“Trong phòng khách chỉ còn ba đàn ông, đối với hành động ân cần của Thẩm Chính, Tô Chấn Hưng khó chịu chằm chằm .”
Đã trong lòng thì nên giữ cách với những cô gái khác, chừng mực chứ.
Tần Dương trợn tròn mắt cảnh tượng , đúng là mở rộng tầm mắt.
Uổng công đây còn tưởng Thẩm Chính là một khúc gỗ, giờ , , mà là quá rành thì .
Cái kiểu tiếp xúc gần gũi, giọng trầm ấm đó, cô gái nào mà cưỡng !
Cũng nhờ em gái Tô định lực , đúng là hổ danh trúng em gái, Thẩm Chính tùy tiện câu dẫn mất.
Đổi là cô gái khác, âm mưu của Thẩm Chính chắc thành công .
Chậc chậc, em Thẩm Chính cũng “đỏm dáng" gớm.
Ồ hố hố hố, cái mị lực tỏa ... chẳng khác nào khổng tước xòe đuôi.
Trong phòng, Tô Điềm thật sự cho xao xuyến, ngay lúc nãy tiếp xúc gần, tai cô nóng bừng lên.
Hai kiếp đối tượng, gặp cực phẩm như Thẩm Chính, đúng là chút kiềm chế nổi.
Cởi chiếc áo bông , đó là một chiếc áo khoác , tiện thể vuốt tóc tai, Tô Điềm mới .
“Đi thôi."
Xuất phát thôi, tâm hồn ăn uống là hết.
Tô Điềm lên tiếng, ba đàn ông liền dậy.
Đi ngoài, xe đang đỗ bên ngoài.
Thấy ngày càng gần xe, Thẩm Chính âm thầm nháy mắt với Tần Dương một cái.
Tần Dương nhận tín hiệu, lập tức hiểu ngay.
Hớt ha hớt hải tiến lên hai bước, với Tô Chấn Hưng:
“Tô Chấn Hưng, lái xe , lúc đến Thẩm Chính lái , lát nữa về lái, đối đãi với thế là đủ chứ?"
Nghe Tần Dương , Tô Chấn Hưng mặt đầy nghi ngờ.
Cái thằng cha mà bụng thế ?
“ đảm bảo, lúc về lái, ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-363.html.]
Nhìn chằm chằm Tần Dương một lúc, Tô Chấn Hưng mới leo lên ghế lái.
Lén nháy mắt với Thẩm Chính một cái, Tần Dương kéo cửa ghế phụ định lên, đúng lúc Tô Chấn Hưng lên tiếng.
“Cậu phía , Điềm Điềm, em lên ghế phụ!"
Tô Chấn Hưng dứt lời, Tần Dương nghệt mặt , Thẩm Chính thì ánh mắt trầm xuống.
“Nam nữ thụ thụ bất , Điềm Điềm, em lên ghế phụ ."
Tô Chấn Hưng cảnh giác liếc Tần Dương và Thẩm Chính một cái.
Tuyệt đối thể để Điềm Điềm “con hồ ly tinh" chủ như Thẩm Chính quyến rũ , giữ cách an .
Tô Điềm thì nghĩ nhiều, nhấc chân tới ghế phụ.
Thấy hành động của Tô Điềm, Tần Dương lùi hai bước.
Tô Điềm mỉm lên xe.
Thành Thẩm Chính và Tần Dương chỉ thể cùng ở băng ghế .
Bầu khí xe ngượng ngùng hề nhẹ, phía là hai em, phía là hai em.
Nhìn chằm chằm gáy Tô Chấn Hưng, Tần Dương chỉ hỏi một câu:
“Đây là đồ cổ di sót từ thời đại nào thế?”
Nam nữ thụ thụ bất , đầu óc vấn đề đấy?
Thẩm Chính vẫn tỏ điềm nhiên như chuyện gì, trông vẻ chẳng hề sốt ruột chút nào.
Tại vị trí , tay Thẩm Chính đặt đùi, những ngón tay thon dài gõ nhè nhẹ, chằm chằm về phía , khí lạnh tỏa bốn phía.
Ai bảo sốt ruột?
Sốt ruột ch-ết ?
Có thêm một cái bóng đèn Tần Dương đành, giờ thêm một ông “cuồng em gái" Tô Chấn Hưng.
Hừ!
Kết giao bạn bè thận trọng mà...