[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 357
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:50:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh hai, , nhà nghỉ ngơi lát.”
Lý Quần Anh chào hỏi nhà, đó tiến lên vài bước thuận tay nắm lấy bàn tay nhỏ của Tô Điềm, hạ thấp giọng oán trách một câu:
“Con còn đường về cơ đấy, cả tuần thấy mặt mũi , con thế cũng vất vả quá , còn mấy ngày nữa là khai giảng đúng ?
Đến lúc đó cả trường học lẫn đơn vị liệu bận rộn xuể ?”
“Hì hì hì, , con chẳng về , dạo đúng là bận thật, nhưng bên phía trường học con thể xin nghỉ mà, chắc là vấn đề gì ạ.”
“Cũng đúng, con đều đại học tuyển thẳng , cái tiết học học thật quan hệ lớn.”
Lý Quần Anh nhắc đến chuyện , ưỡn ng-ực, vẻ mặt đắc ý vô cùng.
Ây hây, con gái là dự của Thanh Đại .
Thấy chuyển dời trọng điểm, Tô Điềm khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô , chỉ sợ cứ chằm chằm chuyện quá bận rộn buông thôi, đơn vị quá bận cũng là chuyện bất khả kháng, việc quá nhiều mà.
Chẳng còn dự án của thầy giáo cũng cần cô giúp trông coi , nhưng bận rộn cũng cái của bận rộn, tiến độ dự án nhanh hơn nhiều, theo đà thì ước chừng thêm một thời gian nữa là thể xong dự án đó , đến lúc đó còn thể qua bên bộ phận đại học ở thành phố Kinh báo danh sớm nữa chứ.
Cả nhóm ở nhà đợi một tiếng đồng hồ, mười một giờ chuẩn ngoài đến nhà hàng đặt để ăn cơm.
Đến nhà hàng, cả nhóm rộn ràng ăn uống.
Thành phố Kinh.
Đại viện, nhà họ Thẩm.
Thẩm Hồng Binh thong thả ở nhà đài phát thanh, tay còn cầm một tờ báo, theo kịp bước chân thời đại, tiến bộ cùng thời đại mà, tuy bây giờ ông vẫn nghỉ hưu, nhưng bên sắp xếp tiếp quản một phần công việc của ông , Thẩm Hồng Binh cảm thấy thêm một hai năm nữa là thể im dưỡng già ở nhà .
Ông cụ thong thả tự tại, bà cụ Quách Thu Hoa thì mắt.
Ây hây, bà phát hiện từ ông cụ gặp mặt trẻ tuổi Tiểu Tô xong, dạo gần đây tâm trạng đều nha.
Nghĩ đến chuyện , Quách Thu Hoa liếc mắt về phía ông già bên một cái, trong lòng thầm đoán, trẻ tuổi đó thật sự đến , đ-ánh giá của ông già là quá cao .
Ưu tú, ưu tú đến mức nào chứ?
“Đồng chí Thẩm Hồng Binh, dạo tâm trạng ông gớm nhỉ?”
“Cũng tạm, thế, bà dạo tâm trạng lắm ?”
Thẩm Hồng Binh bỏ tờ báo xuống, về phía bạn đời.
“Ông còn thể tâm trạng ?
Cái đó, cái đứa cháu nội đích tôn của ông bao lâu liên lạc với chúng thế hả?”
“Cũng bao lâu mà, chẳng nên gọi điện cho chúng , là tự bà , chính là Thẩm Chính vì Tiểu Tô mà gọi cho chúng một cuộc điện thoại đó, bà quên ?
Tuổi già chuyện cách đây bao lâu bà cũng nhớ nữa ?”
Thẩm Hồng Binh thật sự tưởng bạn đời quên mất , liền càm ràm một câu.
Vừa thấy lời của ông già, Quách Thu Hoa lập tức trừng mắt qua:
“ vẫn đến tuổi mắc chứng quên, cái đó cũng mấy tháng nhỉ, Thẩm Chính dạo bận gì thế?
Ông ở trong quân đội, cùng một hệ thống chắc chứ, nó thời gian về nhà lấy một chuyến, bao lâu về nhà .”
“Cùng một hệ thống thì chứ, chuyện công việc thể tùy tiện , nếu bà nhớ nó thì bà qua quân đội thăm chẳng là ?”
Thẩm Hồng Binh năng vẻ mập mờ, thực tế ông thật sự Thẩm Chính hiện giờ đang ở , chuyện đại hội võ thuật ông tin tức, nhưng chuyện thể để bà già , cũng coi như là thông tin quan trọng của quân đội .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-357.html.]
Sống với quá nửa đời , Quách Thu Hoa còn cái thói đó của Thẩm Hồng Binh , trong lòng hừ một tiếng, bà vờ như vô tình mở miệng :
“Đừng mà về dắt thêm một nữa về đấy nhé?”
“Cái đó thể nào, bà đang mơ giữa ban ngày , với cái độ khó của Tiểu Tô đó, Thẩm Chính nhà còn đợi dài dài, đó là một cô gái bình thường , bộ dạng , khí chất , quan trọng là còn thông minh, thành tựu so với Thẩm Chính nhà , chẳng kém cạnh gì, khi là Thẩm Chính nhà sánh bằng cô bé đó nữa .”
Lời xong Quách Thu Hoa liền thoải mái , cháu nội đích tôn nhà bà chỗ nào chứ, rốt cuộc cái Tiểu Tô đó là cháu gái ông già Thẩm Chính là cháu trai ông đây?
“Ông cứ bốc phét , vẫn thấy , cảm thấy đứa trẻ nhà là ưu tú nhất thiên hạ , xứng với loại con gái nào cũng đều thừa sức.”
“Hừm, bà thì là .”
Lười đấu khẩu, phụ nữ phân tuổi tác, đôi khi chính là giảng đạo lý.
Thấy bộ dạng lấy lệ của ông già, Quách Thu Hoa càng thêm phục.
“Sao thế, ông ý kiến với lời của ?”
“Không , bà gì cũng đúng.”
Mấy chục năm kinh nghiệm, Thẩm Hồng Binh , bà già đây là giận .
Chọc nổi thì ông trốn nổi chắc, dựng tờ báo lên, che khuất bộ khuôn mặt .
“ chuyện là ông trốn, thể ăn thịt chắc?
ông phục đúng , nào nào nào, hai chúng đ-ánh cược ?”
“Đ-ánh cược, cược nhỏ giải trí cược lớn hại nha.”
Thẩm Hồng Binh hào hứng hẳn lên, nhưng giả vờ khuyên một câu.
“Thì đ-ánh cược cháu trai nhà thể mang về , thua sẽ giặt tất thối cho ông trong ba tháng.”
Ây hây, thú vị nha.
Bình thường bà già ghét bỏ ông chân thối, nào cũng lải nhải dứt, bao nhiêu năm nay tất thối đều là Thẩm Hồng Binh tự giặt, bà cụ đối với bản cũng ác thật, dám mở miệng thế !
“Được thôi, đ-ánh cược Thẩm Chính thằng nhóc đó mang Tiểu Tô về, thua, bà tùy ý đưa điều kiện.”
Cái vụ cá cược , nắm chắc phần thắng nha.
“Hừ hừ, cứ đợi đấy mà xem!”
Quách Thu Hoa tính toán kỹ , liên lạc với Thẩm Chính nhất định bắt nó khi về nhà dắt theo cô gái đó về nhà, như bà thắng , đến lúc đó bắt ông già cai r-ượu cai thu-ốc, cho ông đắc ý.
mà, hình như chỗ nào đó đúng lắm nhỉ?
Rốt cuộc là chỗ nào đúng ?
Nghĩ một lúc, Quách Thu Hoa nghĩ chỗ nào đúng.
Ở cách đó xa chiếc ghế , Thẩm Hồng Binh thầm.
Hì hì hì, ông chỗ nào đúng.
Lúc bà già mở miệng là môn đăng hộ đối, mở miệng là kiểm tra cho Thẩm Chính.
Chậc chậc chậc, lời , theo hiểu của ông về bà già, Thẩm Chính thể nhận điện thoại .
Sau đó trong điện thoại đồng chí Quách Thu Hoa bảo Thẩm Chính dắt đồng chí nữ về nhà, cái đổi một ý nghĩa khác, bà cụ chẳng là đồng ý chuyện của hai trẻ tuổi ?