[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 401
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:53:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ qua vài câu trò chuyện ngắn ngủi, câu tiếp theo Tô Điềm mở miệng là tiễn khách .”
“Thời gian còn sớm nữa, hai ..."
Tô Điềm hết câu, nhưng những đang ở đây ai cũng hiểu ý.
Vài phút , ba đàn ông bước khỏi cửa lớn.
“Đi thong thả tiễn."
“Lần cơ hội cùng dùng bữa cơm đạm bạc nhé?"
Chu Vụ mời mọc.
“Cứ để cơ hội tính."
Đáp một câu, ngay đó cánh cửa lớn đóng sầm ngay mặt ba .
Tảng đ-á đè nặng trong lòng biến mất.
Chu Vụ và Tần Liễu trở xe, còn đàn ông khác cùng với họ trong chớp mắt biến mất thì chuyện họ quan tâm nữa.
“Chậc chậc chậc, cô gái lợi hại thật đấy.
Quả nhiên khi phụ nữ giỏi giang thì chẳng còn việc gì cho đàn ông chúng nữa."
Tần Liễu lúc mới thở phào một dài, thầm tặc lưỡi:
“Cậu xem Thẩm Chính thích cô gái , liệu trị ?"
“Hừ, cái đó xem ai trị ai ."
Chu Vụ trả lời đầy ẩn ý.
Trị và trị, vẫn là một môn học vấn thâm sâu lắm.
Nghe lời của bạn , Tần Liễu trợn tròn mắt, nghĩ đến cái gì, miệng lúng b.úng một câu:
“Ý là, Thẩm Chính là đè ở á?"
“Suỵt, cũng khả năng lắm đấy chứ, với cái độ khó cỡ cô gái thì Thẩm Chính ước chừng cũng chẳng trị nổi ."
“Trị thì đổi đường khác, trị cũng tệ."
Chuyện hôm nay đa phần là nhờ chút mặt mũi của Thẩm Chính, nếu thì đến cửa còn chẳng .
Nghĩ đến chuyện , Chu Vụ kìm mà bật .
Thẩm Chính ăn cơm mềm, em nhờ vả hưởng phúc jpg...
Tác giả lời :
Cảm ơn các tiểu thiên sứ tặng vé Bá Vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 18:
02:
04 đến 18:
02:
03 (giờ gốc ) ngày 13-11-2023 nhé~
Cảm ơn các tiểu thiên sứ tưới dung dịch dinh dưỡng:
Nhân Nguyệt 20 chai; Túc Diệp 5 chai; my 1 chai;
Cảm ơn sự ủng hộ của , sẽ tiếp tục nỗ lực!
Chương 139 Một ba chín
◎Chương 1◎
“Cạch!" một tiếng, cửa lớn mở .
Chu Mỹ Lan và bà cụ Chu vẫn đang chờ ở nhà thấy tiếng mở cửa thì lập tức ngẩng đầu qua.
Họ chờ ở nhà nửa đêm .
Từ lúc Chu Vụ ngoài đến giờ lâu , trong thời gian đó Chu Mỹ Lan cứ ở mãi nhà đẻ mà chờ.
Không còn cách nào khác, bà đặt hết hy vọng Chu Vụ hoặc là nhà họ Chu .
Trước đây xảy chuyện, chỉ cần nhắc đến nhà họ Chu hoặc tìm bạn bè giúp đỡ, ít nhiều cũng nể mặt nhà họ Chu mà chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-401.html.]
Lần thì khác, phía đơn vị cục công an rõ chuyện cho phép thăm nuôi, càng đừng đến việc vớt .
Bà chỉ thể về nhà đẻ nghĩ cách.
Chu Vụ - con trai của cả tuy trông vẻ dễ chọc, nhưng dù cũng là một nhà, Chu Mỹ Lan cho rằng chắc sẽ thấy ch-ết mà cứu, Tiểu Tuyết cũng là em gái của mà.
Suy nghĩ của bà cụ cũng tương tự như Chu Mỹ Lan.
Người thường gia hòa vạn sự hưng, con gái Chu Mỹ Lan cả đời chỉ mỗi m-ụn con gái là Chu Tuyết thôi, vì lý do sức khỏe nên thể tiếp tục sinh con, cộng thêm việc Mỹ Lan khăng khăng để Chu Tuyết họ Chu, ít nhiều gì cũng thấy nợ nhà con rể, xảy chuyện, về tình về lý nếu giúp thì đều nên chung tay một chút.
Chu Vụ bước nhà nhận ánh mắt của hai qua.
Nghĩ đến chuyện dày mặt tìm , nếu nhờ cái danh của Thẩm Chính thì Tô Điềm ước chừng còn chẳng định gặp bọn họ.
Hơn nữa, Chu Tuyết gây chuyện đầu tiên .
Trước đây coi như thấy là vì Chu Mỹ Lan tự dàn xếp , là mấy chuyện vặt vãnh.
Lần thì khác, đụng Tô Điềm, đúng là đ-á tấm sắt .
Nghĩ đến việc chuyện suýt chút nữa kéo theo cả nhà họ Chu, sắc mặt Chu Vụ liền trầm xuống.
Tuy nhiên qua chuyện Chu Vụ cảm thấy nên rút bài học.
Lần là Tô Điềm, trẻ tuổi tính công kích lớn như , nếu đổi là đối thủ của nhà họ Chu thì ch-ết thế nào cũng .
Nhìn một cái là nhận sắc mặt Chu Vụ , tim Chu Mỹ Lan “hẫng" một nhịp, bắt đầu thấp thỏm, chút hoảng sợ theo phản xạ đầu bà cụ.
Chu Mỹ Lan từ nhỏ thế , một đầy thói hư tật cũng công lao của bà cụ.
Đều là do bà cụ chiều chuộng mà , cứ cái gì mà con trai nuôi nghèo con gái nuôi giàu, xem chiều cái đức tính gì kìa.
Bản lĩnh gây họa thì lớn, bản lĩnh vá thì , hễ gặp chuyện là thích tìm nhà họ Chu giúp đỡ.
“Tiểu Ngũ , chuyện thế nào ?"
Bà cụ hạng sắc mặt, bà cũng nhận sắc mặt đại tôn t.ử Chu Vụ , bèn dùng giọng điệu dò hỏi mà hỏi một câu.
“Chuyện đừng nhúng tay quản nữa, hóc b.úa.
Nếu Chu Tuyết chuyện gì sai trái thì nhốt vài ngày coi như mua bài học thôi, còn nếu sai thì cứ đúng luật mà ."
“Nhốt vài ngày?
Không !
Tiểu Tuyết nhà chúng chịu nổi nỗi uất ức ?
Tiểu Tuyết nhà chúng từ nhỏ là đứa trẻ nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, cái nơi như cục công an nhốt đủ hạng thượng vàng hạ cám, ai nó bắt nạt chứ?
Chu Vụ, cháu nghĩ cách , cô cầu xin cháu đấy..."
Chu Mỹ Lan thấy thế là bắt đầu đỏ hoe mắt lóc tỉ tê.
Cái dáng vẻ là cho bà cụ xem, quả nhiên bà cụ xót xa, thôi về phía Chu Vụ.
“Bà nội, nếu bà cả nhà họ Chu chúng đều cuốn chuyện thì cháu ngay?"
Chu Vụ xong khẽ mỉa một tiếng, chính cũng thấy nực .
Đe dọa, một sự đe dọa trắng trợn.
Hiểu rõ lời của cháu trai Chu Vụ, sắc mặt bà cụ cho lắm, nhưng ít nhiều cũng địa vị của Chu Vụ trong cái nhà , bèn nén một , nặn một nụ , mở miệng :
“Bà ý đó."
“Vậy thì .
Cô , cô việc gì thì về , hao tốn thời gian ở đây cũng vô ích, chuyện cách nào ."
Quăng một câu như , Chu Vụ lên lầu.
Còn việc hai con lóc ỉ ôi lầu thế nào chuyện thể lo liệu .
Phụ nữ trong cái nhà cảm giác đều đáng tin.
Bà cụ thì chiều chuộng thành tính, cô Chu Mỹ Lan thì kiêu căng hách dịch, ngay cả ruột của Chu Vụ cũng suốt ngày buồn xuân thương thu, điển hình là kiểu phụ nữ trí thức, bình thường một bài văn thôi cũng thể cảm động rơi nước mắt.
Phải là cái gu chọn con dâu của nhà bọn họ chút nào.
Nghĩ đến chuyện , Chu Vụ lo lắng cho tương lai của chính luôn , chỉ sợ đây là di truyền gia đình, mắt .