[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 381

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:52:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thầy ơi, thầy xem kỹ sư Tô rốt cuộc là ý gì?

 

Là do con quá ngốc hiểu là do kỹ sư Tô chuyện vòng vo quá, con cứ cảm giác kỹ sư Tô hình như gì đó nhưng như gì, con nắm bắt , liệu con đổi công việc , con theo kỹ sư Tô."

 

Nhìn dáng vẻ sốt sắng của học trò, giáo sư Phương nhịn mà mắng một câu:

 

“Bình tĩnh, bình tĩnh , con còn điềm đạm bằng con bé Tô nữa, chỉ lớn tuổi chứ lớn khôn, chuyện con bé Tô rõ ràng như , con vội cái gì?"

 

“Chuyện con đừng quản nữa, dù đến lúc đó cứ để thuận theo tự nhiên, thời gian theo con bé Tô con hãy thể hiện cho , cố gắng để con bé Tô khẳng định năng lực việc của , còn việc giữ thì xem ý bên phía con bé Tô."

 

Giáo sư Phương chút chê bai học trò Trương Chí Thành , đây vốn khá hài lòng, nhưng khi so sánh với Tô Điềm, ông đột nhiên hiểu thế nào là “hàng so với hàng thì vứt bỏ" .

 

“Còn nữa, chuyện dự án mới của con bé Tô mười phần thì đến tám chín phần là thật, cho nên mới bảo con thể hiện cho , đến lúc đó con bé Tô là phụ trách dự án, danh sách nhóm dự án chẳng do nó quyết định , nếu con thể theo cạnh nó mà dự án mới, đúng là tổ tiên tích đức tám đời , khác vận may như ."

 

Không chỉ giáo sư Phương, mà các giáo sư khác trong đơn vị, ai mà chẳng vài học trò trướng, nhưng học trò nào may mắn như Trương Chí Thành, vặn lúc Tô Điềm đến đơn vị thì gặp , vặn lúc cô mới chân ướt chân ráo đến nên bên cạnh ai, nếu thì chuyện đại hỷ đến lượt Trương Chí Thành nhặt món hời chứ?

 

Trương Chí Thành bên cạnh Tô Điềm, thế ai mà chẳng ?

 

Nghe thầy Phương chuyện dự án mới là tám chín phần chắc chắn, Trương Chí Thành chút sốt ruột, nhưng nghĩ đến lời thầy , liền cố ép bình tĩnh .

 

Thầy bảo thuận theo tự nhiên, thì cứ thuận theo tự nhiên .

 

Anh nên xem tài liệu kỹ sư Tô đưa thì hơn.

 

Rời khỏi văn phòng của thầy, Trương Chí Thành thầm hạ quyết tâm, nỗ lực xem hết tài liệu cố gắng tối nay giao báo cáo cho kỹ sư Tô.

 

Đợi đến khi thấy xấp tài liệu, Trương Chí Thành chỉ tự tát mặt hai cái.

 

Cố gắng tối nay nộp bài?!

 

Anh đúng là đang mơ giữa ban ngày!!

 

Đến ba ngày còn e là xong chứ!

 

Chớp mắt ba ngày trôi qua, Trương Chí Thành quả nhiên nộp bài đúng hạn.

 

Hôm nay theo bên cạnh kỹ sư Tô, cứ cảm giác chột , đặc biệt là khi kỹ sư Tô hỏi đến chuyện báo cáo, mặt Trương Chí Thành đỏ lựng như quả cà chua.

 

“Chưa xong ?"

 

Tô Điềm từ bàn việc ngẩng đầu liếc Trương Chí Thành một cái, hỏi.

 

“Khụ khụ, còn thiếu một chút."

 

Trương Chí Thành dè dặt trả lời.

 

“Một chút là bao nhiêu, bao nhiêu , đưa xem thử."

 

Tô Điềm cũng quá để ý, thuận miệng đáp một câu.

 

Lời đến nước , Trương Chí Thành chỉ đành lôi bản báo cáo ròng rã ba ngày qua .

 

Nói thật, đây tuyệt đối là bản báo cáo tệ nhất mà từng trong đời.

 

Trương Chí Thành thể theo giáo sư Phương, còn đưa đơn vị công tác, kiểu gì cũng là thiên chi kiêu t.ử, thế nhưng kể từ khi kỹ sư Tô “giao bài tập" cho, đột nhiên cảm thấy hình như thông minh như tưởng.

 

Cứ cảm thấy, so với kỹ sư Tô, IQ của đúng là đủ dùng!

 

Nhận lấy bản báo cáo của Trương Chí Thành, Tô Điềm cúi đầu xem, đầy vài phút, đôi lông mày thanh tú của cô vô thức nhíu .

 

Mất mười phút để xem hết xấp báo cáo dày cộm của Trương Chí Thành, Tô Điềm giơ tay day day thái dương.

 

Ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt đầy vẻ dè dặt của Trương Chí Thành, Tô Điềm nhận yêu cầu quá khắt khe .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-381.html.]

Hay là, nới lỏng một chút?

 

“Anh qua đây, giảng cho bản báo cáo của gặp vấn đề ở những chỗ nào, hết là phần trình bày của ... còn phần nội dung nữa, đủ..."

 

Tô Điềm mở miệng chỉ những chỗ vấn đề, hơn nữa còn thể nhanh ch.óng lật đến đúng trang đó, rõ ràng chỉ mới xem qua một lượt mà cô nắm lòng bản báo cáo .

 

Thấy động tác lật trang soàn soạt của Tô Điềm, Trương Chí Thành chăm chú , một hồi, đột nhiên cảm thấy hóa những chỗ đây hiểu lắm là như .

 

Mất vài phút để giảng các vấn đề trong báo cáo, Tô Điềm hỏi một câu:

 

“Hiểu ?

 

Còn chỗ nào hiểu để giảng ."

 

“Đại khái là hiểu ạ, để thử xem."

 

Bây giờ trong đầu Trương Chí Thành dường như đột ngột nhồi nhét nhiều kiến thức, cần thời gian để từ từ hấp thụ, nếu hỏi chỗ nào hiểu, thì hình như đại khái là đều hiểu hết... nhỉ?

 

“Vậy , cầm báo cáo về ."

 

Lần Tô Điềm quy định thời hạn “nộp bài" nữa, vì nới lỏng mà.

 

Mà trong mắt kỹ sư Tô, “nới lỏng" thì việc giới hạn thời gian là cực hạn , thái độ thoải mái nhất chính là... .

 

Trương Chí Thành quá, mấy chục trang báo cáo , kỹ sư Tô cô là ác quỷ ?!

 

“Vậy ba ngày nộp báo cáo cho cô nhé?"

 

Trương Chí Thành hỏi một câu.

 

“Không cần."

 

Tô Điềm đưa một câu trả lời phủ định, ngước mắt liếc Trương Chí Thành một cái.

 

Vừa nãy mới bảo nới lỏng, nhưng Tô Điềm nghĩ nếu Trương lòng tin ngày nộp báo cáo thì cũng .

 

ngày thời gian.

 

Còn Trương Chí Thành và Tô Điềm cùng tần , Tô Điềm cần, suýt nữa thì cảm động rơi nước mắt.

 

Biết ngay kỹ sư Tô vẫn là lương tâm mà.

 

Ngay lúc trong lòng Trương Chí Thành đang tuôn một tràng lời khen ngợi kỹ sư Tô 360 độ, kỹ sư Tô lên tiếng nữa.

 

:

 

“Đại hỉ (Ba ngày nữa) hãy giao cho ."

 

Nghe thấy lời , Trương Chí Thành sững sờ ngay lập tức, những lời khen ngợi trong lòng tan thành mây khói, chẳng còn gì nữa.

 

Kỹ sư Tô chịu nổi lời khen mà, ngày , đại hỉ cũng chắc chắn, xong mà là sợ khi nộp lên sẽ kỹ sư Tô bới một đống .

 

Tô Điềm chạm ánh mắt của Trương Chí Thành, còn bụng giải thích một câu:

 

“Ngày việc, ngày cần qua tìm ."

 

Ngày Tô Điềm thực sự sắp xếp công việc .

 

Bên phía viện trưởng Lương thông báo cho cô, ngày họp dự án mới, đến lúc đó sẽ thuận đường ghé qua đón cô cùng đến địa điểm họp.

 

Đừng là ngày , Tô Điềm suy nghĩ một lát :

 

“Ngày mai Trương cũng đừng qua đây nữa, đoán hai ngày đều bận, cứ chuyên tâm báo cáo ."

 

 

Loading...