát nhất cử nhất động của , ngay cả bây giờ cũng .

 

Có lẽ là mười năm, hoặc hai mươi năm, cho đến khi xác định Lục Tồn bất kỳ biểu hiện bất thường nào thì mới gỡ bỏ việc giám sát ngầm .

 

Nhắc đến chuyện , Đường Lưu Quang chút bùi ngùi, một mầm non như thế, thật đáng tiếc mà.

 

Nghe đến đây, Tô Điềm im lặng.

 

Có lẽ mỗi đều những suy nghĩ khác , những lựa chọn khác .

 

Đối với chuyện của sư Lục Tồn, Tô Điềm đưa b-ình lu-ận gì.

 

Không thấy Tô Điềm lên tiếng, Đường Lưu Quang đầu, cô và :

 

“Nói nhiều như , thầy chỉ là con đường dễ .

 

Con còn trẻ, vẫn còn cơ hội để cân nhắc kỹ lưỡng."

 

“Con bao giờ hối hận, còn về việc cân nhắc..."

 

Giờ cô còn cơ hội để cân nhắc ?

 

Trẻ tuổi thì cô phủ nhận, nhưng giờ cô của đơn vị , hợp đồng ký, các dự án kinh qua cũng hai cái.

 

Nếu cô rút khỏi giới thì chắc chắn cũng sẽ giống như sư Lục Tồn, sống sự giám sát trong mấy chục năm.

 

Hơn nữa, Tô Điềm bao giờ nghĩ đến việc rút lui.

 

lẽ thể đảm bảo chuyện đều vạn vô nhất thất, nhưng cô sẽ nỗ lực hết sức để bảo vệ bản và bảo vệ nhà.

 

Đã bước chân vòng tròn thì chỉ tiến chứ lùi.

 

Chẳng câu là “Cung giương thì mũi tên " .

 

Đời thực ngắn ngủi, tại sống một thật oanh liệt, chọn cách thích để sống trọn vẹn một đời là đủ .

 

Phía bên , buổi tối, Tô Minh Quảng về nhà.

 

Vừa nhà, ông liền kể chuyện ở công trường hôm nay cho vợ chồng chú ba , còn tiện thể báo cho bọn họ chuyện Tô Điềm tuần sẽ về nhà.

 

Nói xong, Tô Minh Quảng chút ngại ngùng mở miệng:

 

“Chú ba, chú xem mất mặt Điềm Điềm , nhiều ở công trường chúng chẳng giống chút nào."

 

“Tất nhiên là giống !"

 

Tô Minh Kinh chẳng cần suy nghĩ đáp một câu.

 

Thấy ánh mắt ngỡ ngàng của cả, ông tiếp:

 

“Anh cả, đó là con gái em mà giống .

 

Vả con gái nhà họ Tô chúng đều giống mấy em , ngược mấy đứa con trai thì mới giống chúng , y hệt như lúc chúng còn nhỏ .

 

Con gái nhà em giống nó, xinh lắm."

 

 

Loading...