[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 414

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:57:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngại quá, sợ ?

 

đột ngột qua đây cũng báo một tiếng, thật sự là ngại quá.

 

qua đây để chuẩn bữa sáng cho kỹ sư Tô, theo thói quen cứ thế mở cửa thôi."

 

Người tiếp tục lên tiếng phá vỡ bầu khí im lặng chính là dì Vương.

 

Dì Vương cử đến bên cạnh Tô Điềm để việc cũng là nhờ tuyển chọn kỹ lưỡng trong nhiều phù hợp, dù cũng ai cũng thể tùy tiện đến bên cạnh kỹ sư Tô việc .

 

Dì Vương rõ cụ thể công việc của kỹ sư Tô, nhưng thể đoán đại khái.

 

Lúc đến bà cũng ký hợp đồng , trong hợp đồng quy định rõ ràng mấy điều mà dì Vương nhớ kỹ, chính là tiết lộ bất cứ chuyện gì liên quan đến kỹ sư Tô ngoài, dù là chuyện với nhà chuyện với bạn bè đều phép.

 

Còn một điểm nữa là dì Vương tuyệt đối tự ý phòng sách của kỹ sư Tô, mang bất cứ thứ gì từ trong phòng của kỹ sư Tô ngoài.

 

Tất cả r-ác cần dọn dẹp trong phòng mỗi ngày đều sẽ chuyên môn đến xử lý, còn phạm vi tự do lớn nhất của bà là thể căn nhà bất cứ lúc nào, phạm vi hoạt động chỉ giới hạn trong phòng khách và nhà bếp.

 

Khoảng thời gian quen với việc trực tiếp mở cửa nhà, hôm nay lúc qua đây quên mất chuyện , cứ thế mở cửa .

 

Thấy trong nhà vẻ sợ hãi nên dì Vương cũng sững sờ, giờ kỹ sư Tô giải thích mới hiểu , hóa là hôm qua kỹ sư Tô nhắc chuyện bà sẽ tới với nhà.

 

Chỉ là một trận bóng giả, Lý Quần Anh nhanh ch.óng phản ứng , quan sát dì Vương vài cái.

 

Tuy con gái gọi đối phương là dì Vương, trông tuổi tác của bà vẻ lớn hơn bà và Tô Minh Kinh một chút, nhưng chắc cũng chênh lệch quá nhiều.

 

Hai họ bây giờ mới ngoài bốn mươi, dì Vương trông như gần năm mươi tuổi, lớn hơn họ vài tuổi, đúng gọi một tiếng chị Vương .

 

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Tô Điềm thấy nhanh ch.óng quen và chuyện rôm rả với dì Vương, thế là cô cũng xen gì nữa.

 

Cả nhóm khi vệ sinh cá nhân xong thì bắt đầu dùng bữa sáng.

 

Mọi đều vây quanh bàn ăn, câu chuyện xoay quẩn liền nhắc đến chuyện lát nữa sẽ qua bên căn nhà mới.

 

Tô Minh Kinh và bác cả Tô Minh Quảng hai bắt đầu bàn bạc xem khi xem nhà xong sẽ sửa sang thế nào .

 

Hai từ chuyện cần những vật liệu gì đến chuyện cần mua những dụng cụ gì, còn bàn xem nên sơn trắng tường .

 

Về chuyện sửa sang nhà cửa thì Tô Điềm hiểu lắm nên tham gia thảo luận.

 

Đợi họ chuyện hòm hòm, Tô Điềm mới mở lời.

 

“Bố, , bác cả, định ăn xong bữa sáng là qua đó luôn ạ?

 

Vừa buổi sáng con ngoài, lát nữa xe cho mượn dùng nhé.

 

Bố lái xe , đúng lúc đỡ thuê tài xế luôn."

 

Nghe thấy con gái bảo để lái xe, Tô Minh Kinh lập tức trợn tròn mắt, đưa tay chỉ chỉ , :

 

“Con để bố lái cái xe hôm qua hả?

 

Không , , xe đó chắc đắt lắm, lỡ va quẹt thì thế nào?"

 

Tô Minh Kinh lái xe thật, nhưng chiếc xe hôm qua của con gái ông thấy , xe con đấy nhé, còn mới như , chắc chắn là đắt lắm , lỡ may va quẹt hỏng hóc gì chẳng sẽ đền tiền ?

 

Ở nhà máy cũ đây ông tuy cũng từng lái xe, nhưng xe ở nhà máy đó đều là những chiếc xe cũ nát nơi khác thải , va quẹt gì đó cũng chẳng ai thèm quản.

 

Còn đây là xe của con gái, xe mới tinh đấy, ông run.

 

Nhìn dáng vẻ của bố, Tô Điềm bật :

 

“Con bảo bố lái thì bố cứ lái , cẩn thận một chút là thôi.

 

Cái nơi thủ đô lớn lớn nhỏ nhỏ, cửa mà xe cứ dựa hai cái chân của bố thì , bố nỡ bỏ tiền thuê xe chắc?"

 

Tô Điềm mỉm trêu chọc vài câu, thấy bố còn định gì đó thì cô trực tiếp quyết định luôn, tiếp:

 

“Chuyện cứ thế mà định ạ.

 

An Bang và cứ ở nhà nhé, bên căn nhà gì cả, đợi bố sắp xếp xong xuôi đồ đạc hãy qua."

 

“Không , , cũng cùng.

 

Bố con việc yên tâm, đích qua đó trông chừng mới .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-414.html.]

 

An Bang cứ ở đây, buổi chiều xem tình hình thế nào, nếu thì đón An Bang qua ."

 

Lý Quần Anh con gái sắp xếp như liền vội vàng lên tiếng.

 

“Được ạ, buổi trưa về ăn cơm nhé, con bảo dì Vương để cơm canh cho .

 

, còn một chuyện nữa, bố ạ, chuyện điều chuyển công tác của bố chắc vài ngày nữa là lo xong thôi, đến lúc đó tin tức gì con sẽ báo bố một tiếng để qua nhà máy mới báo danh."

 

Tô Điềm lên tiếng sắp xếp công việc tiếp theo.

 

“Được , thành vấn đề, đều theo con gái hết."

 

Tô Minh Kinh đáp một tiếng, đột nhiên nhớ điều gì liền hỏi một câu:

 

“Con gái, buổi chiều con cần dùng xe ngoài ?"

 

“À , buổi chiều con ngoài một chuyến, chút việc, thế ạ?"

 

Tô Điềm hỏi ngược .

 

“Chẳng gì, chỉ là hỏi con mấy giờ ngoài để bọn bố sớm lái xe về, nếu lỡ việc của con."

 

Tô Minh Kinh trả lời.

 

“Con từ hai giờ đến ba giờ đều ạ."

 

“Thế thì , hơn một giờ bố sẽ lái xe về."

 

Tô Minh Kinh c.ắ.n một miếng bánh bao, trong lòng đang nhẩm tính chuyện sửa sang nhà cửa.

 

Nửa tiếng , bữa sáng kết thúc, Lý Quần Anh, Tô Minh Kinh cùng bác cả Tô Minh Quảng lái xe ngoài.

 

Lúc trong nhà chỉ còn Tô An Bang, Tô Điềm và dì Vương.

 

Dì Vương bắt đầu dọn dẹp phòng ốc, lát nữa còn quét dọn, giặt giũ quần áo nọ.

 

Cậu bé Tô An Bang thấy khá buồn chán, cứ chị gái chằm chằm.

 

Nhận thấy ánh mắt của Tô An Bang, Tô Điềm nhướng mày, :

 

“Chị đưa em chơi nhé?"

 

“Dạ , , chúng chơi ạ?"

 

Tô An Bang mắt sáng rực, đầy vẻ mong đợi.

 

“Không ngoài ."

 

Tô Điềm mỉm lắc đầu, đưa tay chỉ về phía phòng sách, :

 

“Chị dạy em bài tập nhé?"

 

“Không , chị ơi, thật sự cần thiết ạ, chị cứ bận việc của chị , em tự ngoài dạo một chút ."

 

Vừa đến bài tập, đầu nhỏ của Tô An Bang lắc như cái trống bỏi.

 

Ai mà bài tập trong kỳ nghỉ chứ?

 

Cái thứ gọi là bài tập hè tồn tại đúng là hợp lý chút nào!

 

Chưa đợi chị gái trả lời, Tô An Bang chạy biến ngoài.

 

Tô Điềm thấy động tác của em trai thì nhịn mà bật “phụt" một tiếng.

 

“Đừng xa quá đấy, đừng chạy lung tung nha!"

 

“Em ạ."

 

Tô An Bang thèm ngoảnh đầu mà cứ thế chạy , dáng vẻ đó cứ như thể nếu chậm một bước là sẽ bắt bài tập .

 

Nhìn bóng dáng nhỏ bé đang chạy , Tô Điềm mỉm phòng sách bận rộn việc của .

 

Cái thằng nhóc Tô An Bang đúng là hưởng phước, cô khó khăn lắm mới định dành chút thời gian để hai chị em bồi đắp tình cảm, mà nó còn chê bai.

 

 

Loading...