[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 362
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:52:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không , Điềm Điềm rảnh."
Thật giả ?
“Lừa gì, bảo em gái rảnh , còn thật sự coi là trai nó đấy ?
mới là trai của Điềm Điềm, hiểu ?"
Tô Chấn Hưng vươn tay đắc ý vỗ vỗ lên ng-ực Tần Dương, đó nghênh ngang rời .
Đợi Tô Chấn Hưng một đoạn xa, Tần Dương sang Thẩm Chính, xua tay :
“Tiểu Tô rảnh, thế thì chịu ."
“Có rảnh, Tô Chấn Hưng dối đấy, chuẩn , mai xuất phát."
Thẩm Chính mở miệng đáp một câu.
Tần Dương:
“Hả hả hả?”
Sao Tô Chấn Hưng dối?
Thẩm Chính gì, sải bước về phía ký túc xá.
Tần Dương đuổi theo, hết lời vẫn hiểu nổi tại Thẩm Chính Tô Chấn Hưng dối, thấu tâm can ?
Thế nhưng Tần Dương thật sự bắt thóp việc Tô Chấn Hưng dối, nguyên nhân là lúc và Thẩm Chính mượn xe, bên đội vận tải Tô Chấn Hưng mượn xe , còn gợi ý mấy bọn họ thể cùng lên thành phố.
Rời khỏi đội vận tải, Tần Dương thật sự bái phục em Thẩm Chính , đúng là đoán chuẩn cần chỉnh.
Thằng cha Tô Chấn Hưng thật sự dối chớp mắt!
Ngày hôm .
Sáng sớm tinh mơ, Tô Chấn Hưng thấy hai đang đợi bên cạnh xe của đội vận tải.
Trời mới khi thấy , Tô Chấn Hưng kinh ngạc đến mức nào, hai cái đuôi canh chừng ở đây cơ chứ.
Mãi đến khi lái xe lên đường, Tô Chấn Hưng vẫn cứ một mực nhấn mạnh rằng Tô Điềm công việc bận, ở nhà, thời gian đều ở đơn vị.
Tần Dương và Thẩm Chính, nào cũng tinh ranh, chẳng thèm tin cái lời giải thích “giấu đầu hở đuôi" cứng nhắc của Tô Chấn Hưng.
Họ tin lấy một chữ!
Cùng lúc đó.
Trong thành phố, nhà họ Tô.
Tô Điềm ngủ dậy, từ phòng bước , vuốt mái tóc dài một chút trong hai tháng qua, động tác lười biếng tùy ý.
Nhìn thấy đồng chí Lý Quần Anh – già ở phòng khách.
“Mẹ, dọn hàng ạ?"
“Hôm nay nữa, con chẳng đang ở nhà , cũng lúc nghỉ ngơi một ngày.
Trưa nay con ăn cơm ở nhà chứ?
Muốn ăn gì lát nữa mua thức ăn, con xem con hành hạ bản đến g-ầy rộc , tẩm bổ thật mới ."
Lý Quần Anh gương mặt nhỏ nhắn g-ầy đến mức lộ rõ cằm nhọn của con gái mà xót xa vô cùng.
“Mẹ, cần ạ, trưa nay con hẹn trai ăn , cũng cùng .
Hôm qua trai gọi điện cho con, bảo là mời con ăn cơm để cảm ơn con giúp đỡ, con nghĩ một nhà hai lời, ăn thì phí, hi hi hi, nên đồng ý ."
“Thế thì hai đứa , bọn trẻ các con là , .
Con ăn cơm ở nhà thì lát nữa muộn một chút dọn hàng."
Kế hoạch đổi là đổi ngay, ăn cùng con gái bằng dọn hàng kiếm thêm chút tiền.
Con gái học đại học tiêu nhiều tiền lắm, thể để con gái chịu thiệt thòi .
Vật giá ở Bắc Kinh hề rẻ, con nhà cái gì thì con gái bà cũng cái đó.
Nếu vì thực lực cho phép, đồng chí Lý Quần Anh còn mua nhà ở Bắc Kinh cho con gái nữa kìa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-362.html.]
Tiếc là hiện tại thực lực kinh tế đủ, tiền tiết kiệm của cả nhà chắc chỉ đủ mua một cái hố xí ở Bắc Kinh mất.
“Cùng , cũng chẳng ngoài."
Tô Điềm nũng nịu với .
“Không , , con là .
Có chuyện hỏi con, con định về trường nữa ?
Định đợi đến lúc thời gian thì trực tiếp báo danh ở Bắc Kinh luôn ?"
Lý Quần Anh vẫn khá quan tâm đến chuyện , Bắc Kinh xa xôi như , xa thì chẳng chuẩn .
“Vâng ạ, chắc ở thêm nửa tháng nữa."
Công việc hậu kỳ của dự án ở đơn vị vẫn xử lý xong, ước chừng còn ở một thời gian, nhân tiện nghỉ ngơi luôn.
“Nửa tháng, thế cũng chuẩn , nửa tháng trôi qua nhanh lắm."
Lý Quần Anh khẽ lầm bầm một câu.
Hơn mười giờ, Tô Chấn Hưng đến nơi.
Đi cùng còn hai “vật treo chân".
Nhìn thấy ba cùng xuất hiện, Tô Điềm cũng thấy kinh ngạc, vẻ như quan hệ của ba họ ngày càng hơn, dần dần phát triển theo hướng hình bóng rời.
“Em gái nhỏ Tô!"
Tần Dương phát huy thuộc tính “tự nhiên như ruồi", chẳng sợ mất mặt chút nào, còn đang ở xe vẫy tay chào hỏi .
“Điềm Điềm."
Tô Chấn Hưng mở cửa xe bước xuống, gọi một tiếng.
Người xuống xe cuối cùng là Thẩm Chính ở ghế lái, đàn ông cao ráo chân dài, lúc xuống xe dáng vẻ nghiêng tuấn tú, Tô Điềm qua cũng nhịn mà thêm hai cái.
Người cảnh , thêm hai cái cũng là bình thường, thẩm mỹ của kỹ sư Tô vấn đề gì, thẩm mỹ đại chúng, chính là thích cái .
Tô Điềm nhanh ch.óng thu tầm mắt, để mấy đàn ông phát hiện hành động nhỏ của .
Thẩm Chính thì lên tiếng, sải bước tới, dừng cách Tô Điềm xa, khẽ gật đầu chào hỏi.
Đã đến thì đương nhiên nhà một lát, vả tiết trời tuy còn lạnh nhưng cũng dần ấm lên, lúc ngủ dậy Tô Điềm mặc áo bông thì , lúc cảm thấy nóng .
Một nhóm nhà, mấy đàn ông ngó một lát, thấy ai khác.
“Mọi trong nhà vắng hết ?"
Tô Chấn Hưng hỏi một câu.
“Vâng, em khi các đến lâu."
Tô Điềm rót nước cho mấy , tay đang cầm ly thủy tinh, tay định với lấy phích nước nóng thì đột nhiên trong tầm mắt xuất hiện thêm một bàn tay.
Thon dài mạnh mẽ, khớp xương rõ ràng, vô cùng.
Bàn tay đó cầm phích nước, đó bên tai Tô Điềm vang lên một giọng trầm khàn:
“Để cho."
Không đợi Tô Điềm phản ứng, ly thủy tinh trong tay cô đối phương nắm lấy và đón lấy.
Ngón tay thô ráp của lướt qua lòng bàn tay trắng nõn của cô, dấy lên một cảm giác nóng bỏng.
Ngẩn một chút, cô theo phản xạ ngẩng đầu lên, chạm khuôn mặt tuấn tú của đàn ông.
Lông mi thật dài, sống mũi cao.
Tầm mắt dời xuống, vô tình lướt qua yết hầu nhô gợi cảm của .
Người đàn ông như Thẩm Chính chắc hẳn lòng phái nữ nhỉ?
Chỉ riêng điều kiện ngoại hình thôi thực sự quá xuất sắc .
“Vậy chơi một lát, em bộ quần áo, lát nữa chúng luôn."
Tô Điềm rạng rỡ xong về phòng đồ.