[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 439
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:57:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tác giả lời :
Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé Bá Vương hoặc tưới nước dinh dưỡng cho trong thời gian từ 16:
19:
14 ngày 20-11-2023 đến 17:
59:
20 ngày 20-11-2023 nhé~
Cảm ơn các thiên thần nhỏ tưới nước dinh dưỡng:
Kim Xán Xán 40 chai; my, Tàn Nguyệt T.ử 1 chai;
Cảm ơn ủng hộ, sẽ tiếp tục nỗ lực!
Chương 153 Nhất Ngũ Tam
◎Canh một◎
Hay thật, chạy đến đây mượn sách ?!
Có lẽ là do ánh mắt của Tô Điềm quá đỗi ngạc nhiên nên đối phương dường như nhận hành vi của thỏa đáng lắm.
Trên mặt lập tức lộ một vẻ quẫn bách, giơ tay hiệu vài cái mà giải thích thế nào, một lúc mới mở miệng.
“Thật xin nhé, đến bắt chuyện , cũng .
chỉ là nhất thời nổi hứng thấy cuốn sách của cô nên mượn xem thử thôi.
thực sự , tin cô thể xem thẻ công tác của ..."
Người đàn ông giải thích móc thẻ chứng nhận từ trong túi đưa tới mặt cô cho cô xem.
Động tác của đối phương quá đột ngột, Tô Điềm đang ngả mới để cái thẻ đ-ập mặt .
Tuy nhiên cái động tác ngả đó của cô khiến đối phương càng thêm ngượng ngùng, hai má đỏ bừng lên nhanh ch.óng, bàn tay cầm thẻ thu về một chút, đỏ mặt cô chằm chằm đầy mong đợi.
Cái tư thế đó giống như là hôm nay cô mà xem cái thẻ thì xong với .
Cụp mắt xuống, liếc cái thẻ, thấy đó là một tấm ảnh thẻ của đối phương, đó là đơn vị công tác, ở cột họ tên ghi hai chữ “Lục Tồn".
Ảnh thẻ trông cũng giống hệt như bản bây giờ, chút ngây ngây ngô ngô.
“ xem , chào , đồng chí Lục.
cuốn sách thể tùy tiện cho mượn , , mà là cuốn sách của , cho nên thể tùy tiện cho khác mượn, xin nhé."
Tô Điềm lên tiếng chào hỏi giải thích vài câu.
Cuốn sách thực sự của cô, mà là thầy Đường Lưu Quang đưa cho cô xem.
Tuy thời gian qua việc cùng đơn vị với thầy nhưng thầy vẫn giao bài tập cho cô ở các phương diện.
Bây giờ đang là kỳ nghỉ hè nên trường học tiết.
Theo lời thầy thì chính là nhân lúc thời gian thì học hỏi thêm, cái gì thì củng cố, thì học tập, luôn lúc dùng tới, kiến thức học là của , học đôi với hành mà.
Đối với quan điểm của thầy, Tô Điềm vô cùng tán thành.
Người việc đều sẽ đổi, nhưng kiến thức học đầu thì chính là của , ví dụ như kiến thức kiếp Tô Điềm học , đột nhiên đến thế giới nó vẫn thông dụng, vẫn trong đầu cô, khác cướp .
Đối phương thấy Tô Điềm từ chối xong, mặt lộ rõ vẻ thất vọng, vội vàng cất thẻ chứng nhận , chút ngại ngùng lên tiếng:
“Trước đây cũng là sinh viên chuyên ngành cơ khí, cho nên hứng thú với mảng .
Xin nhé, lúc nãy cô sợ ?"
Tô Điềm lắc đầu, nhưng chú ý tới ý tứ trong lời của đối phương, đây là chuyên ngành cơ khí, giờ thì nữa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-439.html.]
Hoặc là đây một công việc nào đó, giờ chuyển nghề ?
Bước nhảy vọt lớn đấy.
Lúc nãy trong thẻ chứng nhận của đối phương, Tô Điềm thấy một đơn vị nào đó, vẻ liên quan một chút đến ngành cơ khí, chắc là chuyển sang nhà máy cơ khí .
Đối phương trông cũng chỉ tầm ba mươi mấy tuổi, dáng vẻ mọt sách, lúc việc cũng kém giao tiếp như thế .
Nếu quả thực như thì quan hệ nhân sự giữa các đồng nghiệp trong đơn vị e là lắm .
Cái tính cách đúng là chút giống bác cả Tô Minh Quảng, qua thấy thật thà chất phác, mà thật thà chất phác đôi khi trong mắt một là dễ bắt nạt.
Vì chuyện giải thích rõ ràng, hai bên vài câu tách , chỉ là bèo nước gặp mà thôi.
Tuy nhiên hơn nửa tiếng , lúc tàu hỏa hú còi ga, Tô Điềm và đồng chí Lục Tồn gặp nữa.
Ngay trong đám đông, cả hai đều đang về hướng cửa , lúc thấy đối phương cả hai đều ngạc nhiên.
là trùng hợp thật, gặp tận hai .
Tiếp theo còn chuyện trùng hợp hơn nữa.
Lúc Đường Lưu Quang lẫn trong đám đông bước từ cửa , cả hai đều nhận rằng đối phương cũng đang cùng một hướng, cùng một .
Ngược là Đường Lưu Quang trong đám đông thấy vẻ kinh ngạc trong mắt Tô Điềm và Lục Tồn khi cạnh .
Ông thực sự ngờ hai cùng đến đón , bọn họ quen ?
Hay chỉ là trùng hợp thôi?
Tô Điềm thấy thầy liền bước lên vài bước, mà Lục Tồn bên cũng hành động tương tự.
Lúc hai đến mặt Đường Lưu Quang, nhận động tác của đối phương liền liếc một cái.
Ba hội họp, vẫn là Đường Lưu Quang lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
Ông Tô Điềm Lục Tồn, thắc mắc hỏi:
“Hai đứa quen ?
Cùng đến đón thầy ?"
“Coi như là quen ạ?"
Lục Tồn trả lời, ánh mắt kinh ngạc về phía Tô Điềm, ngạc nhiên vì thầy dường như cũng quen cô gái .
Có lẽ là do vẻ thắc mắc của đối phương quá rõ ràng nên Tô Điềm mỉm giải thích thêm vài câu:
“Chỉ là bèo nước gặp thôi ạ, lúc nãy trong lúc đợi tàu ga tình cờ gặp và vài câu."
“Hóa là , thầy còn thắc mắc hai đứa vốn chẳng liên quan gì đến mà tự dưng cùng đến đón thầy.
Đi thôi thôi, ngoài , ở đây đông quá."
Đường Lưu Quang vài câu rảo bước ngoài, :
“Hai đứa quen với ?
Nói thì hai đứa đều là học trò của thầy, cũng coi như là em đồng môn , quen cũng ."
Cũng chính lúc , Lục Tồn mới cô gái chính là học trò mới mà thầy nhận.
Trước đây nhóm sư bọn họ về việc thầy phá lệ nhận một tiểu sư , Lục Tồn mấy gọi điện cho các sư đều nhắc tới chuyện .
Chẳng là tiểu sư , đối phương trông đúng là nhỏ tuổi thật, đám sư bọn họ trẻ nhất cũng hơn ba mươi , lớn nhất thì cũng ngoài bốn mươi, đột nhiên thêm một tiểu sư quả thực thấy mới mẻ.
Hơn nữa từ lâu thầy cực kỳ yêu quý tiểu sư , vì tiểu sư mà ở tỉnh ngoài, giờ theo về đây, đúng là thú vị thật.
Quan sát kỹ tiểu sư mặt, trông quả thực là dễ mến hơn bọn họ nhiều, đây cũng là đầu tiên thầy nhận một nữ đồng chí học trò.
Chẳng còn cách nào khác, cái chuyên ngành của bọn họ chín mươi phần trăm là nam giới, để một nữ đồng chí là dễ dàng , nhận một nữ học trò thiên phú thì càng khó hơn nữa.