[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 431
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:57:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cao thủ, đây đúng là cao thủ.”
Chứng kiến bộ sự việc từ đầu đến cuối, đám đàn ông còn ai dám coi thường phụ nữ nữa.
Họ cứ ngỡ đủ thông minh , ngờ còn phụ nữ thông minh hơn, lợi hại hơn cả đàn ông.
Hãy cách cô mở lời bàn chuyện chia cổ phần mà xem, Tần Liễu và Chu Vụ đều nắm thóp .
Có lẽ trong mắt Chu Vụ và Tần Liễu thì cả hai đủ thông minh , nhưng kết quả cuối cùng cơ.
Kết quả cuối cùng của cuộc đàm phán chính là cô Tô mới quen đang “tay bắt giặc" đó ?
Góp vốn bằng công nghệ, nghĩa là bỏ một xu nào, đề xuất quyền quản lý kinh doanh giao hết cho Tần Liễu quyền quản lý.
Chắc chắn đây là do quản đấy chứ?
Tính tính thì, cô Tô tốn tiền, quản xưởng, đến cuối cùng chỉ việc mà đếm tiền.
Không , chỉ , dù cũng cung cấp bản thiết kế, tiến cử nhân tài chuyên nghiệp, cả hai thứ đều là những vấn đề khiến Tần Liễu đau đầu, Tô Điềm giải quyết giúp , coi như cũng là phúc hậu.
Chẳng Tô Điềm lai lịch thế nào, cứ cái bộ dạng mấy tiền đồ của Tần Liễu và Chu Vụ lúc tiễn ngoài mà xem, thì tưởng đó là bà cô tổ của hai họ đấy chứ.
Ngay khi mấy em đang thầm mỉa mai Tần Liễu và Chu Vụ, thì hai họ .
Vừa cửa kìm mà lên tiếng ngay:
“Tiểu Lục, lão Ngũ, tình hình ?
Cô gái đó trong giới chúng đúng , hai sốt sắng mà rộng rãi như thật giống phong cách của hai chút nào?"
Đều lớn lên trong cùng một đại viện, ai mà chẳng tính , bỏ qua cái tên tâm địa đen tối như Chu Vụ , thì Tần Liễu cũng chẳng hạng lành gì.
Trong cái giới của họ, chẳng ai là “ngây thơ vô tội" cả, cuối cùng Tần Liễu và Chu Vụ bỏ tiền , còn cô gái nhỏ thì nhà đếm tiền ?
Không đúng, chậc chậc chậc, tuyệt đối đúng nha.
dù mấy em hỏi thế nào, Tần Liễu và Chu Vụ đều giữ kín như bưng về chuyện của Tô Điềm, ngay cả khi mấy tò mò, hai họ còn cảnh cáo họ đừng quá tò mò, tò mò sẽ hại ch-ết mèo đấy.
Chuyện của Chu Mỹ Lan tuyệt đối là tấm gương tày liếp, đừng tưởng là lén lút điều tra thì chỉ trời đất , đừng tự đắc, tra xong là “bóc lịch" như chơi đấy.
Lúc đó chỉ nước trong đó mà thăm em thôi.
Càng thì càng khiến tò mò, nhưng thấy Chu Vụ và Tần Liễu đến mức đó , giống như đang đùa, nên thực sự ai định điều tra Tô Điềm cả.
Đều chẳng kẻ ngốc, cái gì nên chạm thì chạm, cái gì nên hỏi thì hỏi, cái gì nên thì nhất là đừng .
Cả nhóm trở về đại viện, một lúc thì những khác đều về cả, chỉ còn Chu Vụ và Tần Liễu thong thả.
Trong bóng tối thỉnh thoảng ánh đèn hắt , Tần Liễu đang bỗng nhiên bật một tiếng.
Chu Vụ ở bên cạnh thấy tiếng, liếc đối phương một cái, cũng theo, còn lên tiếng:
“Cậu nhóc , dẫm phân ch.ó , thầm vui sướng cũng dễ hiểu thôi.
Từ nay về cái xưởng đó của chắc chắn sẽ ăn phát đạt, gặp chuyện gì thì phía Tô Điềm cũng tuyệt đối sẽ khoanh tay .
mà giữ chừng mực đấy nhé, đừng lúc nào đó nghĩ lệch lạc , đối tác như Tô Điềm gắn bó c.h.ặ.t chẽ với mới là nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-431.html.]
Lời của Chu Vụ, Tần Liễu hiểu ngay.
Chẳng là sợ tiền bạc mờ mắt, sợ nảy sinh ý đồ với sổ sách tài chính, là sợ bớt xén phần trăm của Tô Điềm .
Nghĩ cái gì , sổ sách tài chính chẳng dám động , nộp thuế là nghĩa vụ của mỗi công dân mà.
Phần của Tô Điềm thì càng động , hẹp hòi đến thế, cái gì nặng cái gì nhẹ phân biệt rõ chứ.
Tô Điềm là thứ thể đong đếm bằng tiền, giữ quan hệ với Tô Điềm thì còn sợ cái gì chứ.
“Yên tâm, yên tâm , hiểu mà."
Tần Liễu vỗ ng-ực đảm bảo, xong còn đùa một câu:
“ động tiền của thì cũng động của Tô Điềm , chúng quan hệ gì chứ, của cũng là của đúng ?"
“Cút, mơ hão, em sòng phẳng, động tiền của là xong ."
Chu Vụ mắng một câu.
Chẳng mấy chốc đến ngoài nhà họ Tần, Tần Liễu vẫy vẫy tay chạy biến trong.
Thế nhưng, Tần Liễu cửa, đón chờ chính là cuộc “tam đường hội thẩm" của gia đình.
Phòng khách đèn đuốc sáng trưng, ông nội bà nội, bố , cùng với bác cả và bác dâu, sáu vị trưởng bối cứ thế chằm chằm mới cửa.
Trong lòng Tần Liễu “thình thịch" một cái, chẳng lẽ chuyện công việc nhà hết ?
Ông nội còn chẳng đợi Tần Liễu mở miệng, trực tiếp dậy hành động luôn, một tay cởi khóa thắt lưng da, tay bắt đầu rút thắt lưng .
“Ông nội, ông nội, ông con giải thích , chuyện công việc con thể giải thích mà!"
Tần Liễu dứt lời, thắt lưng của ông nội quất tới, cũng may Tần Liễu nhanh mắt nhanh tay né , tiếng thắt lưng quất “vút" một cái chiếc ghế bên cạnh, mà phát khiếp.
Trời đất ơi, đ-ánh thật !
“Tao mày xằng bậy, hồi đó bảo mày bộ đội mày , bảo mày học thì học xong, lính thì , tao bảo mày ở đơn vị việc cho t.ử tế, thế mà mày mới bao lâu hả?"
Ông nội vung thắt lưng quát mắng.
Những khác thấy hành động của ông nội, vội vàng tiến lên khuyên ngăn.
“Bố bố bố, bố đừng kích động, cái việc dùng sức cứ để con!"
Nghe bố mở miệng, Tần Liễu giận quá hóa , đây đúng là bố đẻ mà, còn chẳng bằng bác cả bên cạnh nữa, bác cả ít còn đòi “ ".
“Phải đấy, ông nó coi chừng đau lưng, già cả gặp chuyện gì đừng động tay động chân nha."
Lần lên tiếng là bà nội.
Nghe thấy chồng mở lời, hai cô con dâu bên cạnh cũng hùa theo khuyên nhủ.
Nói gì thì , với cái tuổi của ông cụ , động tay động chân sợ va quẹt chính , Tần Liễu là thanh niên da dày thịt b-éo, đó cho đ-ánh vài cái thì , nhưng cái động tác của ông cụ lớn như , bao nhiêu phần nước thì nhà còn .
Quất vài cái đau vài cái là xong thôi mà, , cái thằng nhóc thối còn chạy, còn chạy nữa !
Không chạy thì là đồ ngốc, Tần Liễu nhảy lên nhảy xuống, kinh nghiệm tích lũy nhiều năm khiến thủ vô cùng linh hoạt, chạy mở miệng giải thích chuyện công việc.