[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 351

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:50:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

mà đừng nhé, nếu cô mà đa cấp thì chắc là thể lớn mạnh đấy!

 

đồng chí tiểu Tô bày tỏ từ chối chuyện bóc lịch nhé, quốc gia lo cho tuổi già sướng hơn !

 

Mấy ngày tiếp theo Tô Minh Quảng thực sự bảo ông cụ gửi giấy chứng nhận kết hôn lên, nhanh như cắt chẳng thèm cho Kim Yến cơ hội hối hận mà ly hôn một cách nhanh gọn lẹ .

 

Chuyện ly hôn cho Kim Yến ngây , mà ly hôn dễ dàng như thế chứ, bà còn mà giấy chứng nhận ly hôn Tô Minh Quảng gửi tới tận nơi , chỉ vì một bản thỏa thuận ly hôn chữ ký mà bà “tập thể ly hôn” luôn !!!

 

bệnh viện vài ngày Tô Tú cũng tình hình cụ thể về chân của .

 

què !

 

Sao thể như thế chứ, cô còn đang chuẩn xuất viện sẽ ăn thật mà, chân què chứ?

 

Biết chuyện Tô Tú phát điên, trong phòng bệnh cái gì thể đ-ập phá là cô đ-ập sạch, ngay cả ruột Kim Yến cũng cô đuổi khỏi phòng bệnh, cuối cùng tiêm một mũi thu-ốc an thần mới khiến Tô Tú bình tĩnh .

 

Đợi đến khi Tô Chấn Hưng nhận tin tức từ quân đội chạy đến bệnh viện thì Tô Tú giường bệnh ngủ .

 

Ngày Tô Chấn Hưng sẽ xuất phát tham gia cuộc thi lớn , đây chắc là cuối cùng đến thăm Tô Tú khi .

 

Trên giường bệnh là Tô Tú đang ngủ, trong phòng bệnh lúc chỉ hai em, bật đèn, trong bóng tối Tô Chấn Hưng nhíu mày cái bóng dáng đang gồ lên giường bệnh, im lặng một lời.

 

“Tô Điềm…”

 

“Lâm Trí Quân…”

 

Tô Tú dường như đang mơ, trong giấc ngủ mơ màng cô bắt đầu mớ.

 

Hoặc là sự kìm nén trong thời gian dài khiến Tô Tú kềm chế ham phát tiết trong giấc mơ.

 

“Ha ha ha ha, các thể ở bên nữa , Lâm Trí Quân thề , thì ai cũng đừng mong .”

 

trọng sinh, mới là đặc biệt, Tô Điềm cô tính là cái thứ gì chứ, nhiều chuyện ở kiếp đấy.”

 

một bước gả cho Lâm Trí Quân , chính trai ruột của giới thiệu đấy, cuộc thi lớn, địa điểm cuộc thi lớn…

 

ở thành phố C, đều cả, đều hết mà, kiếp đều cả.”

 

Từng chữ một Tô Chấn Hưng đều thấy rõ ràng, chấn động đến mức điếc tai, nếu như những lời phía Tô Chấn Hưng cho rằng Tô Tú đang mê sảng nhảm thì câu cuối cùng về thông tin cuộc thi lớn khiến Tô Chấn Hưng sững sờ.

 

Thành phố cuộc thi lớn mà Tô Tú hề sai!

 

Vậy thì cái chuyện trọng sinh mà cô là theo ý mà hiểu ?

 

Một cuộc đời sống nữa.

 

thể như chứ, thật là ma quỷ thần thánh.

 

Không , thể nào, cái khoa học chút nào!

 

Tuy nhiên những lời Tô Tú khiến phán đoán như thế nào đây, rốt cuộc nên tin ?

 

Tô Điềm cũng là trọng sinh, chuyện khiến Tô Chấn Hưng thể nghi ngờ vì Tô Điềm đổi quá lớn.

 

Thật là loạn quá, chuyện đều rối tung lên .

 

“Cạch!” một tiếng động nhỏ giòn tan, Tô Tú đang trong giấc ngủ chợt giật tỉnh dậy.

 

Mở mắt căn phòng bệnh trống chỉ cô.

 

Nghĩ đến giấc mơ Tô Tú vỗ vỗ ng-ực.

 

May quá, may quá, ai cả.

 

Hành lang bệnh viện Tô Chấn Hưng với khuôn mặt lạnh lùng bước ngoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-351.html.]

Trong đầu quá hỗn loạn, chuyện thật quá khó tin, thể chuyện trọng sinh như chứ.

 

sự bất thường của Tô Tú, sự đổi của Tô Điềm, cộng thêm việc Tô Tú khẳng định chắc nịch về mối quan hệ giữa Tô Điềm và Lâm Trí Quân, tất cả thứ đều hướng về cái kết quả bất khả thi nhất .

 

Tô Chấn Hưng rời khỏi bệnh viện theo phản xạ hướng về phía nhà chú ba, hỏi Tô Điềm xem chuyện đúng là như .

 

Cô cũng là trọng sinh ?

 

Nếu đúng thì nên gì đây?

 

Có nên báo cáo với quốc gia ?

 

Đến lúc đó cả Điềm Điềm và Tú đều sẽ bắt thẩm vấn.

 

Tô Chấn Hưng quyết định thế nào.

 

Đến cửa nhà Tô Điềm, Tô Chấn Hưng im lặng ngoài cửa, đột nhiên dám gõ cửa, dám hỏi miệng một chuyện.

 

Canh giữ ngoài cửa một tiếng, hai tiếng đồng hồ.

 

Cuối cùng Tô Chấn Hưng hít một thật sâu, định bụng xoay rời thì một luồng ánh sáng chiếu tới, theo phản xạ đưa tay lên che mắt, bên tai vang lên một chuỗi tiếng động, dường như xe dừng .

 

Tiếng mở cửa vang lên, Tô Chấn Hưng bỏ tay xuống thì thấy Tô Điềm từ xe bước xuống.

 

Mà Tô Điềm xuống xe thấy cả Tô Chấn Hưng cũng ngẩn , cô giơ cổ tay lên đồng hồ.

 

Một giờ đêm , đây gì thế?

 

Hơn nữa thần sắc của dường như chuyện gì đó?

 

“Anh cả, ngoài , trời lạnh thế thấy rét ?”

 

Tô Điềm tiến lên hai bước quan sát kỹ sắc mặt của Tô Chấn Hưng.

 

Nhận thấy ánh mắt dò xét của Tô Điềm, Tô Chấn Hưng cả cứng đờ, ngước mắt đối diện với đôi mắt trong veo thông suốt của cô, Tô Chấn Hưng thấy trăn trở.

 

“Anh cả, nhà , chuyện gì nhà .”

 

Tô Điềm thấy cả vẻ mặt thôi, mặt lộ một nụ nhạt mời trong chuyện.

 

Tô Điềm tiên phong xoay hai bước nhận thấy phía Tô Chấn Hưng theo thì cô tiếp tục bước .

 

Hai một một nhà, giờ nhà nghỉ ngơi cả , Tô Điềm dẫn Tô Chấn Hưng phòng “tạch” một tiếng kéo dây bật đèn.

 

Thời đại là kiểu bật tắt đèn như thế , hoặc là kéo dây hoặc là cái nút bấm bên cạnh bóng đèn.

 

Cùng với tiếng bật đèn, giây tiếp theo ánh đèn soi sáng ngóc ngách trong phòng.

 

Xoay Tô Điềm nheo mắt quan sát cả Tô Chấn Hưng một lát.

 

Tô Chấn Hưng nhận thấy ánh mắt Tô Điềm qua thì cả căng thẳng hẳn lên.

 

Thình thịch thình thịch là tiếng nhịp tim của .

 

Ngay khi Tô Chấn Hưng sắp nhịn mà mở lời thì Tô Điềm đột nhiên xoay hướng về phía nhà bếp bước tới.

 

:

 

“Anh cả, em rót cho ly nước nóng uống cho ấm nhé.”

 

Nhìn thấy hành động của Tô Điềm, Tô Chấn Hưng do dự hai giây nhấc chân bước theo .

 

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo Tô Điềm lưng về phía , bóng dáng mảnh mai trông thật đơn thuần vô hại.

 

những lời của Tô Tú cứ ngừng lặp lặp trong đầu Tô Chấn Hưng, chuyện khiến đôi lông mày rậm nhíu c.h.ặ.t .

 

 

Loading...