[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 356

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:50:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói cái gì thế, hai chú đấy, lớn nhỏ.

 

Điềm Điềm công việc , cái đó thật lợi hại nha, chiếc xe cũng là xe của đơn vị các cháu ?

 

Ha ha ha ha, đây là đầu tiên bác chiếc xe đấy, nhờ phúc của Điềm Điềm nhà .

 

Điềm Điềm, bác hai qua đây mang cho cháu đồ ngon đây, lạp xưởng ở quê , thơm lắm.”

 

Tô Minh Châu vẫn thích cô cháu gái Tô Điềm , lúc khi hiểu chuyện thì thôi, giờ hiểu chuyện thì càng thích hơn.

 

“Vậy cháu cảm ơn bác hai nhớ đến cháu ạ, cháu thích ăn nhất là lạp xưởng, đợt bác cả mang qua vặn cũng sắp ăn hết , bác hai lúc mang tới thật đúng lúc.

 

Đây chẳng khéo nghỉ nên cháu đón bác đây, mấy năm học cấp ba đó đa tạ bác hai và bác gái chăm sóc cháu , chuyến bác qua đây kiểu gì cháu cũng tiếp đãi bác thật , cháu mời bác tiệm ăn, nếm thử đặc sản bên .”

 

Nguyên chủ Tô Điềm ba năm cấp ba đều ở nhà bác hai, bao nhiêu năm chăm sóc như , bác gái lẽ chút ý kiến, nhưng Tô Minh Châu bác hai lúc nào cũng gì để , .

 

Lòng ơn thì Tô Điềm vẫn , lúc bác cả qua cô đều ga tàu đón , hôm nay bác hai qua, thế nào cũng tới chứ.

 

Chuyện tiệm ăn Tô Điềm cũng sắp xếp từ , một lát nữa về nhà một chuyến , đó mới nhà hàng.

 

Tô Minh Châu thấy tiệm ăn, vội vàng mở miệng từ chối:

 

“Không cần tốn kém thế , ở nhà ăn đại cái gì là , tiệm ăn tốn bao nhiêu tiền chứ, Điềm Điềm cháu vẫn là học sinh mà, tiền thì tự giữ lấy, cần dùng tiền cũng tiện hơn.”

 

Một bề thể để kẻ bề mời khách, vả Tô Điềm con bé vẫn còn đang học, trong tay thể bao nhiêu tiền chứ.

 

Bên cạnh Tô Minh Kinh thấy trong lòng hai Tô đang nghĩ gì, lập tức bắt đầu âm thầm kéo kéo tay áo hai, nhỏ giọng :

 

“Anh hai, Điềm Điềm còn nhiều tiền hơn hai chúng đấy.”

 

Lời sai, truyền thống nhà họ Tô bọn họ chính là đàn ông quản tiền, thường thường trong nhà đều là vợ quản tiền, mỗi tháng bọn họ một hai đồng tiền tiêu vặt lắm , tiền tiêu vặt còn bao gồm cả tiền thu-ốc l-á, r-ượu chè, xã giao bên ngoài, đủ thì .

 

Con gái Tô Điềm thì giống , tiền trong tay con gái tuy Tô Minh Kinh con cụ thể, nhưng đại khái vẫn , chắc ba ngàn đồng.

 

Nghĩ đến chuyện , Tô Minh Kinh lén lút hiệu với hai nhà một chút, giơ ba ngón tay lên, ý là.

 

Tô Minh Châu thấy ba ngón tay của lão tam, cũng nghĩ nhiều, mở miệng :

 

“Ba mươi đồng ?

 

Vậy cũng nhiều mà.”

 

“Anh hai, ba mươi.”

 

Ba ngón tay Tô Minh Kinh lắc lư hai cái, đó mở miệng hai chữ:

 

“Đoán tiếp .”

 

Không ba mươi, là ba trăm ?!

 

Ba trăm đồng, thật sự ít , con bé Điềm Điềm tiền tiết kiệm còn nhiều hơn cả hai sống nửa đời như bọn họ .

 

Cho nên, Tô Minh Châu mở miệng :

 

“Ba trăm , quả thật nhiều .”

 

Tô Minh Kinh lắc đầu, chằm chằm hai, mở miệng :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-356.html.]

 

“Cứ mạnh dạn mà đoán.”

 

“Ba ngàn ?”

 

Không thể nào, đứa trẻ nhà ai mà nhiều tiền thế.

 

Tô Minh Châu cảm thấy thể nào, tuy nhiên Tô Minh Kinh lúc gật đầu, biểu thị...

 

đoán đúng .

 

Lại, thật sự là ba ngàn!

 

“Nhiều thế ư?

 

?”

 

Tô Minh Châu thật sự nhịn , tò mò quá đỗi.

 

“Con bé tự kiếm đấy ạ, hai , lúc Điềm Điềm nhà tham gia cái cuộc thi gì đó, vòng chung kết còn cái gì mà thi giao lưu , trường học, thầy giáo, sở giáo d.ụ.c thành phố, sở giáo d.ụ.c tỉnh phát giải thưởng xuống, , hai ngàn đấy.”

 

Tô Minh Kinh nhắc đến chuyện khỏi đắc ý vô cùng.

 

Tô Minh Châu hít một ngụm khí lạnh, hai ngàn đồng, quả nhiên lời của các vị lãnh đạo sai, kiến thức đổi vận mệnh.

 

Các bậc tiền bối lừa , trong sách tuy Nhan Như Ngọc, nhưng từ chuyện của Tô Điềm mà xem, trong sách nhất định nhà vàng nha.

 

Nhìn bộ dạng khoa trương của hai vị trưởng bối bên cạnh, Tô Điềm nhịn , xua xua tay :

 

“Không khoa trương đến thế ạ, trùng hợp thôi, tình hình đặc thù nên tiền thưởng bình thường nhiều thế .

 

Nhà hàng cháu đặt xong , một lát nữa về nhà một chuyến cất đồ đạc ăn, bác cả cũng cùng luôn, cả nhà chúng họp mặt một bữa thật linh đình.”

 

Ây hây, cũng , bình thường ba em bọn họ chỉ lúc Tết về quê mới thể họp mặt, đây vẫn là đầu tiên họp mặt ở bên ngoài đấy, cảm giác khá mới mẻ.

 

Vẫn là chính sự quan trọng hơn, thời gian tiếp theo chủ đề của hai em Tô Minh Châu và Tô Minh Kinh dần dần chuyển từ chuyện ăn uống sang chuyện của cả Tô Minh Quảng.

 

Nhắc đến cả, Tô Minh Kinh liền mở máy, lải nhải kể lể.

 

“Anh cả ly hôn chuyện em thấy , mấy em chúng thì cả sống những ngày tháng uất ức nhất, chị dâu tính tình đó lý tha , cả giờ ly hôn còn chán, dù con cái cũng lớn , ly hôn cũng gây ảnh hưởng gì cho con cái.”

 

“Anh hai , mới đợt cả chị dâu cào cấu, còn chỗ nào để , xổm bên ngoài nhà em suốt một đêm, cũng hé răng nửa lời, nếu sáng sớm hôm em dậy thấy cả ở ngoài thì em cũng chuyện , cả xưa nay nhẫn nhịn, em thấy ly hôn là lắm.”

 

Tô Minh Châu lão tam lải nhải kể những chuyện của cả cũng im lặng.

 

Sau đó khi Tô Minh Kinh nhắc đến những chuyện của Tô Tú, Tô Minh Châu liền giữ bình tĩnh nữa.

 

Tú nhi biến thành thế , chuyện nọ xọ chuyện , đều mất mặt nhà họ Tô, phạm sai lầm, giác ngộ thấp, hối lộ, suýt nữa thì hại cả chồng con bé, chuyện nếu để dân làng thì nhà họ Tô chúng chắc nước bọt dìm ch-ết mất.

 

Chị dâu dung túng cho Tú nhi, đúng là dột từ nóc dột xuống, cái nết quấy rầy vô lý của Tú nhi quả thật là giống hệt Kim Yến, câu vợ hiền thì chồng ít họa quả nhiên là lý đạo.

 

Đợi khi xe về đến nhà, dừng ở cửa nhà, Tô Minh Kinh kể hết chuyện cho Tô Minh Châu một lượt .

 

Tô Điềm đường về ngược mở miệng mấy, còn ngủ nữa, chủ yếu là tiếng chuyện của bố và bác hai quá mức gây buồn ngủ, từ lúc nào cô ngủ .

 

Lý Quần Anh đợi sẵn ở cửa , còn tưởng là Tô Minh Kinh đạp xe đón về, ngờ con gái còn tận ga tàu.

 

 

Loading...