[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 417

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:57:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Kiếm thế nào, kiếm ở , đây là một vấn đề lớn.”

 

Viện trưởng Lương nhận thấy ánh mắt Tô Điềm về phía , lập tức thấy đau đầu, vẫn là câu , lãnh đạo như ông quá khó khăn, chỉ quan tâm đến sức khỏe của cấp , mà còn lo lắng tiến độ dự án.

 

Theo sát tiến độ dự án thì cũng thôi, vấn đề là cấp cần cái gì cũng đều ngửa tay đòi ông, ông là cái hồ ước nguyện chắc, cái gì là biến cái đó hả?

 

Trước đây khi những khác đòi đồ thì thái độ còn chút uyển chuyển, đến chỗ Tô Điềm thì chẳng khách khí chút nào, mở miệng là đòi luôn, còn đòi máy nén khí của nước ngoài, cô máy nén khí của nước ngoài khó kiếm cỡ nào .

 

Hiện tại nước ngoài đang thực hiện lệnh phong tỏa công nghệ đối với trong nước, những chiếc máy cũ họ đào thải dùng nữa cũng chẳng bán cho bên , đằng còn loại máy nén khí đang thịnh hành của , ngốc mà cho?

 

Chuyện Tô Điềm hiểu rõ tình hình, thấy bộ dạng đau đầu của Viện trưởng Lương, cô nở nụ , bắt đầu mở miệng “dụ dỗ":

 

“Viện trưởng Lương, ngài nghĩ cách xem, cháu thực sự cần tham khảo một chút.

 

Ngài cũng thấy triển vọng của dự án đấy, ngài thử nghĩ xem, nếu dự án thành công, thể sử dụng trong nhiều lĩnh vực, đến lúc đó chúng dùng sản phẩm của chính , cần khúm núm chi tiền lớn để mua từ nước ngoài nữa."

 

“Tục ngữ câu, nỡ bỏ con đỏ bắt sói, chúng cần mở rộng tầm một chút, ngài cứ coi như đây là khoản đầu tư ban đầu.

 

Chỉ một chút đầu tư ban đầu thôi, dự án thành công thứ nhận sẽ là sự báo đáp vô hạn đấy."

 

“Hơn nữa, Viện trưởng Lương ngài đau đầu cái gì chứ?"

 

Tô Điềm đến đây, rõ ràng là lời ẩn ý.

 

Khương Xích và Viện trưởng Lương thấy lời của Tô Điềm, lập tức hứng thú về phía cô, thấy vẻ mặt hì hì của Tô Điềm là cô gái trẻ chủ ý .

 

“Ý gì đây, Tiểu Tô cháu ý tưởng ?

 

Nói thử xem, chúng cùng bàn bạc, tham mưu một chút."

 

Viện trưởng Lương nhịn mở miệng ngay, hai mắt sáng rỡ chằm chằm cô gái trẻ Tiểu Tô.

 

Khương Xích bên cạnh cũng chằm chằm Tô Điềm, đợi cô lên tiếng.

 

Hai bọn họ luôn đầu óc giới trẻ thông minh, nhiều cách .

 

Bị hai chằm chằm như , Tô Điềm cảm thấy lúng túng chút nào, ngược còn khá ung dung tự tại, giơ tay chỉ chỉ lên phía , một động tác nhỏ mới vội vã mở miệng:

 

“Viện trưởng Lương, ngài quên , ngài còn lãnh đạo mà.

 

Có khó khăn thì tìm lãnh đạo, cái máy nén khí ngài cách, chẳng lẽ lãnh đạo cũng cách ?"

 

Người thường cách luôn nhiều hơn khó khăn, ba thợ giày bằng một Gia Cát Lượng, phía lãnh đạo thì một thì hai , hai thì một nhóm .

 

Có bao nhiêu lãnh đạo ở chống lưng, một cái máy nén khí nhỏ nhoi mà còn giải quyết ?

 

Nghe thấy lời của Tô Điềm, Khương Xích và Viện trưởng Lương lập tức đại ngộ.

 

“Họa thủy đông dẫn?" (Chuyển tai họa sang khác) Khương Xích buột miệng thốt một từ.

 

Lời của ông thốt , ánh mắt hề tán đồng của Viện trưởng Lương và Tô Điềm bên cạnh phóng tới.

 

dùng thành ngữ hả, “Họa thủy đông dẫn" mà dùng như ?

 

Họ là loại đó ?

 

Họ là những chính trực, lương thiện, khó khăn tìm lãnh đạo thì gì sai .

 

Viện trưởng Lương nhanh ch.óng vận động trí não, khóa mục tiêu một vị lãnh đạo nào đó, nhưng nghĩ đến việc một thì chắc chắn lắm, thế là ánh mắt Viện trưởng Lương về phía Tô Điềm.

 

Nhận ánh mắt của Viện trưởng Lương, Tô Điềm ngẩng đầu , thuận miệng hỏi một câu:

 

“Viện trưởng Lương, ngài cháu gì?"

 

Ý tưởng thì cháu cung cấp cho ngài , chuyện tiếp theo giao cho Viện trưởng Lương ngài đấy.

 

“Tiểu Tô, lát nữa cháu kế hoạch công việc gì chứ?

 

Hay là cháu cùng một chuyến?"

 

Hiểu ngay ý của Viện trưởng Lương, Tô Điềm ướm lời hỏi:

 

“Đưa cháu cùng tìm lãnh đạo ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-417.html.]

 

“Người trẻ đúng là thông minh."

 

“Viện trưởng Lương ngài đừng tâng bốc cháu, vô dụng thôi ạ, ngài tìm lãnh đạo, cháu cùng lắm ?"

 

Loại chuyện “mặt dày" cô vẫn là nên thì hơn, vả nếu cô , ngộ nhỡ ảnh hưởng đến việc Viện trưởng Lương thi triển kỹ năng “một hai nháo ba thắt cổ" thì ?

 

Quan trọng nhất nhất nhất là, Tô Điềm mất mặt !

 

Viện trưởng Lương sống nửa đời , chẳng lẽ chút toan tính nhỏ nhặt đó của Tô Điềm , lập tức ánh mắt chỉ trích rơi Tô Điềm, nghiêm túc mở miệng :

 

“Tiểu Tô, phúc cùng hưởng họa cùng chia chứ, thể để xông pha trận mạc ở phía , còn cháu hưởng thành quả ở phía .

 

là lãnh đạo đơn vị thì đúng , nhưng cháu vẫn là phụ trách dự án mà, chuyện liên quan đến dự án thì hai chúng vẫn nên cùng tìm lãnh đạo."

 

“Hơn nữa, lãnh đạo gần đây khá quan tâm đến cháu đấy, nếu cháu thì còn thể giúp vài câu.

 

Cháu mà thì chuyện thành bảo đảm nhé."

 

Viện trưởng Lương bắt đầu giở trò ăn vạ.

 

Đã bao nhiêu tuổi mà còn chơi trò ?!

 

Tô Điềm bộ dạng đó của Viện trưởng Lương, cuối cùng cân nhắc một lát :

 

“Được , cùng chứ gì."

 

“Á hì, thế mới đúng chứ, , sớm bằng kịp."

 

Viện trưởng Lương dậy.

 

Tô Điềm dậy theo, hai cùng bước khỏi văn phòng.

 

Khương Xích vẫn im nhúc nhích, lúc thích hợp mặt nha.

 

Chẳng Tô Điềm là phụ trách dự án , dự án vẫn còn bao nhiêu việc, ông là cấp phó thì giúp xử lý thôi.

 

Chỉ cần lên tiếng, hai sẽ phát hiện ông.

 

Còn Tô Điềm và Viện trưởng Lương vài phút xuống lầu, lên xe chuẩn xuất phát, hai vẫn đang bàn bạc đối sách.

 

“Lát nữa đến văn phòng lãnh đạo, chúng cứ giả khổ , đó từ từ đưa yêu cầu.

 

đưa yêu cầu còn cháu ở bên cạnh hỗ trợ, nhất định nhớ kỹ, dùng cái miệng khéo léo của cháu nhất định khiến lãnh đạo đồng ý yêu cầu của chúng ."

 

“Rõ, hành động theo kế hoạch."

 

Tô Điềm gật đầu, vẻ mặt trịnh trọng.

 

Đây là một cuộc “chiến đấu", chỉ thành công thất bại.

 

Khi xe khởi hành, hai mới sực nhận điều gì đó.

 

Nhìn chằm chằm, hiệu là hai quên chuyện gì ?

 

Ôi trời đất ơi, nhớ , sót mất lão Khương !

 

“Giáo sư Khương?"

 

Tô Điềm cũng nghĩ đến chuyện , với Viện trưởng Lương một câu.

 

“Lão Khương gian trá quá, dám im lặng tiếng, nhưng , lão Khương cái hũ nút đó chẳng tác dụng gì .

 

Nhớ kỹ đến đó đóng vai ác (mặt đỏ), cháu đóng vai thiện (mặt trắng), phối hợp tác chiến, hạ gục lãnh đạo."

 

Tô Điềm gật đầu, thầm nhủ trong lòng:

 

“Nhất định !”

 

Khi hai đến đơn vị của lãnh đạo thì vặn là buổi tối, khi xe dừng hẳn, hai mở cửa xe hai bên trái bước xuống.

 

Chân chạm đất, một luồng gió thổi qua, lá cây ven đường rung rinh, phát tiếng kêu xào xạc.

 

 

Loading...