[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 365
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:52:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hai họ ở bên trong chắc là gọi , chúng hút xong điếu ."
Tần Dương chột đáp một câu.
Đối với việc giúp đỡ bạn theo đuổi em gái của đối thủ một mất một còn, trong lòng Tần Dương đừng nhắc đến việc sướng thế nào.
Ha ha ha ha, đến lúc đó Tô Chấn Hưng chẳng sẽ tức ch-ết .
Hai năm ở bộ đội Tô Chấn Hưng đ-ánh bao nhiêu trận , chẳng lẽ cho báo thù chút nào .
Rất nhanh hai hút xong điếu thu-ốc, họ thêm vài phút để mùi thu-ốc l-á tản bớt mới bước quán cơm.
Vừa bước , ồ hố, hai trò chuyện vui vẻ gớm nhỉ.
Đặc biệt là nụ mặt Thẩm Chính, thật là “đỏm dáng" quá .
Khổng tước xòe đuôi?!
Nhìn thấy nụ mặt Thẩm Chính, trong đầu Tô Chấn Hưng lóe lên mấy chữ đó.
Cái đồng chí nam chủ đối với con gái nhà thể thu liễm một chút, ngừng phát tán mị lực ?
Cười , cái m-ông !
Thấy hai tương đắc, Tô Chấn Hưng sải bước ba bước thành hai đến mặt hai , kéo cái ghế ở phía bên của Tô Điềm đặt m-ông xuống.
“Nói chuyện gì mà vui thế?"
Tô Chấn Hưng mở miệng khiến hai đang sang .
“Nói chuyện phiếm thôi , lâu thế?"
Sự chú ý của Tô Điềm lập tức từ Thẩm Chính chuyển sang trai Tô Chấn Hưng.
Thấy cảnh , sắc mặt Thẩm Chính vẫn thản nhiên, thì giận nữa.
“Gần đây tiện đỗ xe, đỗ xa một chút, hai đứa gọi món ?"
Tô Chấn Hưng giải thích một câu, sẵn tiện hỏi luôn.
“Chưa ạ, đợi cùng gọi."
Tô Điềm mỉm đáp.
“Vẫn gọi , còn tưởng sẽ gọi chứ, nào nào, gọi thì để Thẩm Chính gọi , mời khách, chủ, hi hi hi, mấy chúng đợi ăn là , cũng thử thách xem Thẩm Chính mấy chúng thích ăn gì ."
Quả nhiên là ở cũng thiếu Tần Dương nhỉ?
Nghe thấy là Thẩm Chính mời khách, Tô Điềm ngẩn một giây sang trai Tô Chấn Hưng, âm thầm hỏi:
“Chẳng bảo mời khách ?”
Tô Chấn Hưng trao một ánh mắt, ý bảo:
“Có mời khách thì cứ ăn thôi.”
Ai mà Thẩm Chính và Tần Dương đang bày mưu tính kế gì, thích mời khách thì cứ mời , ăn .
Thấy ánh mắt của trai , Tô Điềm .
Vô tư , ai mời khách cũng ngăn cản tâm hồn ăn uống của cô.
Được , để Thẩm Chính gọi.
“Thịt kho tàu, cá chép chua cay, đậu que xào cà tím, móng giò kho, gà hầm nấm, đó lấy thêm một canh trứng cà chua nữa."
Giọng Thẩm Chính trầm ấm, gọi là món mặn “nặng đô" thôi.
Tô Chấn Hưng mặt đầy nghi ngờ:
“Hào phóng thế ?”
Tô Điềm thì thầm nghĩ:
“Có gọi nhiều quá nhỉ?”
Tần Dương:
“Ồ hố, ồ hố, , Thẩm Chính và Tô Chấn Hưng thích ăn gì, nhưng chắc chắn em gái nhỏ Tô thích ăn gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-365.html.]
Toàn là món cô thích!
Nếu nhớ lầm thì em gái nhỏ Tô chỉ thích mấy món mặn “xôi thịt" thôi, ngờ nha ngờ , Thẩm Chính cũng ngày hôm nay, nếu là đây thật sự thể tưởng tượng nổi Thẩm Chính lúc thích một cô gái sẽ dáng vẻ gì.
Giờ thì mở mang tầm mắt , hóa thích một thật sự sẽ ghi nhớ sở thích của đối phương.
Điểm , Thẩm Chính cũng ngoại lệ, điều lên cái gì, lên Thẩm Chính cũng là một đàn ông, một đàn ông bình thường mà thôi.
Trong lúc đợi lên món, Thẩm Chính hướng về phía Tô Điềm lên tiếng:
“Vậy là thời gian tới em Bắc Kinh ?"
Nghe thấy lời , Tần Dương mặt đầy dấu chấm hỏi.
Tô Chấn Hưng cũng cùng một vẻ mặt nghi vấn, sang hỏi một câu:
“Điềm Điềm, em sắp Bắc Kinh ?"
“Vâng ạ, vẫn xác định chính xác khi nào , nhưng chắc cũng chỉ một tháng nữa thôi, đại học tuyển thẳng , ý của giáo sư Tống bên là lúc nào cũng thể thủ tục nhập học."
Lúc nào cũng thể thủ tục nhập học, đây tuyệt đối là sự bao dung lớn nhất mà ông cụ Tống dành cho Tô Điềm , điều nghĩa là gì, nghĩa là nếu học kỳ Tô Điềm thể đến đó, thì đều thể trực tiếp bỏ qua chương trình năm nhất, học hai tháng đến lúc đó trực tiếp theo kịp chương trình năm hai luôn.
Nếu kỳ thi đại học mới đến báo danh, bắt đầu từ năm nhất cũng , về điểm ông cụ Tống thật sự lộ rõ sự tự tin tuyệt đối Tô Điềm, tin rằng Tô Điềm thể nhảy vọt qua năm nhất.
Nói một câu quá, e rằng nhảy sang năm cuối cũng chẳng vấn đề gì, thể để Đường Lưu Quang nhận học trò, thì còn thể kém ?
Mà kế hoạch của Tô Điềm là muộn nhất một tháng nữa sẽ qua bộ phận đại học báo danh, tranh thủ học một tháng khi kết thúc chương trình năm nhất, đó khai giảng sẽ trực tiếp lên học chương trình năm hai, như thể tiết kiệm thời gian.
Nội dung chương trình đại học Tô Điềm kiếp học qua , ngay cả kiếp thầy Đường Lưu Quang cũng cho cô tiếp xúc sớm, những thứ ở trường học giờ cô tự học cũng xong, nhảy một năm Tô Điềm nghĩ sẽ lỡ dở gì.
Chuyện Tô Chấn Hưng mới , nhưng tại Thẩm Chính còn cả ?
Ánh mắt nghi ngờ của Tô Chấn Hưng hướng về phía Thẩm Chính, cái đó thật sự quá rõ ràng.
Thẩm Chính thản nhiên đáp một câu:
“Lúc nãy tán gẫu, Điềm Điềm chuyện ."
Điềm...
Điềm Điềm?!
Ai cho phép gọi như thế hả?
Tô Chấn Hưng trợn tròn mắt, cảm thấy Thẩm Chính thật là mặt dày vô liêm sỉ.
Ngay cả Tô Điềm khi thấy hai chữ “Điềm Điềm" mật thốt từ miệng Thẩm Chính cũng ngẩn một lúc, phản ứng nhanh ch.óng là... tai cô nóng lên .
Cảm thấy trai gọi Điềm Điềm thì bình thường, nhưng hai chữ từ miệng Thẩm Chính , thì chút...
ừm ừm, cảm giác đó thật khó .
Hi hi hi, là cảm giác rung động đấy!
Tần Dương âm thầm hắc hắc vài tiếng, suýt chút nữa là bạn bằng con mắt khác .
Chu choa chu choa, giờ gọi là “Điềm Điềm" , trong lòng Thẩm Chính chắc chắn còn ngọt hơn.
Có lẽ nhận ánh mắt của mấy qua, Thẩm Chính ngước mắt , giả vờ như phát hiện điều gì, khẽ một tiếng hỏi:
“Sao thế?"
“Sao thế cái gì, còn hỏi chúng thế ?
Điềm Điềm là để cho gọi đấy ?"
Tô Chấn Hưng suýt chút nữa là nhảy dựng lên đ-ánh , lửa giận trong mắt bốc lên ngùn ngụt.
“Không gọi ?"
Đôi mắt đen sâu thẳm của Thẩm Chính về phía Tô Điềm, thầm hỏi:
“Tại gọi?”
Tô Điềm chạm đôi mắt đẽ của đàn ông, trong chốc lát trong đầu lóe lên điều gì đó, kịp suy nghĩ kỹ mở miệng đáp một câu:
“Được ạ."