[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 346

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:50:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

thông nên cần lãng phí thời gian nữa, đường đến lẽ Tô Chấn Hưng còn tức giận, giận đến mức tát cho Tô Tú vài cái, nhưng đường Tô Chấn Hưng đột nhiên nghĩ thông suốt .

 

Cứ như , ly hôn , còn về tiền bạc, lúc phạm sai lầm, tiền coi như bỏ , cũng định bắt Lâm Trí Quân trả cho .

 

Sáng sớm hôm .

 

Tô Minh Kinh mở cửa chuẩn , đó thấy cả Tô Minh Quảng đang xổm bên ngoài cửa nhà run bần bật.

 

“Anh cả, ở đây, xổm bên ngoài cả đêm đấy , ngốc hả, gọi ?”

 

Tô Minh Kinh xót xa đỡ dậy, trong nhà:

 

“Lại đây đây, nhà cho ấm, xem rét run lên , nhỡ mà cảm lạnh thì xem còn ngốc thế .”

 

“Không , mặc áo bông , cũng lạnh lắm.”

 

“Không lạnh lắm mà tay như cục băng thế , chuyện gì thế, ở bệnh viện ?”

 

“Cãi , bực quá nên ngoài, thế là mãi mãi đến chỗ chú đây.”

 

Tô Minh Quảng ngại ngùng nhe răng , đó tiếp tục một câu:

 

“Chú ba, ly hôn.”

 

“Anh ly thì ly thôi…”

 

Chờ chờ , Tô Minh Kinh đột nhiên phản ứng lời cả .

 

“Ly hôn ?”

 

“Phải, ly hôn.”

 

Tô Minh Quảng gật đầu thật mạnh, đáp một câu.

 

Ly hôn mà cũng theo đoàn , con Tú đòi ly hôn, cả cũng đòi ly hôn, đây là tình hình gì ?

 

Tuy nhiên, Tô Minh Kinh vẫn ủng hộ chuyện cả ly hôn, gãi gãi gáy, ngượng nghịu :

 

“Anh cả, em đây là khuyên chia chứ khuyên hòa nhé, ly hôn , cuối cùng cũng giống một thằng đàn ông .”

 

Lý Quần Anh từ trong phòng bước thấy Tô Minh Quảng ly hôn, đều kinh ngạc sang.

 

Anh cả đây là uống nhầm thu-ốc, là sáng sớm uống thu-ốc khỏi cửa ?

 

Chuyện ly hôn của Tô Minh Quảng tạm thời nhắc tới, Tô Tú rời khỏi bệnh viện, theo Lâm Trí Quân lấy tiền.

 

Tô Tú đợi bên ngoài, lấy tiền xong thèm ngoảnh đầu rời ngay.

 

Lâm Trí Quân sắp xuất ngũ , thế thì còn giá trị lợi dụng nữa, thêm một cái Tô Tú cũng thấy buồn nôn.

 

Kiếp là một đàn ông như , kiếp phế thế !

 

Tuy nhiên Tô Tú cũng thèm nghĩ , cô trọng sinh một kiếp đúng là kẻ phế vật mà, hỏng hết đến khác!

 

Bên , tại thủ đô.

 

Tám giờ, Tô Điềm lên chuyến tàu trở về, vẫn là hành trang nhẹ nhàng, đặc sản mua đều gửi bưu điện cả , chỉ mang một bộ quần áo và một đống linh kiện mua hôm qua.

 

Toa giường , vì cân nhắc đến vấn đề an , toa của Tô Điềm chỉ cô và mấy đồng chí quân đội bảo vệ cô.

 

Lúc trong toa xe, giường Tô Điềm bày một đống linh kiện, rảnh rỗi việc gì , cô bắt đầu tháo lắp, tiếng cạch cạch vang lên trong toa.

 

tàu tám chín tiếng đồng hồ, khi đến đích là chập tối.

 

Mùa đông ngày ngắn, năm giờ rưỡi trời bắt đầu tối mờ mờ.

 

Bước khỏi ga tàu, xe đón đợi sẵn bên ngoài.

 

Vài phút , khi xe.

 

“Đi thẳng đến đơn vị.”

 

Tô Điềm xong câu liền nhắm mắt bắt đầu chợp mắt.

 

Tài xế thấy lời Tô Điềm, hai lời liền lái xe lên đường.

 

Trong bóng tối, chiếc xe chậm rãi hướng về phía đơn vị.

 

Ngồi vị trí lắc lư, trong đầu Tô Điềm vẫn còn đang nghĩ đến chuyện dự án, lát nữa đến đơn vị cuồng ngừng .

 

Hôm qua lúc Viện trưởng Lưu gọi điện , một đống việc đang chờ cô về xử lý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-346.html.]

Cô cũng thật lời mà, về đến nơi là thèm về nhà mà thẳng đến đơn vị luôn.

 

Ngay lúc Tô Điềm đang nhắm mắt dưỡng thần ở ghế , đột nhiên chiếc xe phanh gấp một cái, Tô Điềm phía lưu ý liền đ-ập thẳng lưng ghế .

 

Suýt nữa thì hỏng cái mũi!

 

Tô Điềm theo phản xạ ôm lấy mũi, bác sĩ tài xế phía khi phanh xe vội vàng đầu Tô Điềm ở phía .

 

“Kỹ sư Tô, cô chứ?”

 

“Có đấy, chảy m-áu mũi .”

 

Tô Điềm rên rỉ đáp một câu, nhanh ch.óng rút một chiếc khăn tay bịt mũi , đó hỏi một câu:

 

“Tình hình thế nào?”

 

“Đột nhiên lao , suýt nữa thì đ-âm .”

 

“Ừ, thì tiếp .”

 

Tô Điềm đáp một câu, bịt chiếc mũi đau nhức ngoài.

 

Tuy nhiên bất chợt một bóng dáng quen thuộc lọt tầm mắt của Tô Điềm.

 

Bóng dáng đó lướt qua thật nhanh, hề phát hiện cô ở trong xe.

 

Dường như là đang đuổi theo ai đó, đuổi theo kẻ ?!

 

Tô Điềm ý định tự lượng sức giúp đỡ, với cái tay chân nhỏ bé của cô mà xông thì chỉ nước chịu trận, thôi cứ thành thật ở đây .

 

Tuy nhiên Tô Điềm vẫn sai giúp đỡ, vội vàng rời nữa.

 

Mở cửa xe bước xuống, trong lúc vô tình liếc mắt thấy lốp xe dường như vật gì đó.

 

Nhấc chân bước tới, đưa tay nhặt lên.

 

Mở xem…

 

Suýt nữa thì thốt lên.

 

Nhiều tiền quá!

 

Nhìn sơ qua thế cũng đến hai ba ngàn tệ.

 

Nhặt tiền, đồng chí tiểu Tô theo phản xạ ngó xung quanh.

 

Hừm hừm, ai phát hiện.

 

Đôi bàn tay nhỏ nhắn nhanh ch.óng vơ tiền nhét túi.

 

Cùng lúc đó, trong lòng tiểu Tô bắt đầu ngân nga bài hát.

 

nhặt nhiều tiền bên lề đường, nhặt lên… giấu trong túi !!!

 

Lời tác giả:

 

Cảm ơn các tiểu thiên sứ bỏ phiếu Bá Vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 17:

 

59:

 

07 ngày 03-11-2023 đến 00:

 

39:

 

04 ngày 04-11-2023 nhé~

 

Cảm ơn các tiểu thiên sứ tưới dung dịch dinh dưỡng:

 

Nhân Nguyệt 30 bình; Nhất Nặc 20 bình;

 

Cảm ơn ủng hộ, sẽ tiếp tục nỗ lực!

 

Chương 119 Một một chín

 

◎Canh một◎

 

“Kỹ sư Tô, là cô cứ ở xe đợi , ở bên ngoài vạn nhất xảy chuyện gì thì .”

 

Tài xế Tô Điềm đang cạnh xe, bụng một câu.

 

Kỹ sư Tô đang lúc “ tật giật thấy lời tài xế, gật gật đầu ừ ừ hai tiếng, khá là ngoan ngoãn mở cửa xe lên xe , còn về chuyện gặp quen như Tô Điềm cũng bắt đầu suy nghĩ.

 

 

Loading...