[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 350

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:50:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tình hình , mở miệng là .

 

“Chẳng là trả cho , buông tay thì trả cho thế nào ?

 

Còn nữa, tiền ở chỗ em, suýt nữa quên hỏi em chuyện đấy.”

 

“Vừa nãy em chẳng , tối qua nhặt đấy thôi, tối qua chẳng em từ bên ngoài về , vốn định về đơn vị luôn nhưng nửa đường gặp chuyện nên em sai bên cạnh giúp đỡ , em ngờ là hành động nhanh như thế mà chị Tú vẫn bọn chúng đ-ánh gãy chân.”

 

Tô Điềm lưu luyến đống tiền trong tay cuối mới buông tay.

 

Nghe thấy lời Tô Điềm, Tô Chấn Hưng đại khái đoán tình hình tối qua, nhận lấy tiền mở lời:

 

“Không trách em , tình hình lúc đó quá nguy hiểm, em thể sai giúp đỡ lắm , tiền cứ giao cho .”

 

“Hừm hừm hừm, trả cho đấy, cái đó cả ơi, em thể hỏi một chút là định tính với tiền ?

 

Có định trả cho chị Tú ?”

 

Tô Điềm dứt lời nhận thấy ánh mắt của Tô Chấn Hưng qua, thế là cô ngước mắt lên đối diện với cái của , bĩu môi tiếp tục :

 

“Mặc dù thế cho lắm, t.ử tế cho lắm nhưng mà em vẫn khuyên đừng nên trả tiền cho Tú nữa.”

 

“Hửm?

 

Nói xem suy nghĩ của em thế nào?”

 

Tô Chấn Hưng hề phản đối suy nghĩ của Tô Điềm mà trái còn hỏi ngược một câu.

 

Thấy cả phản đối, Tô Điềm lập tức phấn chấn hẳn lên, cái miệng nhỏ liến thoắng tiếp tục :

 

“Anh xem , tiền vốn dĩ là của mà, cũng hành vi của chị Tú chính là tống tiền cưỡng đoạt, là hành vi cực kỳ đạo đức, tiền mất là do chị tự mất đấy chứ, cũng chính là do em nhặt mới thể vật quy nguyên chủ đấy, nếu đổi khác thì tiền tiêu đời .”

 

Lưu ý, gạch chân điểm quan trọng , “vật quy nguyên chủ” trong lời Tô Điềm là chỉ Tô Chấn Hưng chứ Tô Tú.

 

“Hơn nữa nhé, đưa tiền cho chị Tú thì đúng là một công đôi ba việc đấy, xem , rể cần trả tiền cho nữa, tiền của cũng về , chị Tú còn cấu thành tội tống tiền cưỡng đoạt, xem là một công đôi ba việc ?”

 

“Chúng chẳng gì sai cả, rõ ràng là đang để chị Tú thấy biển khổ vô biên đầu là bờ mà, chúng đang cứu vớt chị Tú đấy chứ.”

 

“Anh cả, tin em , tiền đưa cho chị Tú thì lợi nhiều hơn hại mà.”

 

Ba bên cạnh đều một tràng đạo lý méo mó của Tô Điềm cho ngây .

 

Cái thói dối trắng trợn một cách đầy nghiêm túc đúng là tiểu Tô , bắt cô trả tiền thôi đủ khiến cô xót xa , nếu còn bắt cô trả tiền cho Tú nữa thì Tô Điềm chắc hộc m-áu mất.

 

Giận cho cái thói chịu tiến bộ, giận cho cái thói chịu tiến bộ mà.

 

“Anh cả, đừng thật thà quá, tiền vốn là của , chẳng qua là vật quy nguyên chủ thôi, như thì rể cũng cần trả tiền nữa.”

 

Hãy tin tưởng đồng chí tiểu Tô, đảm bảo hạnh phúc bình an cho nửa đời của .

 

Nhìn thấy Tô Điềm vẻ mặt nghiêm túc là những lời lẽ méo mó, Tô Chấn Hưng thực sự nhịn mà bật “phì” một tiếng.

 

“Số tiền cũng định trả, giống như em đấy, lợi nhiều hơn hại, thì trả nữa .”

 

Tô Chấn Hưng đáp một câu.

 

Nghe thấy lời Tô Chấn Hưng, trong lòng Tô Điềm thấy thoải mái hẳn , ngay đó cô đầu hai xem bên cạnh, đặc biệt là đưa mắt bác cả Tô Minh Quảng, “Bác cả, bác sẽ giữ bí mật chứ ạ?”

 

Tô Minh Quảng là thật thà thật, thấy Tô Điềm thì ngẩn một lát mới hồn , nhưng thật thà chứ ngốc, Tô Minh Quảng há miệng, một lúc mới mở lời:

 

“Bác chẳng thấy cái gì cả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-350.html.]

 

“Thông minh lắm, bác cả đúng là dễ dạy mà.”

 

Tô Điềm giơ ngón tay cái lên khen ngợi một câu.

 

bác cả, cháu bác ly hôn ạ?”

 

Câu của Tô Điềm thốt , Lý Quần Anh ở bên cạnh liền lén liếc con gái một cái, ý:

 

Chuyện của lớn, đừng mà tò mò bừa bãi.

 

Thấy ánh mắt của nhưng Tô Điềm vờ như thấy, đôi mắt lấp lánh bác cả, tiếp tục nịnh nọt:

 

“Bác cả bác cuối cùng cũng tỉnh ngộ , ly hôn lắm, ly hôn bác sẽ tự do, sẽ ai mỗi ngày đ-ánh bác mắng bác nữa, tiền bác kiếm thể tự cất , bác nghĩ xem là đặc biệt tươi ?”

 

“Khụ khụ, khụ khụ khụ, Điềm Điềm , chuyện của lớn chúng đừng can thiệp .”

 

Tô Chấn Hưng thấy đau cả đầu, đặc biệt là khi thấy cái điệu bộ khuyên chia chứ khuyên hòa của Tô Điềm, đầu càng đau hơn.

 

Đối với chuyện cha ly hôn, Tô Chấn Hưng định can thiệp , dù đó cũng là quyết định của chính họ, bao nhiêu năm qua cuộc sống của cha thế nào Tô Chấn Hưng đều thấu cả, cho dù cha ly hôn thì cũng đổi sự thật họ là cha của .

 

“Ấy , cả đây chính là đúng , phận con cháu chúng nên chi-a s-ẻ lo lắng giải quyết khó khăn cho bề chứ, chuyện ly hôn bác cả bác cần giúp đỡ gì cứ mở lời một tiếng là , theo cháu thấy thì cứ để ông bà nội gửi giấy tờ lên đây là .”

 

“Hay là cả tìm cho bác cả một công việc ở đây ?

 

Em giúp sắp xếp một chút cũng mà?”

 

Trong đầu Tô Điềm bắt đầu tính toán chuyện , tiếp:

 

“Không thì để bác cả bày hàng rong cũng mà, cháu bày hàng rong cũng đấy thôi.”

 

Tô Chấn Hưng vẻ mặt bất đắc dĩ, còn Tô Minh Quảng trái chút động lòng .

 

Ông cũng thể ở đây ?

 

Đây đúng là chuyện mà đây ông mơ cũng dám nghĩ tới, ông cứ ngõ chỉ thể ở quê cày ruộng thôi chứ.

 

“Bác cả, bác tin tưởng chính , bác xuất sắc mà, bác chịu thương chịu khó chẳng ngại vất vả thì cái gì mà chẳng chứ.”

 

Tô Điềm bắt đầu rót súp gà cho tâm hồn, hết bài đến bài khác.

 

Chuyện rốt cuộc diễn như thế nào mà thành Tô Minh Quảng đây bày hàng rong ?

 

Đừng hỏi, hỏi Tô Chấn Hưng thì cũng chẳng .

 

Kẻ cầm đầu chính là cô em gái đại hù dọa Điềm Điềm kìa.

 

Đợi đến khi Tô Điềm và Lý Quần Anh tiễn khách ngoài, Tô Minh Quảng nể chờ đợi nữa ly hôn để hướng tới cuộc sống mới bày hàng rong giàu .

 

Lý Quần Anh bóng lưng bác cả và Chấn Hưng rời cô con gái bên cạnh.

 

“Mẹ, con gì thế?”

 

“Chẳng gì, chỉ một câu là hãy đường chính đạo nhé, cái mồm của con mà chuyện thì thông minh cũng thể con hù dọa cho thành kẻ ngốc đấy.”

 

“Ha ha ha ha, cứ giỡn hoài.”

 

Tô Điềm xòa đáp một câu.

 

Lời của cô hiểu , nỗi lo của chẳng căn cứ gì cả, cô là trí thức cao cấp của quốc gia mà, một lòng hướng về tổ quốc thì thể chuyện chứ.

 

 

Loading...