[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 359

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:50:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tùy tiện đối phó một miếng, ăn cháo loãng , tuổi già răng cỏ , ăn cháo loãng ăn kèm dưa muối.”

 

“Được, cứ thế , bữa trưa.”

 

Hai vợ chồng một câu một câu kết thúc cuộc trò chuyện, sống thật sự là tỉnh táo.

 

Cho nên mới , trẻ tuổi và già vẫn nên giữ cách thích hợp, nhà già như bảo vật, già giúp việc trong nhà, cần thiết trông con xong trông cháu, cái lý đó đúng ?

 

Ai quy định già là giúp trông trẻ, giúp trông là với con trai con dâu, vất vả cực nhọc cả đời , già già còn , sinh con trai còn chẳng bằng sinh cái gậy, như cái tiền nuôi con trai đủ để dưỡng già .

 

Đi , đều đừng nữa, lười phục dịch.

 

Ở phía bên , lão nhị Tô Minh Châu quả thật định về , ông xin nghỉ để qua đó, cộng thêm thời gian trì hoãn đường về về, ông trì hoãn bao nhiêu thời gian , hỏi rõ chuyện của cả, ở bên đợi hai ngày Tô Minh Châu chuẩn lên đường về .

 

Lúc Tô Minh Châu rời Tô Điềm thời gian tiễn, cũng chỉ lúc Tô Minh Châu tới Tô Điềm đón sẵn tiện cùng ăn một bữa cơm, đó Tô Minh Châu thấy bóng dáng Điềm Điềm nữa.

 

chuyến Tô Minh Châu , trong cái nhà , xem cái đà thì triển vọng nhất vẫn là đứa nhỏ Điềm Điềm nha, xe đưa xe đón, còn tiền, trẻ tuổi còn nhiều tiền hơn cả bọn họ nữa.

 

Trước khi Lý Quần Anh mua ít đồ để hai mang về, một phần cho hai, một phần cho ông cụ bà cụ, ngay cả Tô Minh Quảng cũng bỏ vài đồng bảo hai mang về cho hai ông bà.

 

Lên tàu hỏa, Tô Minh Châu thở dài một tiếng.

 

Giờ đây trong cái nhà , ngược chỉ ông là vẫn dậm chân tại chỗ, cả và lão tam đều phất lên .

 

Bên Tô Minh Châu bước lên chuyến tàu trở về, bên Tô Điềm vẫn còn đang bận rộn trong đơn vị.

 

Hai dự án, mắt thấy khai giảng mà thầy giáo vẫn về, đây là nhịp điệu vắt kiệt sức cô mà.

 

Nhân lúc khai giảng, Tô Điềm dứt khoát liên lạc với bên trường học, học kỳ ước chừng cô bên sẽ đến lớp giảng nữa.

 

Thầy Tôn ở trường khi tin thì chẳng chút ngạc nhiên, quen , bình thản , học kỳ Tô Điềm cũng chẳng ở trường bao nhiêu thời gian, tự học buổi tối ngoài mấy ngày đầu , đó là thấy bóng dáng Tô Điềm nữa.

 

Vả Tô Điềm giờ đây tuyển thẳng, cái đó tương đương với tuyển thẳng nha, còn cần lên lớp gì nữa, tham gia kỳ thi đại học gì nữa, đợi đến mùa hè năm nay là thể trực tiếp báo danh Thanh Đại .

 

Thấm thoát một tháng trôi qua.

 

Tô Điềm mỗi ngày đều cuồng như chong ch.óng, cuối cùng cũng đợi thầy giáo về.

 

Buổi sáng, Đường Lưu Quang đơn vị khi thấy Tô Điềm cũng chút chột , thực tế là Tô Điềm lúc trông oán niệm quá lớn, cả trông g-ầy hẳn, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn chút thịt giờ g-ầy thành mặt trái xoan luôn , quầng thâm mắt thì càng khỏi , dấu hiệu nhận của Tô Điềm nha, cô lâu nghỉ ngơi t.ử tế.

 

Thế là, thầy giáo chân về, chân Tô Điềm gom hết tất cả chuyện của dự án ném trả cho thầy giáo.

 

Hai dự án giờ chỉ còn một cái của , Tô Điềm lập tức nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

, còn một tin nữa, dự án trong tay cô giai đoạn cuối, bắt đầu phần thử nghiệm cuối cùng, chừng một tháng nữa là thể kết quả .

 

Vất vả cực nhọc một năm trời, công phu phụ lòng nha.

 

Dạo gần đây Viện trưởng Lưu cứ cách vài ngày hỏi han tiến độ dự án bên phía bọn họ một chút, cứ cách vài ngày hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-359.html.]

Hỏi mãi hỏi mãi, thời gian nửa tháng nữa trôi qua.

 

Hôm nay, trong phòng thí nghiệm vang lên một hồi reo hò...

 

Vừa vặn tới, Viện trưởng Lưu thấy động động tĩnh, trong đầu lóe lên một tia sáng nghĩ tới điều gì đó, đưa tay gõ cửa.

 

Một lát , cửa phòng thí nghiệm mở , Viện trưởng Lưu các đồng chí đang hân hoan cổ vũ bên trong, giọng đều run rẩy, mở miệng hỏi:

 

“Thành công ?”

 

“Viện trưởng Lưu, thành công ạ!”

 

“Viện trưởng Lưu, đừng quên phát tiền thưởng cho chúng đấy nhé!”

 

“Ha ha ha ha, Viện trưởng Lưu tối nay ăn mừng, ăn món ngon!”

 

“Thịt lợn , Viện trưởng Lưu đừng keo kiệt quá nhé!”

 

Nghe bọn họ từng một hì hì ha ha, Viện trưởng Lưu về phía Tô Điềm trong đám .

 

Tô Điềm nhận ánh mắt của Viện trưởng Lưu, ngẩng đầu qua, ngay đó gật đầu, mở miệng :

 

“Thành công , Viện trưởng Lưu mời khách ăn cơm ạ.”

 

“Ha ha ha ha, mời mời mời, ăn cơm là gì, tối nay căng tin cho các cô gọi món, ăn gì cứ với đầu bếp, nào nào nào, Tô Điềm chúng qua văn phòng...”

 

Nói nửa chừng, Viện trưởng Lưu thấy vẻ mặt mệt mỏi rã rời của Tô Điềm, bèn đổi giọng :

 

“Không vội vội, cháu về nghỉ ngơi , tài liệu dự án cháu sắp xếp xong gửi qua đây là , chúng lúc đó hãy bàn chuyện dự án .”

 

“Rõ ạ, Viện trưởng Lưu chú là vị lãnh đạo nhất mà cháu từng gặp đấy, cháu thật sự gượng nổi nữa , bên thử nghiệm cũng xong , chú hứng thú thì cứ ở , cháu chuồn đây.”

 

Tô Điềm vẫy vẫy tay, nhấc chân bước thẳng ngoài.

 

Những khác thấy hành động của Tô Điềm chẳng chút bận tâm, cùng một nhóm dự án, mấy ngày nay Tô Điềm vất vả thế nào bọn họ đều thấy rõ, với tư cách là phụ trách dự án, giai đoạn thử nghiệm quan trọng như Tô Điềm nhất định mặt, tính sơ sơ, kỹ sư Tô ở lỳ đây ba bốn ngày , ngay cả ăn cơm cũng là đồng nghiệp trong nhóm dự án mang tới kỹ sư Tô chạy hành lang ngoài ăn, ngủ thì càng khỏi , mỗi ngày thể nghỉ ngơi hai ba tiếng đồng hồ lắm , lúc bận rộn kỹ sư Tô chỉ ngủ hơn một tiếng thôi.

 

Thế là thấy Tô Điềm định , trong nhóm dự án ở phòng thí nghiệm vội vàng nhường một con đường.

 

Thấy hành động của , Tô Điềm nở nụ rạng rỡ.

 

Từ phòng thí nghiệm về tới ký túc xá, Tô Điềm chiếc giường lâu gặp, cả thả lỏng hẳn .

 

Cuối cùng cũng thành công , những nỗ lực bỏ trong gần một năm qua đều là xứng đáng.

 

Đây là dự án đầu tiên cô dẫn dắt kể từ khi tới đây, thành viên mãn!

 

Chậm rãi nhắm mắt , ngủ say vài giây...

 

Một giấc ngủ dài hơn mười tiếng đồng hồ, tiệc mừng công tối qua cũng chẳng thấy bóng dáng Tô Điềm , cũng may là Viện trưởng Lưu bảo kỹ sư Tô vẫn đang ngủ ở ký túc xá, nếu tiệc mừng công thế nào cũng đợi kỹ sư Tô chứ, vẫn là Viện trưởng Lưu lên tiếng bảo bọn họ cứ tự ăn , ngày mai vẫn ăn mừng, căng tin cả ngày đều món ngon, đến lúc đó Tô Điềm tới ăn cũng thôi, cho nên tối nay vẫn là để kỹ sư Tô nghỉ ngơi cho .

 

 

Loading...