[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 419
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:57:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái kiểu chuyện ngắt quãng đúng là lợi hại thật.”
Mượn hoa dâng Phật, Viện trưởng Lương ngài cũng giỏi thật đấy!
Lãnh đạo nhạo một tiếng, liếc Viện trưởng Lương một cái, đó khi sang Tô Điềm bên cạnh thì lập tức chuyển thành vẻ mặt khó xử, cân nhắc một lát mới với Tô Điềm:
“Tiểu Tô , tổ chức giúp đỡ, nhưng chuyện của cháu độ khó cao.
Thiết nhập khẩu từ nước ngoài vốn dễ dàng, huống chi là cái máy nén khí đó của cháu, nước ngoài họ canh chừng cái gắt lắm, khó lắm..." nha.
Lãnh đạo còn hết câu, Viện trưởng Lương bên cạnh “vèo" một cái sán gần.
Trực tiếp “pạch" một cái bệt xuống đất, vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy đùi lãnh đạo.
Thấy chiêu của Viện trưởng Lương, Tô Điềm cũng hình.
Ái chà chà, tạo hình gì đây?
“Lãnh đạo, ngài nhất định giúp đỡ đấy, ngài mà đồng ý hôm nay dậy !"
Kỹ năng diễn xuất của Viện trưởng Lương đúng là đau mắt thật, mãi đến khi ông nháy mắt với Tô Điềm, cô mới phản ứng .
Đóng vai thiện (mặt trắng)!
Nghĩ đến đây, Tô Điềm vội vàng bước tới vươn tay bộ đỡ Viện trưởng Lương dậy, trong miệng còn khuyên nhủ:
“Đừng đừng đừng, Viện trưởng Lương ngài đừng thế , lãnh đạo nhất định sẽ giúp chúng giải quyết khó khăn mà, ngài chẳng khiến lãnh đạo khó xử ?"
“Lãnh đạo, ngài mau đồng ý với Viện trưởng Lương ạ?
Ngài xem thế , thật chẳng , Viện trưởng Lương dù cũng là lãnh đạo đơn vị, đến mức , thì đồng ý ạ..."
Tô Điềm vẻ mặt sốt sắng, diễn y như thật, nghiêng đầu lãnh đạo:
“Lãnh đạo, ngài lên tiếng ạ."
Lãnh đạo màn kịch , sắp tức đến bật !
Giỏi thật, một già một trẻ diễn kịch ở đây ?
Coi ông chắc?
Kỹ năng diễn xuất của Viện trưởng Lương thì khỏi , đau cả mắt, còn cô gái trẻ khá năng khiếu diễn xuất đấy, dáng.
Chủ nhiệm Bành bên cạnh xem náo nhiệt, ha ha ha ha, ngờ còn thể thấy màn cơ đấy.
Lãnh đạo đáp lời, Tô Điềm và Viện trưởng Lương chút ngượng ngùng.
Nhận thấy Chủ nhiệm Bành bên cạnh đang xem kịch, trong lòng lãnh đạo lập tức thấy mất cân bằng.
Chuyện hôm nay ông , đồng ý là xong, dự án đó của Tô Điềm bao nhiêu đang , khó khăn chắc chắn tổ chức giúp đỡ giải quyết , sớm muộn gì cũng đồng ý, thể để Chủ nhiệm Bành tọa sơn quan hổ đấu .
“Khụ khụ, chuyện phía sẽ cố gắng hết sức, nhưng các đấy việc mua từ nước ngoài, thì về phương diện giá cả, chuyện chi tiền..."
Lãnh đạo xong, Viện trưởng Lương liền về phía Chủ nhiệm Bành.
Vừa xong lời lãnh đạo, Chủ nhiệm Bành một dự cảm chẳng lành, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt sáng rỡ qua của Viện trưởng Lương, Chủ nhiệm Bành thầm mắng lãnh đạo một câu trong lòng...
đúng là bệnh mà!
Tọa sơn quan hổ đấu, chớp mắt thành rước họa .
Nếu sẽ là tình cảnh như bây giờ, lúc nãy ông chuồn .
“Ha ha, ha ha ha, Viện trưởng Lương, chuyện chúng bàn bạc nhé."
Chủ nhiệm Bành ngượng ngùng.
“Được thôi, lúc khác sẽ đến văn phòng ông."
Viện trưởng Lương thản nhiên dậy.
Mà câu của Viện trưởng Lương lọt tai khác thì biến thành:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-419.html.]
“Được thôi, lúc khác đến văn phòng ông vạ!”
Thế thế , thật sự là mà!
Chủ nhiệm Bành thấy Viện trưởng Lương đang đùa, vội vàng lên tiếng:
“Thôi đừng, chuyện lãnh đạo đồng ý , thì ý kiến gì nữa."
Lãnh đạo cái bộ dạng nhát gan của Chủ nhiệm Bành, chẳng gì cho .
Mọi chuyện diễn quá thuận lợi, thuận lợi đến mức Viện trưởng Lương cũng thấy khó tin.
Chuyện nếu là đây, lãnh đạo kỳ kèo một thời gian, phía Chủ nhiệm Bành còn trì hoãn một hồi, hôm nay đến một chuyến mà chuyện đồng ý như ?
Viện trưởng Lương động não một chút là hiểu ngay, sang cô gái trẻ đang thản nhiên tự tại bên cạnh.
Chậc chậc chậc, vẫn cứ là Tiểu Tô trẻ tuổi mặt mũi lớn nha.
Lãnh đạo và Chủ nhiệm Bành đều nể mặt cô một chút, quả nhiên bản lĩnh, năng việc đều cứng khí.
Việc xong, Tô Điềm và Viện trưởng Lương liền rời .
Hai đến nhanh, cũng nhanh.
Chẳng mấy chốc, văn phòng chỉ còn lãnh đạo và Chủ nhiệm Bành.
“Lão Bành , bình thường chẳng ông trì hoãn lắm , hôm nay sảng khoái thế , chẳng giống phong cách của ông chút nào?"
“Lãnh đạo, chúng tám lạng nửa cân thôi, bình thường ngài cũng chẳng sảng khoái thế , hôm nay chẳng cũng một miệng đồng ý luôn ?"
“ đó là tưởng ông sẽ trì hoãn một chút, ai ngờ ông trực tiếp đồng ý luôn?"
“Ngài là lãnh đạo, ngài đồng ý , đến lúc đó ngài ký tên, là quản tài chính cũng thể chặn chi tiền chứ?"
Chủ nhiệm Bành bất lực nhún vai.
“Không còn cách nào khác, dự án đó của Tiểu Tô, bao nhiêu con mắt đang , khó khăn tổ chức thể giúp ?"
Lãnh đạo , xong thở dài một tiếng, tiếp:
“Đồng ý thì đồng ý , nhưng mua từ kênh nào mới là vấn đề nan giải lớn, lão Bành ông cùng nghĩ cách xem?"
“Hai chúng nghĩ cách, ngày mai tìm những khác cùng nghĩ cách ."
Đơn vị bao nhiêu như , việc chẳng lẽ cùng bàn bạc giải quyết .
Nghe thấy lời của lão Bành, lãnh đạo phì .
Nói về độ thâm thì vẫn là lão Bành thâm nha, , cùng đau đầu .
“Viện trưởng Lương càng lúc càng đáng tin , tự đến giở trò ăn vạ thì thôi , còn dẫn theo giới trẻ cùng, chẳng là hư Tiểu Tô ?"
“Ai bảo chứ, chính là nhắm chuẩn việc Tiểu Tô qua đây chúng nể mặt chút thôi."
“Chẳng , bao nhiêu tuổi , gần mực thì đen, gần đèn thì rạng nha, giới trẻ đều hư ."
Tuy nhiên hai vị lãnh đạo quên mất, màn kịch cũng sự tham gia của đồng chí Tiểu Tô.
Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng hợp dùng lên Tô Điềm và Viện trưởng Lương, nên đổi thành một câu... vật họp theo loài, phân theo nhóm.
Nói trắng là, cùng một loại mới ngôn ngữ chung nha.
Ví dụ như Viện trưởng Lương và Tiểu Tô, đều chẳng hạng .
Ngày hôm , chuyện mua máy nén khí khiến một nhóm lãnh đạo đau đầu.
Mua, thì nhẹ nhàng, nhưng cứ bỏ tiền là mua đồ.
Kênh nhập, vốn liếng, mối quan hệ, cả cách vận chuyển về nữa, đều là những chuyện cần cân nhắc.
mà đừng nha, vận may cũng khá .
Trong vòng một tuần, thực sự tin tức .