[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 408
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:57:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Điều khiến Tô Điềm tự hào nhất chẳng là phận công dân của đất nước .
Sinh ở một đất nước như , cô cống hiến cho tổ quốc, bất cứ lúc nào bước ngoài cũng đều cảm thấy tự hào về đất nước .”
Trên thế giới gì là thể, việc gì khó, chỉ sợ lòng bền, cho dù Tô Điềm thực sự ký ức kiếp , cô cũng tin rằng đất nước sẽ ngày càng hơn.
Nghe thấy hai câu hỏi ngược của Tô Điềm, Khương Xích đột nhiên chút ngưỡng mộ trẻ tuổi dám nghĩ dám , hoặc giả là ông tuổi cao nên tư tưởng còn dám xông pha như giới trẻ nữa.
“Giáo sư Khương, cố lên nhé, đời việc gì là thể ."
Tô Điềm mỉm khích lệ một câu.
Ngay đó cô thu dọn đồ đạc của , Khương Xích thấy liền đợi một lát.
Một lát , mấy cùng bước khỏi phòng họp.
Ra khỏi phòng họp, Tô Điềm đột nhiên nghiêng đầu Khương Xích bên cạnh, mời mọc:
“Giáo sư Khương, nếu thời gian, ngày mai cho ông xem bản vẽ thiết kế của nhé?"
Bản, bản vẽ thiết kế?
“Bản vẽ thiết kế gì?"
Khương Xích run giọng hỏi một câu.
“Đều cả, máy nén khí, trục chính, hai bản thiết kế đều chuẩn một phần , ngày mai ông rảnh mang qua."
“Rảnh, rảnh chứ!"
Khương Xích vội vàng đáp một câu, thể rảnh , chắc chắn rảnh .
Ông thật sự ngờ Tô Điềm xong bản vẽ thiết kế .
Lúc trong lòng Khương Xích bắt đầu nôn nóng xem bản vẽ ngay lập tức, nhưng Tô Điềm là ngày mai, chắc hôm nay cô còn việc khác bận?
Tô Điềm đúng là việc khác thật, bản vẽ thiết kế mới chỉ vẽ thử một phần, cô còn cần sửa chữa, còn bản thiết kế bắt tay , tra cứu quá nhiều tài liệu, cô thật sự bận.
Bận đến mức quên khuấy mất việc kỳ nghỉ hè đến, nhà sắp lên thủ đô .
Phải đến khi nhận cuộc điện thoại của bố khi xuất phát, Tô Điềm mới nhớ chuyện .
Người nhà đến, Tô Điềm tự nhiên sắp xếp thời gian để chuẩn nghỉ một ngày, đến lúc đó ga tàu đón .
Chuyến tàu xuất phát từ hơn năm giờ sáng, chiều tối sẽ đến thủ đô.
Mấy tháng trôi qua, tóc ngắn của Tô Điềm dài , quá dài, Tô Điềm định tốn thời gian tiệm hớt tóc nữa mà bắt đầu buộc tóc .
Sáng sớm hôm nay Tô Điềm dậy , khó khăn lắm mới nghỉ một ngày, cũng thời gian ngủ nướng, vì hứa sẽ qua nhà họ Chu ăn cơm.
Đối với chuyện qua nhà họ Chu ăn cơm, lúc đầu Tô Điềm vốn dĩ từ chối, nhưng Chu Vụ đích đến cửa mấy đề cập đến chuyện , Tô Điềm mới khi nào thời gian sẽ qua.
Chẳng hôm nay thời gian , buổi trưa qua nhà họ Chu một chuyến, buổi chiều tùy tình hình nếu muộn quá thì thẳng từ nhà họ Chu ga tàu đón .
Thay một bộ đồ mùa hè mỏng nhẹ, áo sơ mi, quần lửng, cánh tay và bắp chân trắng nõn lộ ngoài đặc biệt thu hút sự chú ý.
Tục ngữ câu “một nước da trắng che ba phần ", làn da trắng trẻo của Tô Điềm tuyệt đối là niềm mơ ước của các chị em.
Thực đối với việc nhà họ Chu mấy mời ăn cơm, Tô Điềm thấu đáo.
Mời ăn cơm cảm ơn chuyện là một phần, mặt khác, gì khác ngoài việc xây dựng mạng lưới quan hệ.
Nhà họ Chu qua với cô, Tô Điềm thấy thực quen cũng ảnh hưởng gì, lỡ ngày cần đến, quan hệ nhân mạch vẫn quan trọng.
Tô Điềm thích phòng thí nghiệm, thích công việc, nhưng nghĩa là Tô Điềm cần nhân mạch.
Những thứ lợi cho , xưa nay Tô Điềm sẽ từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-408.html.]
Ai cũng kẻ ngốc, huống hồ quen cũng hại gì.
Nhân mạch kiểu đều là tương xứng cả, nhà họ Chu trúng một phương diện của Tô Điềm, mà Tô Điềm chẳng cũng .
Đừng nhà họ Chu lợi ích mắt nào khiến Tô Điềm trúng, còn tương lai thì ?
Chuyện tương lai ai mà , lỡ ngày nào đó cần đến, đừng coi thường nhà họ Chu.
Hơn nữa, thứ Tô Điềm trúng nhà họ Chu, mà là con Chu Vụ , dùng đến, dù Chu Vụ cũng là chính trị, ai thể tiến xa đến mức nào.
Mọi chuyện thể chỉ một phía, cân nhắc phương diện, chẳng chỉ là một bữa cơm thôi , ăn thì ăn.
Mà Tô Điềm là nhà họ Chu đối với việc cô đồng ý lời mời vẫn khá kinh ngạc.
Mặc dù thành ý đủ đầy, nhưng với phận và bối cảnh hiện tại của Tô Điềm, thực cô thể thèm để ý đến nhà họ Chu.
Đồng ý là , bữa cơm hôm nay định sẵn là cả hai bên đều tính toán riêng.
Con mà, mong cầu mới là bình thường, tham cầu mới là bình thường.
Đợi Tô Điềm thu dọn xong xuôi chuẩn cửa, mở cửa thấy Chu Vụ đang đợi ngoài cửa.
Chu Vụ lái xe qua, cùng hóng hớt theo còn Tần Liễu.
Hai cũng mới đến lâu, dám phiền Tô Điềm trong nhà nên mới đợi ở cửa.
Tô Điềm thấy hai , ngạc nhiên:
“Hai đến lâu ?"
“Vừa đến."
“Không lâu lắm."
Chu Vụ và Tần Liễu lượt đáp một câu, thái độ đối với Tô Điềm vô cùng hữu hảo, trong vô hình còn một tia cung kính.
Rõ ràng hai lớn tuổi hơn Tô Điềm, mà trông Tô Điềm giống như nắm quyền chủ động hơn.
Đùa gì chứ, hai họ dám coi Tô Điềm như một cô bé bình thường.
Đây là phụ nữ suýt chút nữa cho nhà họ Chu “bay màu" đấy.
“Có thể xuất phát chứ?
Vậy lên xe ."
Chu Vụ chủ động lên tiếng một câu.
Ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua chiếc xe Chu Vụ đậu bên đường, Tô Điềm do dự một lát, định để Hoàng Khâm buổi trưa mới lái xe.
Nếu Chu Vụ lái xe đến thì cứ xe qua .
Một lát , xe khởi hành.
Chu Vụ ở ghế lái, Tần Liễu ghế phụ.
Ở hàng ghế , Tô Điềm và Hoàng Khâm tại chỗ.
Hai phía qua gương chiếu hậu xuống hàng ghế , lướt qua Hoàng Khâm, lờ mờ đoán phận của đối phương, hai càng thêm kiêng dè cô gái nhỏ Tô Điềm vài phần.
Cái dàn bài , cái khí tràng , ngang ngửa với mấy ông cụ trong đại viện .
Xe đến đại viện, Tô Điềm cần phối hợp đăng ký, cũng chỉ mất một hai phút, Tô Điềm xe.
Mà Tô Điềm phát hiện , lúc cô lên xe một đôi mắt thấy.