[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 354
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:50:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện Đường Lưu Quang , thì Viện trưởng Lương cũng , Viện trưởng Lương thì các giáo sư trong đơn vị đang chằm chằm Tô Điềm cũng đều hết.”
Trong ngày hôm đó, các vị lãnh đạo nhận bao nhiêu cuộc điện thoại, ngoại lệ đều là vì chuyện của Tô Điềm.
Lãnh đạo cũng đồng chí nhỏ Tô Điềm , là một đồng chí nhỏ vô cùng ưu tú.
một cuộc điều tra, một Tô Điềm, cứ như là chọc ổ kiến lửa của Viện nghiên cứu , nổ hết giáo sư đến giáo sư khác bất bình cho Tô Điềm.
Chuyện tra thế nào đây, bên phía Viện nghiên cứu sắp nổ tung , tra cái nỗi gì nữa.
Lãnh đạo còn nghi ngờ nếu chuyện cứ tiếp tục tra, đám ông già ở Viện nghiên cứu sẽ liên danh thư kháng nghị mất, đám trí thức việc gì là .
Hơn nữa, bên phía Tô Tú điều tra cũng bằng chứng chứng minh phận đồng chí Tô Điềm vấn đề.
Chuyện còn bắt đầu kết thúc.
Tô Điềm chờ mãi chờ mãi, đúng là sóng yên biển lặng.
Đừng là Tô Điềm, ngay cả bên phía Tô Tú thẩm vấn cũng thứ gì hữu ích.
Gần như là hỏi gì cũng .
Các hỏi cô , tình hình phát triển trong nước, cô mập mờ nước đôi.
Các hỏi cô nước ngoài sự kiện trọng đại nào , cô ngơ ngác hiểu gì.
Tóm là cái gì cũng , hễ nhắc đến chuyện tình cảm nam nữ thì cô năng hùng hồn, ăn bừa bãi, cái gì mà Lâm Trí Quân và Tô Điềm chắc chắn sẽ ở bên , kiếp bọn họ là vợ chồng, kiếp chắc chắn vẫn sẽ ở bên .
Sau đó còn Tô Điềm vấn đề, vấn đề lớn, bắt bọn họ nhất định tra Tô Điềm.
Hì hì, hì hì hì, bọn họ tra ?
Đẳng cấp đủ mà, Tô Điềm đẳng cấp mà bọn họ thể điều tra, lãnh đạo lên tiếng , chuyện liên quan đến Tô Điềm, điểm dừng, tạm dừng cuộc điều tra liên quan đến đồng chí Tô Điềm.
Thẩm vấn đến giai đoạn , bọn họ đều nghi ngờ việc Tô Tú trùng sinh rốt cuộc thật , là do kích động quá lớn, não bộ hỗn loạn , bắt đầu viển vông ảo tưởng những chuyện thật.
Bởi vì trong đầu Tô Tú ngoài yêu đương tình ái thì chỉ còn lòng thù hận đối với Tô Điềm, loại trùng sinh, đúng là phung phí của trời, lãng phí một phen khổ tâm của ông trời .
Thời gian thấm thoát một tuần trôi qua, học kỳ cuối cùng của cấp ba sắp khai giảng, cùng lúc đó còn một chuyện, Tô Điềm bố , bác hai sắp qua đây.
Còn về việc tại bác hai đột nhiên qua đây, chẳng là vì ông bà nội lo lắng chuyện Tô Minh Quảng ly hôn , tình hình thế nào cũng , Tô Minh Quảng còn định về nữa.
Chuyện ầm ĩ , bố nào mà lo lắng chứ, hai ông bà vì chuyện mà mấy đêm liền ngủ ngon.
Con trai lớn Tô Minh Quảng đến tuổi trung niên mà còn ly hôn, hai ông bà thể lo !
Dạo Tô Điềm luôn ở trong đơn vị, cũng về nhà, ngay cả chuyện bác hai sắp tới cô cũng là gọi điện về nhà mới , hỏi han thời gian bác hai đến, Tô Điềm định bụng lúc đó rảnh sẽ ga tàu đón .
Ở phía bên , Tô Minh Châu lên tàu .
Đáng thương xổm ở góc toa tàu, Tô Minh Châu lúc còn vẻ phong độ ngời ngời như lúc mới say đắm vợ nữa, chỉ là một đàn ông thô kệch bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-354.html.]
Chuyến Tô Minh Châu đặc biệt xin nghỉ để qua đây, còn cách nào khác, chuyện trong nhà hết chuyện đến chuyện khác, từ miệng hai ông bà cũng rõ ràng lắm, gọi điện hỏi lão tam thì cũng cụ thể, hai ông bà ở nhà lo lắng cho cả Tô Minh Quảng, ông chỉ thể chạy một chuyến thôi.
Tô Minh Châu mua vé , thời điểm xuân vận mà mua vé là lắm , tuy là vé nhưng cứ tìm đại chỗ nào xổm bệt đều , dù cũng chỗ là .
Chuyện xảy đột ngột, hai ông bà chuyện Tô Minh Quảng ly hôn, trong lòng lo lắng, tuổi già sức yếu xa còn gì, chỉ thể để lão nhị một chuyến.
Chặng đường tàu hỏa hành hạ điên đảo, Tô Minh Châu coi như đứt nửa cái mạng, đàn ông con trai cũng chịu nổi thử thách .
Xình xịch xình xịch, tàu hỏa vẫn đang chạy, Tô Minh Châu từ một đồng chí nam nho nhã, ở tàu một thời gian biến thành một gã đàn ông suy sụp, râu ria lởm chởm, mấy ngày liền tàu chỗ nào để xử lý bộ râu , sắc mặt thì càng khỏi , đúng là mệt mỏi rã rời.
Nhìn ngoài cửa sổ, Tô Minh Châu thầm nghĩ, vẫn tới nơi nhỉ!
Người đàn ông vai u thịt bắp thật sự chịu nổi nữa, chịu nổi cái tủi !...
Rằm tháng Giêng, Tết Nguyên Tiêu.
Sáng sớm đơn vị nấu bánh trôi , Tô Điềm húp một bát lớn, mí mắt sắp mở lên nổi.
Đừng hiểu lầm, bánh trôi quá ngon, mà là đêm qua cô thức trắng đêm.
Viện trưởng Lưu tới căng tin vặn thấy Tô Điềm ăn ngủ gật, nhịn thấy buồn .
Cũng gọi một bát bánh trôi, Viện trưởng Lưu tới vị trí đối diện Tô Điềm xuống.
Tô Điềm đang ngủ gật nhận tới, ngước mắt một cái.
Ồ, Viện trưởng Lưu , thì .
Cúi đầu tiếp tục ăn bánh trôi, ăn xong một lát nữa còn ga tàu đón , thời gian bỏ trống từ , đúng lúc đường thể ngủ bù một giấc.
“Tiểu Tô, bộ dạng của cháu, đêm qua thức trắng ?
Không chú cháu nhé, bảo là lao động kết hợp nghỉ ngơi, tuổi còn trẻ cũng thể liều mạng như , già một bệnh tật, trong tay cháu hai dự án, cũng nên nghỉ ngơi cho hợp lý.”
Nghe thấy lời của Viện trưởng Lưu, Tô Điềm hừ một tiếng, ngước mắt liếc Viện trưởng Lưu một cái, mở miệng :
“Chú cũng trong tay cháu là hai dự án ?
Cháu nghỉ ngơi ?
Cháu là thời gian nghỉ ngơi ?
Thầy giáo rốt cuộc bao giờ mới về?
Không thể hố học trò như , cháu còn là mầm non của tổ quốc đấy, vùi dập cháu là lương tâm sẽ c.ắ.n rứt đấy!”
“Phụt ha ha ha ha, lão Đường bao giờ về chú cũng , còn cách nào khác, giỏi thì nhiều việc mà, dự án đó của lão Đường là ông đích mở miệng bảo cháu tiếp quản giúp một tay đấy, cháu thành phố Kinh chẳng lão Đường cũng trực tiếp trực cháu , hai các cháu đây nhiều nhất là qua thôi.”
Viện trưởng Lưu thật sự nhịn , lão Đường và Tiểu Tô, hai đúng là hố lẫn .
Có học trò như , tự nhiên sẽ thầy giáo như , Tiểu Tô hố lão Đường, lão Đường hố Tiểu Tô.